Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 2: Cô không phải Tống Nặc Nặc

Trước Sau

break

Còn Tống Nặc Nặc thì sao, chuyện bỏ trốn cùng đàn ông đã trở thành trò cười. Chàng trai bị thương quá nặng, vốn là một người học giỏi nhưng trải qua chuyện này thì nửa đời sau coi như hủy hoại, gia đình chàng trai bắt ép Tống Nặc Nặc phải chăm sóc cậu. Tống Nặc Nặc vốn là con riêng, từ nhỏ đã bị người nhà họ Tống ghét bỏ. Ban đầu cô cũng cứng cỏi, thực sự ở bên chàng trai đó và chăm sóc cậu.

Nhưng lâu dần cô gái nhỏ không chịu nổi khổ cực, cả hai đều lỡ mất kỳ thi đại học khiến cho học vấn không cao. Trong cuộc sống thê thảm sau này, Tống Nặc Nặc nhìn thấy em gái mình gả vào hào môn, còn Cừu Lệ mà cô vốn sợ hãi lại tuấn tú vô song. Tâm lý của Tống Nặc Nặc không cân bằng, đã lựa chọn bỏ rơi chàng trai năm nào để quay lại tìm Cừu Lệ. Kết quả bị ngược đãi thê thảm và kết thúc bằng một bi kịch.

"Cô vợ nhỏ bỏ trốn" trong câu chuyện đáng lẽ phải chỉ Tống Lân. Thế nhưng lúc này "cô vợ nhỏ bỏ trốn" lại là Nặc Nặc.

Hồi tưởng lại cốt truyện, Nặc Nặc thực sự muốn khóc. Xuyên thành con riêng do tiểu tam sinh ra, lại còn tự tìm đường chết khi cùng người khác bỏ trốn, cuối cùng nhận lấy bi kịch. Điểm mấu chốt là! Hiện tại cô mới mười bảy tuổi, nếu muốn thoát khỏi cốt truyện, cô phải đi thi đại học một lần nữa!

Bản thân Nặc Nặc thì lại là sinh viên năm nhất, mười tám tuổi, vất vả lắm mới thi đại học xong và học được một năm, kết quả là một nhát trở về vạch xuất phát. Cô chẳng dám nghĩ tới bộ đề "5/3" dày cộp nữa. Việc cấp bách lúc này là cứu mạng, cô phải đóng vai Tống Nặc Nặc cho thật tốt, không được để bị coi là kẻ kỳ cục.

Đôi bàn tay nhỏ bé của cô trở nên bẩn thỉu, không dám đưa ra để kéo Cừu Lệ. Cô biết mình là nữ phụ, mà nữ phụ chạm vào nam chính thì chỉ nhận lại một nhát dao mà thôi. Nặc Nặc lau sạch nước mắt, lòng tự trọng và thể diện không quan trọng bằng nửa đời sau của một chàng trai. Cô quỳ gối trước mặt Cừu Lệ, giọng nói vẫn còn mang theo tiếng khóc, mềm mại yếu ớt: "Tổng giám đốc Cừu, đều là lỗi của tôi, là do tôi không hiểu chuyện. Xin lỗi anh."

Cô thút thít nức nở trông đáng thương không thể tả. Cừu Lệ bất ngờ nhướng mày.

Ba con Becgie đang trong tư thế sẵn sàng, tất cả đều quay lại bên cạnh Cừu Lệ, chỉ chờ hắn ra lệnh một tiếng là sẽ lao tới cắn chàng trai kia. Chàng trai đó tên là Hàng Duệ, cũng là người có sĩ diện. Cậu không đành lòng nhìn Nặc Nặc cầu xin nên đã nghiến răng chống đỡ đi tới muốn đỡ cô dậy: "Chúng ta đừng cầu xin con quỷ này."

"Con quỷ" với đôi mắt đen kịt, nghe vậy chỉ lạnh lùng liếc nhìn họ một cái.

Nặc Nặc tránh tay cậu ra, cô hiểu rất rõ rằng "con quỷ" trước mặt là quỷ dữ thực sự. Đồ của hắn, nếu hắn không cần thì sẽ hủy hoại, chứ không có chuyện để người ta dẫn đi rồi lại đem tặng cho kẻ khác. Vì vậy, Cừu Lệ đã hủy hoại cả cô và Hàng Duệ một cách triệt để.

Chuyện này nói cho cùng vẫn là do Tống Nặc Nặc đã hại Hàng Duệ. Với thành tích của cậu, đáng lẽ đã có thể được tuyển thẳng vào một trường đại học hàng đầu trong nước, nhưng vì chuyện này mà nửa đời sau sống không như ý. Cô không thể để cả hai bước lên con đường như trong sách đó.

Nặc Nặc lau nước mắt, ngước mắt nhìn Cừu Lệ. Tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, ánh đèn bên ngoài biệt thự sáng rực. Hắn đột nhiên nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt mình. Dù trông nhếch nhác là thế nhưng vẫn như đóa hoa đào tháng ba, nở rộ rực rỡ kiều diễm, lại pha lẫn một nét thanh tao tự nhiên. Đôi mắt ấy trong trẻo sáng ngời đang nhìn hắn đầy van nài.

Ánh mắt Cừu Lệ như băng, lạnh lùng rơi trên người Nặc Nặc. Một lúc lâu sau, hắn đưa tay ra bóp chặt lấy cổ cô. Chiếc cổ mảnh mai kiêu sa và mềm mại, chỉ cần dùng lực một chút là cô sẽ không bao giờ có thể chạy trốn được nữa.

Người dưới lòng bàn tay hắn run rẩy dữ dội. Cô khóc không ngừng, cố gắng gạt tay hắn ra. Cừu Lệ nhìn nốt ruồi lệ kiều diễm nơi khóe mắt cô mà hơi nheo mắt lại. Dù chưa từng chạm vào Tống Nặc Nặc, nhưng hắn là người có trí nhớ rất tốt, tốt đến mức mọi chi tiết nhỏ trên một khuôn mặt hắn đều nhớ rõ mồn một.

Tống Nặc Nặc trước đây không hề có nốt ruồi lệ này.

Bàn tay hắn dần siết chặt. Đôi mắt xinh đẹp ấy đẫm lệ nhìn hắn, cái nhìn đó khiến tủy sống hắn tê dại, trong lòng dâng lên một nỗi hưng phấn khó tả.

Đồng tử Cừu Lệ đen kịt, hắn rủ mắt nhìn cô. Không chỉ là nốt ruồi lệ, khí chất đã thay đổi và khuôn mặt cũng có chút biến hóa, đây không phải là Tống Nặc Nặc. Tống Nặc Nặc không có dáng vẻ mê hoặc lòng người như thế này.

Thật sự rất đẹp, dáng vẻ vì thiếu oxy phải vùng vẫy đến khóc này cũng thật đẹp. Trong lòng Cừu Lệ nảy sinh một chút khoái cảm đầy quái dị.

Cô gái nhỏ yếu đuối không thở nổi. Vành mắt Nặc Nặc đỏ bừng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nhưng làn môi lại trắng bệch. Cô gái mười bảy tuổi trong dáng vẻ thê lương này giống như một nụ hoa sắp sửa bị bẻ gãy.

Chậc, thực sự rất đẹp.

Tống Nặc Nặc? Không, không phải. Cừu Lệ nhìn đôi mắt ấy, suốt ba mươi năm qua, nhịp tim của hắn chưa bao giờ đập nhanh đến thế, từng chút một va đập khiến lồng ngực đau nhức.

Nặc Nặc bị người đàn ông bóp cổ đến mức tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng, cô nhìn khuôn mặt lạnh lùng trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng. Cô không muốn chết...

Trong sách rõ ràng nói rằng nam chính chỉ hành hạ nam phụ một lát rồi trực tiếp ném nữ phụ về nhà. Sau đó đến lượt nữ chính xuất hiện, từ đó không còn chuyện gì liên quan đến Tống Nặc Nặc nữa. Nhưng bây giờ, nam phụ không sao, còn cô sắp bị nam chính bóp chết rồi.

"Cầu... cầu xin anh..." Nước mắt cô rơi trên mu bàn tay hắn.

Đồng tử đen kịt của người đàn ông co rút lại. Bàn tay hắn đột ngột dùng sức.

Hình ảnh cuối cùng Nặc Nặc nhìn thấy là đuôi mắt người đàn ông đỏ rực đến đáng sợ, mang theo một thần sắc mà cô không hiểu nổi. Giọng hắn trầm đục ghé sát vào tai cô, chỉ mình cô có thể nghe thấy: "Cô không phải Tống Nặc Nặc nhưng cô thật đẹp."

Tống Nặc Nặc có thể phản bội hắn để chạy trốn, nhưng người này... thì không thể. Hắn cười nhạo: "Nhân lúc tôi chưa yêu cô, vậy đi chết đi."

Nỗi sợ hãi cái chết bao trùm lấy Nặc Nặc. Sống mười mấy năm, đây là lần đầu tiên cô muốn chửi thề. Mẹ nó chứ cái tên tổng tài bá đạo tâm thần này!

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, cổ cô đau nhói, cô không còn ý thức gì nữa. Hơi thở ngừng lại, hàng mi dài của cô run rẩy khép xuống. Nặc Nặc đã chết ngay ngày đầu tiên xuyên không vào sách. Cô sống chưa đầy một giờ đồng hồ.

Tiếng sấm vang rền, cơn mưa này cuối cùng cũng trút xuống. Chỉ còn lại tiếng hét xé lòng của chàng trai: "Nặc Nặc!"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc