Nặc Nặc ra ngoài ban công đứng một lúc, đến gần giờ đọc sách buổi sáng, hầu như mọi người đều đã trở về chỗ ngồi của mình. Cô nhìn qua chỗ ngồi còn trống duy nhất nằm ở ngay phía trước hàng ghế của Hàng Duệ.
Cô đi tới ngồi xuống và lật sách ra. Quả nhiên thấy trên đó viết ba chữ lớn "Tống Nặc Nặc". Chữ của Tống Nặc Nặc viết rất xấu, thật sự nhìn không nổi, trong sách chỉ viết mỗi tên lớp, còn lại trắng trơn, có vẻ như cô nàng chưa từng nghe giảng bài.
Nặc Nặc lật sơ qua nội dung của mấy cuốn sách, trong lòng bình tâm lại một chút. May quá, những thứ này cô đều đã học qua và từng nỗ lực rất nhiều vì chúng. Nặc Nặc của trước đây từng là học sinh đứng nhất khối.
Thế nhưng lúc này, cô buộc phải đóng vai Tống Nặc Nặc trước đã. Một Tống Nặc Nặc vô tích sự, không nghe giảng, phản nghịch và lười biếng. Bạn cùng bàn thấy cô lật sách thì nhìn với ánh mắt kỳ quặc, Nặc Nặc liền cúi thấp người gục xuống bàn. Lúc này bạn cùng bàn mới quay đi.
Trong tiếng đọc bài vang vọng, Nặc Nặc nhắm mắt lại. Cô không ngủ mà đang suy nghĩ. Đầu tiên, thành tích nhất định phải từ từ đi lên, nhưng phải theo kiểu "tuần tự tiến lên". Hoàn thành xong cốt truyện rồi xuyên không trở về là giả thuyết tốt nhất. Nếu không được, buộc phải ở lại thế giới này thì cô càng phải dựa vào chính mình.
Còn khoảng hơn nửa năm nữa mới đến cảnh Tống Nặc Nặc trốn khỏi biệt thự. Chờ đến lúc nữ chính Tống Lân đến bên cạnh nam chính thì cũng xấp xỉ kỳ thi đại học, Nặc Nặc thi đỗ đại học là có thể hoàn toàn rời xa tên nam chính tâm thần đó rồi. Nghĩ vậy, Nặc Nặc lại lạc quan cảm thấy cuộc đời vẫn còn hy vọng.
Bạn cùng bàn của Nặc Nặc hơi mập, trông khá đáng yêu, vừa tan học là bắt đầu ăn khoai tây chiên, tiện thể quay ra tán gẫu với hàng ghế sau. Có vẻ quan hệ của Tống Nặc Nặc và bạn cùng bàn cũng không tốt. Nặc Nặc liếc nhìn cuốn vở mà lớp trưởng vừa phát xuống. Bạn cùng bàn tên là Lữ Tương. Cô thầm ghi nhớ trong lòng.
Thời gian còn lại Nặc Nặc dùng để quan sát Hàng Duệ ở phía sau. Hàng Duệ rất yên tĩnh, cho đến lúc tan học, Nặc Nặc cũng không nghe cậu nói câu nào. Cô cứ nhìn Hàng Duệ mãi, cậu dĩ nhiên cũng có cảm giác. Chàng thiếu niên ngước mắt lên đối diện trực tiếp với ánh mắt của Nặc Nặc. Trong mắt Hàng Duệ đầy vẻ mất kiên nhẫn và chán ghét, cậu nhìn cô như một lời cảnh cáo.
Nặc Nặc: "..." Độ, độ khó đến mức này sao? Nguyên chủ ơi, rốt cuộc cô đã làm cái gì vậy?
Đội trên đầu ánh mắt chán ghét lạnh lùng của chàng trai, Nặc Nặc vốn chưa từng yêu đương thực sự da mặt không đủ dày như thế, cô vùi mặt vào khuỷu tay. Thôi bỏ đi... lo nghĩ xem tối nay đối mặt với Cừu Lệ thế nào trước đã.
Hàng Duệ thấy cô ảo não rút lui thì lại cúi đầu đọc sách. Lúc tan học, Hàng Duệ đạp xe rời đi, dáng vẻ thiếu niên tuấn lãng như gió, gương mặt đầy vẻ lãnh đạm. Gió thổi tung vạt áo, loáng cái bóng hình đã biến mất. Nặc Nặc nhìn theo bóng lưng cậu mà thở dài, kiểu này thì theo đuổi thế nào đây? Đóa hoa trên núi tuyết, có vẻ khó nhằn đây.
"Tống Nặc Nặc."
Nặc Nặc quay đầu lại, mới nhận ra nữ chính Tống Lân đang gọi mình. Tống Lân đầy vẻ chính nghĩa nói: "Chị đã là vị hôn thê của Cừu thiếu gia rồi thì đừng quấy rầy bạn học Hàng Duệ nữa. Tuần trước chị tỏ tình với cậu ấy tôi đều thấy cả, bạn học Hàng Duệ đã từ chối chị rồi. Cậu ấy không muốn yêu đương, cậu ấy còn phải thi đại học. Quấy rầy cậu ấy, để Cừu thiếu gia biết được thì không tốt cho chị đâu."
Hóa ra Tống Nặc Nặc đã tỏ tình với Hàng Duệ nhưng bị từ chối, hèn gì thái độ của cậu không tốt. Chẳng ai thích kẻ mặt dày cứ bám lấy mình cả. Tuy nhiên, giọng điệu này của Tống Lân khiến Nặc Nặc thấy lạ, cô chớp mắt: "Em cũng thích Hàng Duệ à?"
Mặt Tống Lân đỏ bừng: "Chị... chị đừng nói bậy!"
Hóa ra là thích thật. Chẳng trách Tống Lân lại ghét cay ghét đắng Tống Nặc Nặc như thế, hóa ra người đàn ông cô ấy thích đều bị Tống Nặc Nặc "nhúng tay" qua. Nặc Nặc đối với người mình thích có thể dịu dàng đủ đường, nhưng đối với người mình không thích, cô cũng sẽ không để họ bắt nạt mình. Nguyên chủ có kết cục thảm như vậy, Tống Lân là kẻ góp công không nhỏ.
Nặc Nặc nhớ lại tính cách vốn có của Tống Nặc Nặc mà nhếch môi: "Em không có gan tỏ tình thì quản tôi làm gì? Tôi cứ thích đấy thì sao, ít nhất tôi dám nói với cậu ấy, còn em thì không. Tôi chẳng quan tâm em có nói ra ngoài hay không đâu, cùng lắm thì Cừu thiếu gia nổi giận, “cả nhà” mình cùng chết chung thôi."
Tống Lân tức đến run tay. Sao có thể có loại phụ nữ không biết xấu hổ như vậy!
Nặc Nặc quay đầu, không thèm để ý đến cô ấy nữa rồi đi về phía cổng trường. Cô cảm thấy cái tiểu thuyết này chẳng khoa học chút nào, nam chính và nữ chính hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Một bên là ác ma tâm địa độc ác cấp độ cao nhất, một bên là kẻ nóng nảy có chỉ số cảm xúc thấp.