Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 24

Trước Sau

break

Vừa nói, cô vừa nhìn anh đầy chăm chú. Cuối cùng, vẻ mặt rắn rỏi của Trình Lãng cũng có chút nứt rạn. Phùng Mạn nén ý cười, tiếp tục trêu chọc: “Em còn chẳng sợ, anh sợ gì? Với lại anh đẹp trai, dáng chuẩn, vai rộng eo thon chân dài, đúng gu em, em đâu có lỗ...”

Người đàn ông trước mắt cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm như nổi sóng, ánh nhìn dao động như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy người con gái luôn miệng gọi mình là "chồng chưa cưới" này: “Em...”

Phùng Mạn nghe thấy tiếng sập cửa, vội vàng gọi với theo: “Nhớ lấy nước nóng rồi mang về nhé, đừng đi nhầm chỗ!” Nghĩ đến cảnh lúc nãy ở dưới sảnh bị anh dọa cho một trận, Phùng Mạn lập tức thấy hả dạ. Ai trêu ai, còn chưa biết đâu!

Quả nhiên, tối hôm đó, đúng như cô đoán, Trình Lãng không quay về ngủ trong phòng. Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên ắng, anh lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một câu lạnh nhạt: “Tự khóa cửa cẩn thận.”

Phùng Mạn độc chiếm chiếc giường đôi trong phòng, có lẽ đây là đêm đầu tiên kể từ lúc xuyên không đến giờ cô ngủ ngon đến thế. Sáng sớm, ánh mặt trời bị rèm cửa bị gió thổi tung chia thành từng mảng sáng tối, vài tia sáng lọt vào, lấp lánh nơi khóe mắt đuôi mày, soi lên khuôn mặt yên bình khi ngủ của cô.

Bị ánh nắng gọi dậy, cảm giác đúng là quá tuyệt. Phùng Mạn lưu luyến chẳng muốn rời giường nhưng vẫn nhớ đến chuyện dưới lầu.

Cô lẹp xẹp mang dép ra cửa sổ, vừa cúi đầu nhìn xuống, đã thấy người đàn ông đang đứng cạnh chiếc xe tải màu lam, tay cầm điếu thuốc, ánh mắt lại dán chặt vào tấm bạt phủ thùng xe, như đang dò xét gì đó.

Ánh nhìn của Phùng Mạn dường như bị ánh nắng nung đỏ, làm Trình Lãng dưới lầu bỗng ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng cách tầng hai. Phùng Mạn giật mình thu người lại, vội thay quần áo chuẩn bị xuống lầu, chỉ để lại phía sau một lớp rèm khẽ lay động.

Nhà ăn khách sạn có bán bữa sáng, cháo đậu xanh ba hào một bát, hai cái màn thầu năm hào, mùi vị cũng tạm ổn. Đang ăn sáng, Phùng Mạn liếc thấy có người đàn ông mặc sơ mi xám ngồi vào bàn ở xa, rồi thản nhiên hỏi nhỏ Trình Lãng: “Không tóm được tại trận à?”

Trình Lãng khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cô, mang theo sự dò xét và tìm hiểu.

Phùng Mạn cười khẽ: “Tối qua không phải anh mượn cớ em để đánh lạc hướng, rồi ra ngoài theo dõi à? Cái xe đó bám theo mình cả ngày, còn mò tới tận nhà nghỉ này, chẳng phải đang nhắm vào lô hàng của anh sao?”

Trình Lãng nhướng mày: “Em quan sát khá đấy.”

Phùng Mạn từ nhỏ sống với bà ngoại, trẻ mồ côi lại là con gái, từng bị bắt nạt đủ đường, mấy trò vặt vãnh cũng từng thấy qua. Vừa nghi xe bị theo đuôi, lại thấy thái độ Trình Lãng thay đổi đột ngột, cô lập tức đoán ra được phần nào.

Hai người không nán lại khách sạn lâu, Phùng Mạn cũng không moi thêm được thông tin gì từ miệng Trình Lãng, chỉ thấy anh vẫn bình thản tiếp tục lên đường, xem ra dù không bắt quả tang, anh cũng đã có dự tính trong đầu.

Xe tải lam nổ máy, chạy thẳng vào quốc lộ. Không bao lâu sau, chiếc xe tải quân dụng màu xanh lá lại xuất hiện trong gương chiếu hậu. Ánh mắt Phùng Mạn sáng lên.

“Hắn lại bám theo rồi.”

“Ừ.”

Hai người chẳng nói gì nhiều nhưng vào khoảnh khắc ấy lại vô cùng ăn ý.

Từ thôn Cửu Sơn đến thành phố Mặc Xuyên, đường dài hơn hai nghìn cây số, mà quốc lộ thời này đâu có bằng phẳng như sau này, lồi lõm khó đi, nhiều đoạn còn phải vòng tránh, tốc độ bị hạn chế. Vậy nên đường xa, lại cứ dừng dừng chạy chạy, cũng tiện cho quan sát thêm.

Khoảng hai giờ rưỡi chiều, xe dừng lại nghỉ giữa chặng. Trạm dừng quốc lộ thời này chưa phát triển đầy đủ như sau này, chỉ có vài dịch vụ cơ bản: vá xe, sửa xe, tiếp nước... còn mấy thứ như nhà hàng hay cửa hàng thì tuyệt nhiên không có.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc