Trình Lãng trở lại sau hơn mười phút. Phùng Mạn ngồi yên trong xe, nhấp chút nước cam, vừa ăn kẹo bắp vừa cảm nhận xe rung lên người này đúng là làm bằng sắt. Cô đang thắc mắc không biết anh ta chạy cả đêm rồi có nghỉ ngơi không thì lại cảm nhận được chiếc xe dừng lại.
Chiếc xe dừng yên bên lề đường gần ngã rẽ quốc lộ, không hề phát ra tiếng động. Không có cả tiếng cửa xe đóng lại chắc là anh ta đang tranh thủ ngủ ngay trên ghế lái.
Xung quanh chim hót côn trùng kêu, chẳng có xe nào, người nào đi ngang qua, yên tĩnh đến lạ. Nghĩ lại gương mặt mình lén nhìn được hôm qua trong bếp, dù cách xa nhưng rõ là điển trai cực kỳ.
So với gã lái máy kéo ở nhà bên Tưởng Bình thì Trình Lãng đúng là sáng rực rỡ luôn. Phùng Mạn thầm nghĩ, dáng người và gương mặt đó mà đặt ở thời hiện đại cũng chẳng thua ai, thậm chí còn ăn đứt khối người.
Trước khi xuyên không, Phùng Mạn cũng chẳng khá hơn gì thân xác này. Bố mẹ ly hôn, ai cũng có gia đình mới, cô trở thành “đứa con dư thừa” không ai cần. Học hành, tốt nghiệp, đi làm, tích góp vài năm mới đủ tiền mở một quán ăn nhỏ ở quê để thoát cảnh làm thuê quần quật. Vậy mà vừa trang trí xong, còn chưa kịp khai trương thì thức đêm làm việc mà đột tử.
Bao nhiêu công sức, tay nghề nấu nướng giỏi nhất được bà ngoại truyền lại, giờ biết phát huy ở đâu? Phùng Mạn tiếc đứt ruột, đời vừa sáng sủa thì đã đổ ập xuống, thật quá oan uổng.
Không biết người đàn ông đẹp trai đang ngủ gật trong cabin kia có thể bù đắp lại chút gì không. Nếu anh ta thực sự đúng như trong sách viết cao to đẹp trai, lại tốt bụng chính trực thì cũng đáng để phát triển quan hệ chút nhỉ?
Dù gì... trai đẹp để người khác cướp mất thì tiếc quá. Phùng Mạn cố nhớ lại, hình như trong sách còn nói vị hôn phu này có một điểm yếu chính là quá tốt bụng, lòng dạ mềm, nói trắng ra là dễ bị người khác dắt mũi...
Nghĩ đến khí chất lạnh lùng sắc sảo mà cô lén nhìn thấy hôm qua, Phùng Mạn ngạc nhiên gương mặt này mà lại dễ mềm lòng sao? Chẳng lẽ đây chính là kiểu “đối lập” trong truyền thuyết?
Cây cối bên đường quốc lộ rậm rạp, cuối xuân lá non mơn mởn, từng lớp xanh đan xen nhau xào xạc trong gió.
Phùng Mạn ước chừng thời gian, người đàn ông kia chắc đã chợp mắt được một lát. Nghe thấy tiếng cửa xe mở, có ai đó nhảy xuống, chẳng bao lâu sau lại có tiếng đóng cửa Trình Lãng chắc đã lên xe lại.
Xe nổ máy, động cơ rền vang, Phùng Mạn hồi hộp chờ xe tiếp tục lên đường... nhưng lần này lại có gì đó khác lạ. Động cơ vẫn gầm lên nhưng xe không hề di chuyển, chỉ đứng yên một chỗ, rung nhẹ...
Tim cô thắt lại, cố kìm chế sự tò mò, không dám vén bạt hay nhúc nhích...
Cho đến khi một giọng nói lạnh băng, cứng như đá vang lên: “Xuống xe.”
Phùng Mạn: “!!!”
Không biết mình bị lộ ở chỗ nào, cô im lặng chờ đợi, ngồi yên trong xe đối diện với người đàn ông bên ngoài qua lớp bạt, không khí như đông cứng lại vài giây.
Chốc lát sau nhưng ngón tay trắng trẻo mảnh mai đặt lên mép bạt, từ từ kéo lên, đập vào mắt là ánh nắng chói chang và gương mặt lạnh lùng của người đàn ông. Trình Lãng đứng thẳng bên cạnh xe, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa, yên lặng đứng đó, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào ống quần.
Đôi mắt phượng hẹp dài, mang theo ánh nhìn sắc như dao, dồn dập áp tới khiến người ta không thể trốn tránh.
Trình Lãng nhìn chăm chú vào khoảng hở nhỏ của thùng xe nơi vừa có người vén bạt lên, giữa tấm bạt xanh thẫm thấp thoáng một vệt áo trắng anh ngẩng đầu nhìn, đập ngay vào mắt là một đôi mắt hạnh long lanh.
Hốc mắt tròn đầy, đuôi mắt hơi cong lên như có làn nước xuân lấp lánh chảy qua, ánh nhìn long lanh đầy ý vị.
Phảng phất như xé rách một mảng trời xanh thăm thẳm, gương mặt trắng ngần của Phùng Mạn lộ ra từ trong xe, đôi mắt hạnh long lanh nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, môi anh đào khẽ nhúc nhích, ý cười lấp ló: “Đồng chí Trình Lãng, chào anh, em là vị hôn thê của anh, Phùng Mạn.”