Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 3

Trước Sau

break

“Chị đợi đấy, tôi méc ba cho coi, xem ba có đánh chị không!”

“Chị không có!” Phùng Bảo Châu cãi bướng che giấu vẻ chột dạ.

“Phùng Thiên Bảo.” Phùng Mạn nhìn ra từ cửa sổ, mỉm cười với cậu em quý hóa của nhà họ Phùng: “Yên tâm, lát nữa cha mẹ tới chị sẽ kể hết, em trai chị thương chị nên định thả chị ra... để xem cha mẹ nhận tiền sính lễ rồi có lo sốt vó không, có đánh em không?”

Dù Phùng Thiên Bảo có nhiều mưu ma chước quỷ thì vẫn không đấu nổi với người lớn. Nghe thế, cậu ta trừng mắt tức giận, mặt đỏ bừng nói: “Tôi, tôi không có! Chị nói xạo!”

Phùng Mạn tiếp tục hăm dọa, chủ yếu vì muốn giữ an toàn cho Phùng Bảo Châu: “Vậy hả? Dù sao đến lúc đó chị cứ nói thế, Bảo Châu cũng nhìn thấy rồi, em chạy đâu cho thoát.”

“Tôi chưa từng tới bếp!” Dù được nuông chiều đến hư hỏng nhưng Phùng Thiên Bảo vẫn có đầu óc. Biết rõ cha mẹ đã dày công sắp xếp hôn sự, không thể để xảy ra chuyện nên cậu lập tức bỏ chạy.

“Chị ơi...” Phùng Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, sợ bị người khác bắt gặp nên cũng không dám ở lại lâu.

“Lát nữa em đợi cha uống say rồi lén lấy chìa khóa mở cửa cho chị, giờ em đi trước đây.”

“Em cẩn thận, đừng để ai phát hiện.” Phùng Mạn biết chìa khóa bếp đang ở chỗ Phùng Kiến Thiết.

Lúc này ông ta còn đang vì cái nhãn “thông gia của bí thư thôn” mà vui vẻ uống rượu. Ông ta cũng nổi tiếng là ma men, đợi say mèm là rất dễ ra tay.

Phùng Mạn nhìn bóng Phùng Bảo Châu rời đi mà không mấy lo lắng, vì trong truyện có chi tiết này.

Quả thật Phùng Bảo Châu đã lấy được chìa khóa, nguyên chủ cũng liều mạng bỏ trốn... Nhưng chưa tới ba tiếng đã bị bắt về.

Thôn Cửu Sơn đúng như tên gọi, nó nằm giữa chín ngọn núi cao thấp trập trùng, cách thị trấn hơn bốn mươi dặm, không có đường xe chạy. Chỉ có thể cuốc bộ năm sáu tiếng mới ra khỏi núi, mà đường núi lại hiểm trở, cực kỳ khó đi.

Nguyên chủ trốn đi nhưng không vượt được rừng sâu núi thẳm, ngược lại còn bị dân làng nhiệt tình “tìm cô dâu” bắt được, cuối cùng chẳng thể trốn khỏi số mệnh bi thảm.

Người ta bảo lấy chồng thì theo chồng. Nguyên chủ chấp nhận số phận, nghĩ rằng cứ sống cho qua ngày. Nhưng người chồng ấy lại là thứ cặn bã, nhờ chính sách cải cách mở cửa mà làm mưa làm gió ở thị trấn, mở hộp đêm, tụ điểm cờ bạc, ăn chơi trác táng đủ trò, còn hay đánh vợ... Thậm chí, bản thân nuôi vài cô bồ bên ngoài mà vẫn không cho nguyên chủ ly hôn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc