Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 4

Trước Sau

break

Cuộc sống như thế thì còn mong chờ gì nữa?

Phùng Mạn lục lọi khắp bếp, mở nắp nồi và lật từng chồng bát đũa. Cuối cùng cô cũng tìm được một con dao gấp nhét vào người.

Nhìn sang góc nhà, cô thấy có một cái rổ tre đựng rau xanh và củ cải phơi khô, có thể để được lâu dài.

Cô nhìn chằm chằm vào đống rau khô một lúc, đầu ngón tay mảnh khảnh khẽ khàng xới lên, lật lớp củ cải ra thăm dò phía dưới, thật sự sờ trúng vài thứ lạ.

Hai hôm trước, cô vô tình nghe cặp vợ chồng kia cãi nhau, hóa ra thứ tốt mà Phùng Kiến Thiết lén giấu đi lại nằm ở đây!

Phùng Mạn lấy hết chỗ đó bọc vào mảnh vải cũ rồi tiếp tục rà soát kỹ càng. Cô chọn thêm hai cái bánh bao nguội dễ mang theo, phủi tay kiểm tra lại toàn bộ tài sản mình có.

Gói vải xám bên trong chẳng có gì đáng giá.

Cha ruột không thương, mẹ mất sớm, chẳng nghề ngỗng gì nên cả đời chỉ gom góp được mười hai tệ năm hào ba xu.

Ngoài ra là mấy món lặt vặt. Cô chia đồ ăn và bánh kẹo mà Phùng Bảo Châu đưa vào một túi, tiền mặt thì giấu kỹ trong lớp vải lót may tay bên trong áo sơ mi hoa cộc tay.

Còn chỗ đồ lén tìm được và mấy món nhỏ của nguyên chủ thì gói gọn riêng ra.

Trong lúc buộc túi thì đầu óc Phùng Mạn không ngừng tính toán. Trốn là chắc chắn phải trốn, không thể ngồi chờ chết.

Nhưng trong sách đã viết rõ nguyên chủ từng bỏ trốn và kết cục thảm bại. Dựa vào hai chân mà vượt núi là vô vọng, huống hồ bản thân cô còn chẳng rành đường núi như nguyên chủ.

Cách tốt nhất là tìm chỗ nào đó kín đáo để ẩn thân. Đợi cả đám người ra ngoài tìm thì mình mới len lén chuồn đi, đúng như câu chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất.

Phùng Mạn vốn to gan mà kỹ tính, sẵn tiện nghĩ thêm nếu không may bị bắt lại thì sao, vẫn phải có đường lui.

Nghe nói cha mẹ chồng tương lai mê tín, lúc ấy có thể lợi dụng điểm này để trì hoãn thời gian tìm cách kéo đến thị trấn, rồi từ đó tìm cơ hội...

Dù vậy, nếu có thể bắt được chuyến xe nào rời khỏi nơi đây thì mọi chuyện sẽ dễ như trở bàn tay, khỏi phải lén lút trốn chui trốn nhủi.

Chỉ tiếc nơi núi sâu thế này lấy đâu ra xe chứ.

Người trong thôn đi chợ còn phải đi xe lừa chậm chạp, huống chi hôm nay là ngày cưới, cả làng đều biết, ai mà dám chở cô dâu trốn chạy chứ...

Phùng Mạn vừa nghĩ vừa siết túi định buộc lại, chợt ánh mắt lướt qua tờ giấy đỏ cũ rách thì khựng lại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc