Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 8: Chàng trai ấy hiện vẫn chưa thích cô

Trước Sau

break

Tay chân Nặc Nặc lạnh ngắt trở về bên cạnh Tống Chiếm. Lúc mới xuyên không, đuôi mắt Cừu Lệ đỏ lên một cách bất thường, khen câu “Cô thật đẹp”, ánh sáng quái dị trong mắt hắn lúc đó đến giờ vẫn làm cô rùng mình. Cừu Lệ thích khuôn mặt thật của Nặc Nặc. Nặc Nặc xoa xoa má, may mà đã trang điểm, hắn không hài lòng lắm với diện mạo của Tống Nặc Nặc này.

Tống Chiếm ở đằng xa cũng sợ đến toát mồ hôi hột, Nặc Nặc dù sao cũng là con gái ông ta, vả lại ai mà biết Cừu thiếu gia có tính khí lại quái gở đến thế. Còn đáng sợ hơn cả lời đồn. Tống Chiếm lộ vẻ thất vọng, an ủi Nặc Nặc: “Không sao rồi, vừa nãy sợ lắm phải không?”

Nặc Nặc im lặng lắc đầu. Tống Chiếm thở dài, tâm trạng cũng chẳng tốt đẹp gì. Chuyện công ty sắp phá sản như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai khiến ông ta không thở nổi. Nặc Nặc có chút mịt mờ, cô không cho hắn hôn, Cừu Lệ mất mặt nên rất giận, cốt truyện bị xoay chuyển, Tống Nặc Nặc không được Cừu Lệ chấp nhận nữa sao? Vậy cô còn có thể về nhà không? Nặc Nặc nhất thời không biết nên thở phào hay nên lo sốt vó nữa.

Bữa tiệc chỉ kéo dài đến 2 giờ chiều. Mọi người giải tán, Tống Chiếm không còn cách nào đành phải nói với Nặc Nặc: “Về nhà trước đã.”

Họ vừa đi tới cửa, một người phụ nữ trung niên có giọng nói khô khốc đi tới: “Tống tiên sinh, Cừu thiếu gia nói súng hắn nhận rồi. Đã là công lao đời trước, giao tình sinh tử thì đều tính cả.” Sau đó quay sang nhìn Nặc Nặc bằng ánh mắt vô hồn: “Tống tiểu thư, về nhà thu dọn đồ đạc đi, tối mai Cừu thiếu gia muốn thấy cô.”

Mắt Tống Chiếm sáng bừng lên, vội vã vâng dạ.

Nặc Nặc mím môi, lòng cảm thấy lạnh lẽo. Gia đình đời thực của cô dù khổ dù nghèo cũng không bao giờ đối xử với con gái ruột như vậy. Cha của cô ở công trường rất vất vả, nhưng về nhà vẫn dùng số tiền lương ít ỏi mua quà nhỏ dỗ cô vui. Nặc Nặc thấy đồng cảm cho nguyên chủ. Nguyên chủ dù có phản nghịch thì trong lòng chắc cũng đau đớn cực kỳ phải không?

Nặc Nặc về nhà thu dọn hành lý, cô chọn vài bộ quần áo rộng rãi màu nhạt và quần jeans của nguyên chủ. Váy vóc cô không lấy một chiếc nào. Dáng người nguyên chủ rất đẹp, ngực nở, eo thon chân dài. Mỗi khi nhớ tới giọng điệu nam chính khen cô đẹp, Nặc Nặc hận không thể khiến mình xấu đi gấp vạn lần ngay tại chỗ. Đẹp là phải chết, xấu một chút mới giữ được mạng. Sau đó là đồng phục và huy hiệu của trường Trung học số 7.

Tối đó Tống Lân về nhà cũng biết chuyện này, nữ chính nhìn Tống Nặc Nặc mấy lần, thấy cô "chị" chỉ lớn hơn mình vài ngày này im lặng cúi đầu ăn cơm, không khóc không náo, vẻ mặt có chút vi diệu. Ngay sau đó không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhìn Nặc Nặc trở nên rất không thiện cảm.

Nặc Nặc lùa cơm ăn nhanh, không để ý đến ánh mắt của nữ chính. Tống Lân đang nghĩ gì Nặc Nặc đại khái đoán được, chắc là cho rằng cô ham vinh hoa phú quý, không đủ “kiên trinh”. Mặc dù sau này Tống Lân cũng sẽ bước lên con đường này, nhưng cùng một việc, nữ chính làm thì là do tình thế bắt buộc, hiến dâng vô tư. Nghĩ đến những gì trong sách viết mới thấy điều này bất công với nguyên chủ dường nào. Sau này nguyên chủ thảm như vậy, Tống Lân cũng chẳng có ý định giúp đỡ, chỉ một mực đau lòng lên án chị gái không biết xấu hổ đi tranh giành đàn ông với mình.

Nặc Nặc không thích nữ chính này. Dĩ nhiên, càng ghét tên nam chính tâm thần kia hơn.

Nặc Nặc cả đêm ngủ không ngon, cô áp tay vào lòng bàn tay, dường như vẫn còn cảm nhận được đôi môi lạnh lẽo của Cừu Lệ chạm vào. Cảm giác đó khiến cô lạnh từ trong tim, thầm cầu nguyện thời gian trôi chậm lại một chút.

Ngày hôm sau Nặc Nặc cùng Tống Lân đi học. Hai chị em còn được phân vào cùng một lớp. Nặc Nặc mặc chiếc áo khoác xanh trắng rộng thùng thình, đi sau nữ chính vào lớp. Cũng may là cùng lớp, nếu không Nặc Nặc còn chẳng tìm được phòng học ở đâu. Tống Lân suốt quãng đường không nói với Nặc Nặc câu nào.

Theo như thiết lập trong sách, Tống Lân không được thông minh lắm, thành tích trung bình, còn Tống Nặc Nặc là “chiến thần” trong đám học sinh dốt, vững vàng ở vị trí bét bảng. Nặc Nặc và Tống Lân vừa bước vào lớp, lập tức có người chào hỏi Tống Lân nhưng lại phớt lờ Nặc Nặc đang ở phía sau. Nặc Nặc hiểu ra, tính cách nguyên chủ không tốt, tự cao tự đại, không được lòng bạn bè.

Vậy nên tình hình hiện tại của Nặc Nặc là: không biết gì về cốt truyện cụ thể, nam chính có thể giết cô bất cứ lúc nào, cha không thương mẹ không yêu, thành tích kém, nhân duyên càng kém hơn. Đúng là một ván bài nát bét! Dù tính cách Nặc Nặc dịu dàng lạc quan cũng thấy đau đầu.

Ánh ban mai nhạt nhòa, vì là lớp 12 nên lúc này khoảng 7 giờ 40 phút sáng, đã có không ít người đang học bài. Nặc Nặc nhìn thấy chàng trai. Người đã cùng cô chạy trốn đêm đó.

Hàng Duệ đang cúi đầu làm bài. Chàng trai thanh lãnh mang theo hơi thở "người lạ chớ gần". Thấy cô đi vào, cậu ngước mắt lên rồi lập tức cúi xuống ngay, không thèm liếc cô lấy một cái. Hoàn toàn không giống dáng vẻ ái mộ, thẹn thùng và liều chết bảo vệ Tống Nặc Nặc đêm đó.

Nặc Nặc: “…”

Vậy vấn đề đến rồi. Lúc này Hàng Duệ vẫn chưa thích Tống Nặc Nặc. Vậy nên Nặc Nặc còn phải tìm cách khiến Hàng Duệ chết mê chết mệt mình? Chết mê chết mệt đến mức không màng mạng sống để đối đầu với Cừu Lệ.

Nhìn Hàng Duệ thanh tú đang chăm chú làm bài, rồi nghĩ đến tối nay phải đối mặt với Cừu Lệ, không biết hắn sẽ hành hạ cô ra sao. Nặc Nặc cảm thấy trước mắt tối sầm lại. Cuốn sách cô xuyên vào nhất định là cuốn sách ác ý nhất trên đời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc