Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 5

Trước Sau

break

Tờ giấy mỏng cỡ trang A4, nền đỏ chữ đen đã mờ nhòe theo thời gian, chỉ loáng thoáng nhận ra được mấy chữ ở phần đầu, hình như là “giấy hôn...”?

Toàn bộ chữ trên giấy gần như không đọc nổi, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt ra một chữ “Phùng” còn tên phía bên nhà trai đã nhòe gần hết.

Đúng rồi! Phùng Mạn chợt nhớ ra trong truyện từng nói nữ phụ có hôn ước từ nhỏ, do mẹ ruột khi còn sống quyết định, đến nay đã hơn chục năm.

Vị hôn phu đó cao ráo tuấn tú, tính tình lương thiện, thật thà đáng tin, có nhà có xe, là hàng xóm của cô. Sau này nhân dịp cải cách mở cửa anh xuôi Nam phát triển, tích góp được không ít của cải.

Sở dĩ Phùng Mạn có ấn tượng với chi tiết này là vì thành phố nơi người kia phát triển chính là Mặc Xuyên, quê nhà ngoài đời của cô.

Dù cốt truyện gốc hoàn toàn hư cấu nhưng các sự kiện lịch sử, địa danh, kiến trúc... đều giống hệt thực tế.

Khi mẹ ruột còn sống thì hai nhà ở sát vách, quan hệ thân thiết nên mới định hôn ước.

Sau khi bà mất, nhà họ Phùng đón mẹ kế về nên từ đó chẳng ai nhắc đến hôn ước kia nữa, cuối cùng nguyên chủ bị cha và mẹ kế đem gả cho tên côn đồ trong thôn chỉ vì sính lễ cao ngất.

“Hàng xóm à?” Phùng Mạn bước tới cửa sổ bếp rồi nhìn quanh.

Cô xuyên đến đây mới một tuần, chưa quen thuộc địa hình, chỉ biết nhà họ Phùng nằm ở phía Đông thôn, gần sườn núi nhỏ và mấy mảnh ruộng. Trên dãy đất này có ba hộ liền kề.

Nhà họ Phùng ở giữa còn hai bên là hàng xóm.

Nhìn qua cửa sổ, Phùng Mạn thấy cả hai nhà bên đều đóng cửa im ỉm, có vẻ không ai ở nhà nên chắc cũng chẳng trông cậy gì được.

Cô cất lại giấy hôn thú, trong đầu điểm qua vài địa điểm có thể trốn sau khi thoát khỏi nhà. Đúng lúc này bỗng có tiếng “tạch tạch tạch” từ bên ngoài truyền vào.

Đang mong chờ có xe, Phùng Mạn ngẩng lên nhìn thấy một chiếc máy kéo đang từ từ chạy tới, bánh xe nghiến qua đường đá khiến bụi bay mù mịt.

Ánh mắt cô bám theo chiếc máy kéo vì nó dừng ngay trước nhà bên phải, chẳng lẽ...

Khi dòng suy nghĩ còn đang trôi dạt thì cô lại nghe tiếng ầm ầm vang lên.

Một chiếc xe tải màu xanh từ xa lao tới với khí thế mạnh mẽ, phần đầu xe to lớn vuông vức.

Chạy ở vùng núi nghèo nàn đường xá hiểm trở thế này, trông nó giống như mãnh hổ xông núi.

Phùng Mạn lập tức gạt phắt chiếc máy kéo ra khỏi đầu và dán mắt vào chiếc xe tải dừng lại trước căn nhà bên trái.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn nhảy xuống bằng động tác dứt khoát, trầm ổn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc