Câu lạc bộ bơi lội Côn Sơn được xây dựng ngay trung tâm thành phố, là nơi tiêu tiền điển hình của giới nhà giàu ở nơi tấc đất tấc vàng này. Cừu Lệ kẹp một điếu thuốc giữa ngón tay, ngồi bên bờ hồ với tư thế có phần lạnh lùng.
Ánh mắt của Trương Thanh Đạc vẫn dán chặt vào một người phụ nữ trong hồ bơi. Thân hình của Trần Thiến như cá gặp nước, đưa hai cánh tay trắng ngần bám lấy thành hồ. Trương Thanh Đạc không hề rời mắt khi thấy Trần Thiến thắng cuộc, anh ta là người đầu tiên cất tiếng reo hò.
Bách Diệp liếc nhìn Cừu Lệ, hắn vẫn rủ hàng mi, ánh mắt chẳng thèm liếc vào hồ lấy một cái. Dường như đám mỹ nhân đủ mọi phong thái kia đều không lọt được vào mắt hắn.
Thực lòng mà nói, Trần Thiến rất đẹp. Trưởng thành, quyến rũ và đầy tình tứ. Hai năm qua, tâm tư của cô ta dành cho Cừu thiếu gia thì ai ai cũng biết. Nhưng Cừu Lệ từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với cô ta.
Hôm nay họ đến câu lạc bộ bơi lội chơi, ai có bạn gái đều mang theo bạn gái. Một đám phú nhị đại đi cùng các cô bạn gái có nhan sắc không tệ. Có lẽ vì tâm lý muốn khoe khoang nên mới có cuộc thi bơi lội này. Qua lại năm vòng, người thắng cuộc sẽ có phần thưởng hậu hĩnh. Đám phụ nữ hưng phấn hừng hực thay đồ bơi rồi xuống nước.
Trần Thiến tự mình đến đây, cô ta không phải bạn gái của bất kỳ ai nhưng sau khi nghe về trò chơi này, cô ta đã chủ động xuống nước. Bộ đồ bơi màu tím nhạt tôn lên vóc dáng nóng bỏng của cô ta. Trần Thiến đứng dậy từ dưới hồ, mỉm cười hỏi: "Cừu thiếu gia, phần thưởng vẫn tính chứ ạ?"
Cừu Lệ cuối cùng cũng nâng mí mắt lên, hắn cười nhạt: "Được chứ, muốn gì nào?"
Ánh mắt Trần Thiến như quấn quýt sợi tơ tình, cười chứ không nói mà nhìn hắn. Cừu Lệ vắt chéo chân, cười khẩy: "Cho cô căn biệt thự ở Nam Thành."
Ánh mắt Trần Thiến tối lại một chút nhưng cuối cùng vẫn cười nói: "Cảm ơn Cừu thiếu gia."
Bách Diệp cảm thán: "Thật hào phóng." Căn biệt thự ở Nam Thành ít nhất cũng phải trị giá hàng chục triệu.
Nặc Nặc bước vào vừa lúc nghe thấy câu nói này. Cô nắm chặt quai ba lô, ánh mắt có chút mờ mịt. Cừu Lệ hóa ra không keo kiệt nhỉ, biệt thự nói tặng là tặng ngay. Dù sao cũng là nam chính truyện tổng tài bá đạo không thực tế, mấy chục triệu trong mắt hắn chắc cũng chỉ như mấy đồng bạc lẻ. Nặc Nặc lại thấy mình thật đáng thương, Cừu Lệ đến cơm cũng không muốn cho cô ăn.
Khi Nặc Nặc bước vào, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cô. Thiếu nữ mười bảy tuổi mặc đồng phục học sinh, buộc tóc đuôi ngựa, trước ngực còn cài phù hiệu của trường số 7. Cô rất xinh đẹp, nhưng cái đẹp đó không quá rực rỡ. Ngược lại chính khí chất sạch sẽ, yên tĩnh khiến người ta không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Cô hoàn toàn lạc lõng với nơi này.
Trương Thanh Đạc vẫn còn nhớ cô: "Ồ, tiểu mỹ nhân."
Nặc Nặc ngẩn người, gò má hơi đỏ lên. Cô vừa nhìn thấy một hồ đầy phụ nữ, bọn họ đều mặc đồ bơi, nô đùa đi cùng nhau lên bờ. Hiện tại là tháng Chín, áo khoác đồng phục của Nặc Nặc khá rộng, bao bọc kín mít cơ thể thanh mảnh của cô.
Dù Nặc Nặc không biết Cừu Lệ gọi mình đến đây làm gì, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong lòng cô đầy vẻ rụt rè, theo bản năng nhìn về phía Cừu Lệ. Hắn vốn đang hút thuốc, nãy giờ không hề ngẩng đầu. Từ lúc cô bước vào, cuối cùng cũng nhếch môi dời ánh mắt lên người cô. Người đàn ông vắt chéo đôi chân dài, ánh nhìn đầy vẻ không thiện cảm.
Tim Nặc Nặc thắt lại. Tới rồi, cơn điên mỗi ngày một lần cuối cùng lại tới rồi. Nặc Nặc sợ hậu quả của việc chọc giận hắn, rất tự giác đi đến bên cạnh: "Cừu Lệ." Cô khẽ gọi bằng giọng điệu mềm mại.
Cừu Lệ ngước đôi mắt đen lên, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt cô một lát, rồi lại dừng lại ở chiếc ba lô của cô. Nhân viên ở đó rất có mắt nhìn, bảo Nặc Nặc giao ba lô cho anh ta. Nặc Nặc bất an nắm chặt hai cái quai, một chút cũng không muốn đưa. Cô vốn đã không có cảm giác an toàn, nhưng nghĩ đến tính khí của Cừu Lệ, hắn xưa nay vốn chẳng có kiên nhẫn, Nặc Nặc đành phải đưa ba lô cho người ta.