Hai là, dù cho anh ta thật sự muốn cắt đứt quan hệ và từ chối chở cô, Phùng Mạn cũng sẽ ráng bám theo cho đến khi thật sự an toàn rồi mới tính đường rút. Ít nhất cũng phải đi xa khỏi làng Cửu Sơn mười vạn tám ngàn dặm, chứ không thì bị bắt về lại thì toi đời.
Tên Triệu Cương kia đúng là lưu manh đội lốt người, ở thị trấn thì muốn làm gì làm, chẳng khác gì xã hội đen, không trốn thật xa thì không xong. Chỉ cần cảm nhận một chút là biết người đàn ông lái xe rất vững, trừ đoạn đầu gập ghềnh trong núi thì phía sau gần như không bị xóc nảy gì cả đúng là tài xế có nghề.
Quyết định xong, Phùng Mạn an tâm lấy đồ ăn trong người ra. Ăn một miếng bánh ngọt Bảo Châu gửi, thêm hai viên kẹo. Đồ khô còn ít, chẳng biết sau này có bổ sung được gì không. Mệt mỏi cả ngày trời, cô cũng không đói lắm, ăn qua loa bữa tối rồi co người lại ngủ luôn.
Lần đầu tiên ngủ trong thùng xe tải, không ngờ lại ngon đến thế. Khi mở mắt, bầu trời phía xa đã hiện lên vệt sáng mờ nhạt, xuyên qua lớp mây sẫm màu lấp ló chút ánh vàng chói.
Nhìn sắc trời mông lung, Phùng Mạn đoán chừng cũng khoảng bốn, năm giờ sáng, dụi mắt vươn vai, mạnh tay vén bạt đón làn gió sớm, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn chút.
Lái xe cả đêm rồi, chắc người ta sẽ dừng lại nghỉ chân vào buổi sáng. Phùng Mạn lại lấy nửa miếng bánh còn lại làm bữa sáng, chuẩn bị hành động tùy cơ.
Biển báo bên quốc lộ lần lượt hiện ra. Phùng Mạn liếc thấy biển chỉ dẫn tới thành phố Phù Nam, nơi quản lý trấn Sùng Lĩnh điều đó nghĩa là đã rời khỏi địa phận rồi, thật sự càng lúc càng xa khỏi làng Cửu Sơn. Trời vừa rạng, xe tải rẽ khỏi quốc lộ, theo lối nhỏ tiến vào một thị trấn ven đường.
Sáng sớm phiên chợ nhộn nhịp, các quán mì bên đường bốc hơi nghi ngút, sợi mì trắng muốt đảo trong bát sứ nóng hổi, điểm xuyết hành xanh, trộn với nhân đậm đà, dân làng bưng bát đứng ngồi la liệt bên vệ đường, ăn mì húp xì xụp, mùi thơm như cố tình len lỏi tới tận chỗ Phùng Mạn, khiến bụng cô réo lên từng hồi.
Xe tải từ từ dừng lại, cô nghe thấy tiếng cửa xe đóng sập. Qua khe hở của tấm bạt, cô lén nhìn ra người đàn ông cao lớn theo đúng phong tục bản xứ gọi một bát mì, ăn rất nhanh gọn nhưng không hề thô lỗ.
Chẳng bao lâu sau, anh ta lại sải bước vào thị trấn, đôi chân dài đi thoáng cái đã khuất bóng.
Xung quanh người qua kẻ lại, Phùng Mạn vẫn án binh bất động. Đồ ăn nước uống còn chịu được, đây mới là sáng ngày đầu tiên, không thể manh động, phải đợi đi xa hơn nữa mới tìm cơ hội thích hợp để nói chuyện rõ ràng.
Giờ này, làng Cửu Sơn chắc đã bó tay trong việc tìm người. Triệu Cương thể nào cũng sẽ dùng tới thế lực trong trấn, cô nhất định không thể liều mạng, Phùng Mạn đoán không sai.
Người nhà họ Triệu, họ Phùng trong làng nghe tin cô dâu bị bắt cóc, ai cũng nhiệt tình giúp đỡ, sợ rằng gặp phải bọn buôn người hoặc kẻ xấu.
Tiếc rằng lục soát cả đêm chẳng thấy gì, mọi người đoán người đã thoát khỏi núi rồi. Triệu Cương tức giận đến nỗi cơ mặt giật liên hồi, quay về trấn lập tức điều động đám đàn em trong quán bar chia ra lùng sục khắp nơi.
Hắn tin chắc Phùng Chiêu Đệ vẫn quanh quẩn gần đây. Không rõ là ai phá cửa bắt người đi nhưng dắt theo một cô gái yếu ớt như vậy, dù may mắn thoát khỏi làng cũng chẳng thể đi xa chỉ có thể trốn trong nhà ai đó hoặc đang tìm cách lên tàu xe rời đi. Hắn lập tức chia quân ba hướng: lục tung các ngõ ngách, chốt chặn nhà ga và bến xe.
Cô dâu bị cướp ngay trong ngày đãi tiệc, Triệu Cương tức đến suýt hộc máu, thề bắt bằng được cô về! Trấn Sùng Lĩnh bị lục tung khiến dân tình hoang mang né tránh, còn cách đó năm trăm cây số thị trấn Thanh Sơn lại rộn ràng náo nhiệt, âm thanh huyên náo vọng đến tai Phùng Mạn.