| Dịch giả | Me Me |
| Tác giả | Thứ Đường |
| Tình trạng | Hoàn thành |
| Thể loại | Ngôn Tình Đô thị Ngôn Tình Sủng Nữ cường Nam cường Thám Hiểm Ngôn Tình Xuyên Không Ngôn tình Trọng Sinh Ngôn tình Nữ Phụ Ngôn Tình Hài |
Phùng Mạn xuyên vào một truyện thập niên, vừa mới nhập vai đã rơi vào cảnh bị cha ruột và mẹ kế hãm hại.
Để bảo vệ bản thân, cô nhớ đến vị hôn phu hàng xóm được nhắc đến trong truyện: Cao lớn anh tuấn, tính cách lương thiện, thật thà đáng tin, có nhà có xe.
Ngay lúc sắp bị cha và mẹ kế bán cho tên côn đồ trong thôn với giá một ngàn tệ, Phùng Mạn nhìn thấy hàng xóm lái chiếc xe tải nhỏ đến.
Người đàn ông cao một mét tám tám, mày kiếm mắt sáng, dáng dấp rắn rỏi đầy khí chất, quả thật xứng với bốn chữ “cao to tuấn tú”.
Thấy bản thân sắp bị đưa vào động phòng với tên côn đồ, Phùng Mạn cắn răng leo thẳng lên xe tải nhỏ của vị hôn phu rồi cùng anh xuôi về phương Nam.
Mãi đến sau khi kết hôn, Phùng Mạn mới phát hiện: Nhận thức của cô và người ở thời đại này có vẻ... rất khác biệt.
Thật ra “cao lớn” chỉ cao khoảng một mét bảy, “tuấn tú” là gương mặt chữ điền hiền lành chất phác, “có xe” là nói đến lái máy kéo, còn “hàng xóm” thì ám chỉ người sống bên phải chứ không phải bên trái...
Phùng Mạn: “...”
Cô nhận nhầm người rồi! Mà người cô cưới lại là nhân vật phản diện đầy quyền thế trong truyện, chỉ lo kiếm tiền mà không gần phụ nữ!
Khoan đã, bảo là không gần phụ nữ... thế người mỗi ngày quấn lấy cô là ai đây?
...
Trình Lãng xuất ngũ vì chấn thương, sau vài năm bôn ba làm ăn đã trả sạch nợ cho gia đình, sửa sang lại ngôi nhà cũ.
Nhân cơ hội cải cách mở cửa, anh nhận thầu mấy mỏ khoáng rồi xuôi về phương Nam phát triển.
Ai ngờ chỉ mới chuyển nhà mà trên xe anh lại có thêm một cô gái.
Xưa nay Trình Lãng vốn lạnh nhạt, chưa từng dính dáng đến phụ nữ vậy mà lần này lại bị một cô gái bám dính không rời.
Phùng Mạn nói với anh rằng cô là vợ sắp cưới được hai nhà hứa hôn từ nhỏ...
Trình Lãng nhìn cô gái không biết từ đâu chui ra, thầm cười lạnh trong lòng: “?”
Anh mà cũng có vợ hứa hôn từ nhỏ à?
Về sau, hàng xóm Tưởng Bình đi khắp nơi tìm cô vợ hứa hôn ngày bé, cuối cùng hỏi đến chỗ Trình Lãng.
Tưởng Bình: “Anh đã gặp tiểu thư nhà họ Phùng ở giữa hai nhà chưa?”
Trình Lãng đóng sập cửa phòng, giấu kín bóng dáng Phùng Mạn bên trong, nghiêm túc đáp:
“Chưa từng gặp.”
Tóm tắt một câu: Nhận nhầm vị hôn phu, sai cũng thành đúng.
Thông điệp: Hạnh phúc là thứ phải tự mình giành lấy.
Ủng hộ 2666 điểm để mua combo truyện Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng (Rẻ hơn 21.36% so với đọc từng chương, đọc lại không bị trừ phí)