Chiếc Đông Phong EQ-140 oai vệ hùng tráng, kính đôi, công suất mạnh, chạy lên cực kỳ “có lực”. Từ trên máy kéo bước xuống, Tưởng Bình nhìn chằm chằm chiếc xe to đùng đỗ bên cạnh, gần như dán luôn ánh mắt vào đó.
Dù chưa từng cầm lái nhưng anh ta cũng từng thấy người ta lái. Dù sao thì không ăn được thịt heo cũng từng thấy heo chạy.
Tưởng Bình làm việc ở nhà máy điện máy trên trấn, đội vận chuyển của xưởng phần lớn dùng xe tải Giải Phóng, chỉ có đúng một chiếc Đông Phong mới mua năm ngoái. Ai biết lái xe cũng đều thèm thuồng, chỉ mong được sờ tay vào vô-lăng một lần. Nhưng chiếc này giá tận hai vạn tệ, cả nhà máy cưng như cưng trứng, ngoài lái xe chính ra, ai cũng chỉ được nhìn chứ không dám mơ chạm.
Tưởng Bình nào ngờ, lại có thể thấy tận mắt chiếc xe này ở quê mình. Khi thấy người đàn ông từ trên xe bước xuống, nhìn kỹ vài lần, mắt anh ta liền sáng rực:
“Anh Lãng?!”
Một tiếng gọi mang theo ba phần dè chừng, ba phần mừng rỡ.
Anh ta bước nhanh lại gần. Khi thấy rõ người, cuối cùng cũng dám khẳng định người lái chiếc Đông Phong kia chính là hàng xóm nhà mình – Trình Lãng!
Người đàn ông mặc áo thun đen đơn giản, quần dài đen, tóc húi cua, ngũ quan sắc sảo lạnh lùng, ánh mắt sắc bén lia qua mặt Tưởng Bình một vòng rồi khẽ gật đầu:
“Tưởng Bình.”
“Vâng, là em đây.” Tưởng Bình gãi đầu, có phần lúng túng khi gặp lại người quen cũ: “Anh Lãng, anh về rồi à? Chúng ta cũng mấy năm không gặp rồi ha.”
“Ừ.” Trình Lãng không nói nhiều, quay người đóng cửa xe đánh “rầm” một tiếng.
Tưởng Bình còn nhớ rõ nhà họ Trình – cha mẹ Trình thì khỏi nói, rối như mớ bòng bong. Nhưng Trình Lãng từ bé đã là người tài, leo núi lội suối cái gì cũng giỏi lại còn hay ra mặt bảo vệ tụi nhỏ trong thôn khỏi tên côn đồ Triệu Cương nhà bí thư thôn. Hồi đó, Tưởng Bình cứ lẽo đẽo theo sau anh Lãng để học hỏi.
Sau này Trình Lãng nhập ngũ từ khi còn rất trẻ, từ đó mất liên lạc. Nghe nói anh giải ngũ sau ba năm rồi chuyển qua làm ăn, gần như không về nhà. Còn Tưởng Bình thì theo chú ba lên trấn làm việc, cố gắng phấn đấu từ người lái máy kéo lên thành nhân viên vận chuyển của nhà máy.
Thời gian thấm thoắt đã bảy tám năm, bao lời muốn nói cứ nghẹn trong cổ mà không biết mở đầu thế nào.
Nhất là gần đây, nhà máy điện máy ở trấn làm ăn càng lúc càng khó khăn, nhiều thanh niên đang tính xuôi Nam tìm việc. Tưởng Bình cũng muốn thử, định hỏi thăm anh Lãng chút đường đi nước bước.
“Anh Lãng, anh vào Nam làm công việc gì thế? Em cũng đang tính thử vận may trong đó xem sao.”
Chưa kịp hỏi xong thì có tiếng gọi vọng lại.