Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 7

Trước Sau

break

Chủ nhiệm thôn là Vương Trọng Quý nghe tin chạy tới, gọi cả hai người:

“Trình Lãng! Tưởng Bình! Hôm nay là ngày tốt, nhà bí thư Triệu cưới vợ cho con, hai cậu lâu không về thôn cũng trùng dịp luôn! Mau rửa mặt vào uống ly rượu mừng!”

Tưởng Bình bận làm ăn trên trấn, cha mẹ cũng đã đón lên đó, đúng là lâu lắm chưa quay về. Lần này về cũng vì máy kéo duy nhất trong thôn bị hỏng, nhờ anh sửa giúp rồi chở về.

Nghe vậy, anh cười vui vẻ hỏi:

“Chú Vương, nhà nào cưới vậy ạ?”

“Đó, nhà bên cạnh các cậu đấy.” Vương Trọng Quý chỉ vào ngôi nhà gạch giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Trình, “Nhà họ Phùng.”

Tưởng Bình ngớ người, nhà họ Phùng...

Chú Vương vỗ vai Tưởng Bình giục vào uống rượu. Tưởng Bình không tiện từ chối, gật gật đầu rồi đi theo, chỉ còn Trình Lãng thẳng thừng từ chối.

“Chú Vương, cháu không qua đâu. Việc nhà còn chưa xong, với cả cháu mang tiền về trả cho chú, tối nay phải đi ngay.” Trình Lãng không có nhiều thời gian, thùng xe sau vẫn còn hàng phải kịp giao, “Lát chú uống xong, cháu còn chuyện cần nhờ chú giúp.”

Chú Vương hôm nay uống kha khá, mặt đen sạm giờ cũng đỏ ửng, ngó người đàn ông vạm vỡ trước mặt – Trình Lãng, đứa con cả nhà họ Trình đã trở về. Người này trở về là để dứt điểm mọi nợ nần cha mẹ để lại, xem chừng định dọn dẹp hết sạch.

“Vẫn định vào Nam à, đến Mặc Xuyên?”

“Vâng.”

Chú Vương thở dài. Đã không còn thấy dáng dấp thiếu niên năm nào, nhưng ít ra cũng thấy người ta nên thân. Ông dúi cho anh ít kẹo cưới:

“Vậy ăn chút kẹo hỷ, dù sao cũng phải lấy lộc.”

Phùng Mạn nãy giờ vẫn núp bên cửa sổ quan sát, thấy Trình Lãng từ chối dự tiệc, đợi chú Vương đi rồi chỉ đứng yên một chỗ, nhìn về hướng nhà họ Phùng, cuối cùng cúi đầu nhìn mấy viên kẹo hỷ trong tay.

Đời trước từng gặp không ít trai đẹp ngoài đời lẫn trên mạng, nhưng lúc này Phùng Mạn cũng không thể không thừa nhận người đàn ông đang đứng bên cạnh xe tải kia, đúng là cực phẩm.

Dáng cao lớn, vai rộng chân dài, tuy quần áo đơn giản, lại dính ít vết bẩn vì lái xe đường xa, nhưng khí chất đàn ông vẫn toát ra mạnh mẽ.

Khi anh ngẩng đầu, ngũ quan sắc nét hiện rõ, sống mũi cao, mắt sâu, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng và xa cách rồi quay người bước về phía căn nhà bên trái nhà họ Phùng.

Chính là anh! Vị hôn phu mà nguyên chủ từng được mẹ ruột đính ước khi còn bé – người được miêu tả là cao lớn anh tuấn, hiền lành chân thật, có nhà có xe!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc