Trình Lãng nhìn thoáng qua, không nói gì.
“Mấy bộ này vừa rẻ hơn trong bách hóa, lại còn đẹp hơn hẳn.”
“Chị thử xem, mặc lên là biết liền. Y chang em phối đây, đẹp miễn bàn luôn!”
“Chị đâu có mập, dáng chị chuẩn thế kia mà, gầy hơn tí nữa mặc không nổi đồ này đâu.”
Tống Quốc Đống cũng xắn tay vào phụ, miệng ngọt như mía lùi, khen từng người một. Còn Trình Lãng thì đứng yên một chỗ, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông.
Tiếng Phùng Mạn trong trẻo bay theo gió. Cô đang mặc một chiếc váy vàng nhạt, vừa xoay một vòng cho khách xem, tà váy tung bay như cánh hoa, nụ cười rạng rỡ khiến cả người thêm phần cuốn hút.
“Anh Lãng, chị dâu đẹp thế mà anh còn đứng đơ ra đó à? Người ta theo anh đến tận xe luôn rồi đấy, em thấy anh nên...” Tống Quốc Đống càng nhìn càng thấy hai người quá hợp, bao nhiêu nghi ngờ trước đó đều bay biến, hí hửng chạy tới nháy mắt ra hiệu.
Trình Lãng hơi cau mày, mắt lạnh hẳn đi. Tống Quốc Đống thấy anh không vui, đành im bặt, trong lòng chỉ biết mắng thầm anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, đúng là cục gỗ!
Cơ mà, đúng là từ trước đến nay, anh Lãng chưa từng dính dáng đến cô nào. Giờ cũng chỉ là vì đang "quan sát địch tình" thôi. Tống Quốc Đống lẩm bẩm: “Mà... khụ khụ, đối tượng hôn ước từ nhỏ của đồng chí Phùng Mạn rốt cuộc là ai nhỉ? Cô ấy chịu theo đến tận đây, chắc chắn là thích người ta thật lòng. Có khi gặp mặt cái là cưới luôn cũng nên.”
“Lắm mồm.” Trình Lãng liếc anh ta một cái, mất kiên nhẫn, xoay người bỏ đi.
Rời khỏi chợ, Trình Lãng đi mua ít đồ ăn thức uống để dự trữ cho chuyến đi phía Nam lần này. Còn Tống Quốc Đống vốn định đi theo cùng nhưng nhà lại bắt đi xem mắt, nên phải hoãn lại vài hôm. Sau sẽ tự bắt xe tới Mặc Xuyên.
Đồ đạc mua về được xếp hết lên cabin xe. Trình Lãng ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần lên đỉnh, sải bước quay lại chợ.
Phùng Mạn đang bán hàng say sưa, hôm nay còn được chia hoa hồng nên tâm trạng càng phơi phới. Vừa nghĩ tới cái ví nhỏ của mình sắp thêm một khoản, vừa cười toe. Khi bị Trình Lãng gọi ra một bên, trên mặt cô vẫn giữ nguyên nụ cười: “Sắp đi rồi à?” Dù có lưu luyến nơi này đến mấy, Phùng Mạn vẫn muốn đến thành phố Mặc Xuyên.
“Rốt cuộc cô đang nghĩ gì?” Trình Lãng nhập ngũ từ năm mười sáu, xuất ngũ năm mười chín, sau đó ra ngoài lăn lộn sáu năm. Người anh từng gặp không ít, qua hai lần quan sát, anh có thể chắc chắn cô gái nhà bên Phùng Mạn không có ác ý gì.
Chính vì thế lại càng khiến người ta nghi.
Anh quyết định cho cô thêm một cơ hội, nói rõ suy nghĩ. Nếu cô thực sự là vì trốn cưới, vậy thì mình cũng vô tình đưa cô đi xa khỏi Cửu Sơn thôn, xem cô có định ở lại bán quần áo luôn không...
“Em nghĩ gì à? Dĩ nhiên là muốn theo anh về phía Nam rồi.” Phùng Mạn nghiêm túc nói. Về quê vốn là kế hoạch từ kiếp trước của cô, giờ có tài xế miễn phí thì tội gì không tận dụng. Huống chi Trình Lãng cũng đâu có điểm nào tệ, nếu tiến tới được thì càng tốt.
Trong truyện có nói sơ là vị hôn phu này từng có chút cảm tình với nguyên chủ, chỉ vì tính tình nhút nhát nên không dám bày tỏ. Giờ nhìn Trình Lãng với vẻ ngoài điềm tĩnh, ánh mắt cũng chẳng chút gợn sóng khi nhìn mình, Phùng Mạn thầm nghĩ: Người này giả vờ giỏi thật.
“Chúng ta còn có hôn ước từ nhỏ đấy nhé. Thật ra...” Phùng Mạn không phải kiểu nhút nhát, đã có ý thì phải chủ động xóa bỏ nghi ngờ. Cô tung luôn chiêu nặng đô: “Thật ra từ khi đính hôn xong, em đã có cảm tình với anh rồi. Không thì sao lại liều lĩnh trèo lên xe theo anh chứ?”
Nếu anh không dám tiến bước thì cô chủ động vậy.
Quả nhiên, Phùng Mạn thấy trong mắt anh có chút dao động. Cô lập tức dừng lại đúng lúc, quay người mở cửa cabin, một chân giẫm lên bậc, tay vịn vào tay nắm bên cạnh, dùng sức leo lên ngồi ngay ngắn, quay đầu lại cười tươi: “Không phải sắp đi rồi sao? Lên xe đi chứ.”