Làn da ấm nóng, đôi mắt lấp lánh hơi nước của cô và nốt ruồi lệ kia là do cô khóc xong mới lộ ra sao?
Nặc Nặc khó khăn lắm mới kìm được tiếng nấc, liền chạm phải ánh mắt quái dị của nam chính. Ánh mắt hắn dừng lại nơi khóe mắt cô. Sau đó, hắn một lần nữa cúi thân hình xuống.
Nặc Nặc ngẩn người một giây, cảm nhận được sự ấm áp và ẩm ướt nơi khóe mắt. Cô phải mất một lúc mới phản ứng kịp hành động của Cừu Lệ. Cái tên biến thái này, hắn đang liếm chỗ đó.
Nơi đó... chính là sự thay đổi mà cô mang theo khi xuyên vào sách.
Xong đời rồi.
Gò má Nặc Nặc đỏ bừng nhưng cơ thể lại lạnh toát. Cô nhìn rõ sự mê luyến trong mắt nam chính. Đó không phải là sự yêu thích thông thường, mà là dục vọng chiếm hữu pha lẫn hủy diệt của một kẻ tâm thần đối với thứ mình cực kỳ yêu thích.
Cô nhớ lại biểu cảm của hắn đêm đó khi nói "Cô thật đẹp".
Lòng cô lạnh như băng giá, hắn thấy nốt ruồi lệ đó rồi, cô lại sắp chết sao? Nặc Nặc vừa sợ, vừa hổ thẹn, vừa hận. Lần đầu tiên trong đời cô bộc phát sự căm hận tột độ đối với một người như vậy.
Cừu Lệ thích dáng vẻ này của cô, nên hắn không hề có ý định buông tha.
Khoảnh khắc tay hắn một lần nữa luồn vào vạt áo cô, Nặc Nặc không thể nhịn thêm được nữa, cô run rẩy tát hắn một cái.
"Đừng chạm vào tôi!"
Tiếng "chát" giòn tan vang lên cực kỳ chói tai trong đêm tĩnh mịch.
Đó là một đêm mùa thu se lạnh cuối tháng Chín. Dục vọng biến thái trong mắt hắn vẫn chưa tan hết nhưng biểu cảm trên mặt đã đóng băng. Hắn thậm chí không hề nghiêng đầu đi, chỉ lạnh lùng cụp mắt nhìn cô.
Nặc Nặc vẫn đang bị hắn đè bên dưới. Cô khóc đến đỏ cả mắt, giờ đây cơ thể run rẩy dữ dội.
Thôi xong... lần này chết thật rồi, cô đã đánh nam chính. Tên nam chính này là một con quỷ bạo ngược, kẻ có thể giết người chỉ vì một ánh mắt không đủ kính trọng. Lần này, khi cả hai đều đang vô cùng tỉnh táo, hắn nhất định sẽ hành hạ cô đến chết.
Cừu Lệ dùng ngón cái lau khóe miệng. Trên môi hắn vẫn còn vương vị nước mắt của cô. Động tác này của hắn mang theo bảy phần hoang dại, nhưng sự khát máu tràn ngập trong mắt hắn khiến Nặc Nặc cảm thấy tuyệt vọng.
Hồi lâu sau hắn cười: "Cô tưởng tôi hiếm lạ gì cái việc chạm vào cô sao?"
Nặc Nặc nghĩ đến bộ dạng biến thái say đắm lúc nãy của hắn, thấy hắn cũng khá là "hiếm lạ" đấy. Nhưng nếu cô còn muốn giữ mạng thì tuyệt đối không dám nói ra lời này. Đã từng chết một lần, đã nếm trải cảm giác đáng sợ đó. Nên vào lúc này, nỗi sợ hãi của cô bị phóng đại đến cực điểm.
Cô không muốn chết... không muốn chết!
Nặc Nặc đột ngột ngước mắt lên. Trước khi nam chính ra tay giết mình, mọi thứ vẫn còn hy vọng. Chỉ là một nốt ruồi lệ thôi mà, lớp trang điểm của cô chưa bị rửa trôi hoàn toàn. Nam chính vẫn chưa nhìn thấy khuôn mặt thật của cô.
Cô vẫn là Tống Nặc Nặc! Cô muốn sống tiếp.
Cừu Lệ nheo mắt, bàn tay đã đặt lên cổ cô. Nặc Nặc một lần nữa rơi vào cảm giác nghẹt thở đó. Lần này cô nghiến răng, chết cũng không cầu xin hắn, mà làm ngược lại. Chẳng phải nam chính không chịu nổi kẻ thách thức lòng tự trọng của hắn sao? Vậy thì cô sẽ học theo Tống Lân và nguyên chủ Tống Nặc Nặc vậy.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nước mắt rõ ràng chưa khô, giọng nói vẫn còn mềm mại, nhưng những lời nói ra lại khiến Cừu Lệ lập tức đanh mặt lại.
"Đánh anh ba cái, anh bóp chết tôi, không lỗ đâu."
Một lúc sau, giọng điệu lạnh lùng của hắn truyền đến: "Cô nói đúng, cho nên tôi đây sẽ chiếm đoạt cô rồi mới giết cô."
Nặc Nặc ngây người. Nam chính chẳng phải nên nói là: "Nếu đã vậy, tôi phải giữ cô lại để từ từ hành hạ" sao? Những lời thô bỉ không biết xấu hổ này của hắn hoàn toàn không giống với biểu hiện nên có của một nam chính tổng tài bá đạo. Đây rõ ràng là kẻ cướp! Là tên tâm thần!