Lần đầu tiên Phùng Mạn đặt chân vào trạm dừng năm 1988, xem như trải nghiệm tiền thân của khu dịch vụ hiện đại sau này.
Khu này quanh quẩn toàn rừng núi, không hàng quán gì, ăn uống thành vấn đề. May mà trước lúc đi đã chuẩn bị ít đồ khô, Phùng Mạn xách túi vải xuống xe, hào phóng chia sẻ: “Em có mua mạch nha sữa với bánh quy, lát nữa xem mượn được nước nóng không.”
Trình Lãng gõ cửa căn chòi nhỏ ở trạm, tặng cho ông anh bên trong điếu thuốc, vừa trò chuyện xã giao, vừa nói: “Anh chị, cho xin ít nước nóng nhé.”
Có thuốc hút, đôi vợ chồng kia tất nhiên không khách sáo gì, để Phùng Mạn tự đi xách ấm nước trong góc. Có nước nóng, cô pha mạch nha sữa. Thấy con gái nhà đó cứ dán mắt nhìn, cô gọi bé lấy cái cốc ra, múc cho bé hai thìa, rồi pha xong đưa tận tay.
Phùng Mạn vừa uống xong một ly, quay qua lại không thấy Trình Lãng đâu. Ngược lại, chiếc xe tải màu xanh quân dụng vẫn đậu ở trạm nhưng không ai xuống xe.
Khi Trình Lãng quay lại, Phùng Mạn đang bị gọi ra mảnh đất trống phía sau trạm. Chỉ thấy anh xách theo một con thỏ rừng, dao nhỏ lướt qua điêu luyện: cắt tiết, lột da, mổ bụng, rửa sạch... Những ngón tay thon dài lướt nhanh, cơ tay săn chắc nổi lên mỗi khi dùng lực toàn thân toát lên khí chất từng trải, thành thạo.
Chẳng mấy chốc đã làm sạch con thỏ, một xiên gỗ xuyên từ đầu tới đuôi. Anh nhóm lửa, gỗ khô lá khô chất đống, ngọn lửa đỏ rực từ bật lửa lan ra, rực cháy. Phùng Mạn cũng từng thấy đầu bếp làm bếp nhưng chưa ai khiến cô cảm thấy vừa thô vừa đẹp như Trình Lãng. Cứ như mọi vấn đề, qua tay anh đều có thể được giải quyết dễ dàng.
Nhiệm vụ nướng thỏ được giao cho Phùng Mạn. Thịt chuyển từ đỏ sang vàng, mỡ chảy tí tách, mùi thơm lan tỏa trong lửa, khiến người ta chảy nước miếng. Gia vị cô mua lúc trước cuối cùng cũng có đất dụng võ, vừa trở mặt vừa rắc đều tay. Từng lớp gia vị đỏ vàng rải lên lớp thịt chín vàng thơm nức, hòa quyện đậm đà.
Trình Lãng chưa từng nướng tỉ mỉ như vậy, bình thường chỉ rắc ít muối là xong. Giờ nếm thử miếng đầu tiên, ánh mắt lướt sang người con gái đang gặm thịt, rồi lại nhanh chóng quay đi, vài giây sau lại lén liếc về phía xe tải màu xanh đằng kia.
Phùng Mạn đang ăn ngon lành, phát hiện ánh mắt của anh nhưng không dám nhìn theo, chỉ nhỏ giọng lầm bầm: “Anh không sợ rút dây động rừng à?”
Chuyện kiểu này cô từng nghe qua, phim cũng từng xem nhưng đây là lần đầu thực sự trải nghiệm. Chỉ là người đàn ông bên cạnh lại quá mức bình tĩnh, cứ như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay, khiến cô không khỏi nhẹ nhõm phần nào.
Ánh mắt Trình Lãng lại dừng trên mặt cô, từ từ lướt xuống, dừng lại nơi cánh môi đỏ mọng vì vừa cắn miếng thịt thỏ: “Chỉ là ăn trưa thôi, có phải đi bắt người đâu.”
Phùng Mạn: “...?”
Tưởng đâu anh đang bày kế nhử cá cắn câu, cô vừa ăn vừa căng thẳng hồi hộp. Ai ngờ... chỉ đơn giản là ăn cơm? Người đàn ông ăn thịt ngấu nghiến, đợi Phùng Mạn ăn xong cũng xử lý gọn ghẽ, chôn xương xuống đất, ném mấy khúc củi cháy đen vào rừng rồi quay lại xe tải màu lam.
Không lâu sau khi họ khởi hành, chiếc xe tải màu xanh quân dụng từng ghé trạm dừng xin nước nóng cũng tiếp tục lên đường, vẫn giữ khoảng cách không xa không gần bám theo phía sau.
Phùng Mạn không đoán được Trình Lãng định giở trò gì, chỉ đành thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu quan sát. Lúc thấy một chiếc xe khách và một xe con vượt lên trước xe quân dụng, cô chợt cảm giác rõ rệt xe mình bắt đầu tăng tốc, rồi bất ngờ bẻ lái sau một khúc cua...
Chiếc xe màu xanh quân dụng vẫn chạy đều đều, bị vượt qua cũng không có phản ứng gì hoảng loạn. Dù sao cũng đang chạy trên quốc lộ, làm gì dễ mất dấu...
Chỉ là vừa qua khúc cua, trong tầm mắt phía trước lác đác vài chiếc xe, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng xe tải màu lam đâu nữa! Tài xế mặc sơ mi xám vội vã dừng xe sát lề đường, chẳng màng gì khác, dáo dác ngó quanh tìm người, chợt nghe kính xe vang lên âm thanh giòn tan.