Chỉ là... cô ta đến đây vì điều gì? Trình Lãng liếc sang hàng hóa và mỏ quặng mới nhận thầu, lại nghĩ đến những chiêu trò trắng đen lẫn lộn của chủ mỏ bên cạnh, trong lòng lập tức có tính toán.
“Cô muốn gì?” Trình Lãng mặt không cảm xúc.
“Chúng ta cùng đi xuống miền Nam.” Phùng Mạn đứng đối diện anh, khoảng cách rất gần, cô ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, trong lòng không khỏi cảm thán đúng là hàng thật giá chuẩn.
Mắt Trình Lãng trầm hẳn, dù vững vàng đến đâu cũng khựng lại một nhịp, cố tìm ra chút chân tướng trong mắt Phùng Mạn nhưng chỉ thấy làn nước xuân lặng lẽ. Anh vừa định mở miệng thì chợt nghe có người gọi tên mình, giọng nói mang theo sự vui mừng lao tới.
“Anh Lãng! Anh về rồi!”
Phùng Mạn quay đầu nhìn một thanh niên cao gầy đang chạy tới, tuổi còn trẻ, suýt nữa nhào lên người Trình Lãng, mắt sáng rực.
Trình Lãng chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
“Anh Lãng, lần trước anh bảo có ghé ngang thì nhớ qua ăn cơm, bà em ở nhà nấu món ngon cho anh đấy!” Gã cao gầy như cái máy nói, lẩm bẩm một lúc rồi ánh mắt đảo sang Phùng Mạn, bất ngờ đứng khựng lại: “Đây là...?”
Phùng Mạn mỉm cười: “Chào đồng chí, tôi tên Phùng Mạn.”
“Ha ha, chào cô.” Gã cao gầy đỏ mặt như bị bỏng: "Tôi là Tống Quốc Đống. Hai người... là?” Anh ta thật sự bất ngờ, quen Trình Lãng suốt sáu năm, đây là lần đầu thấy bên cạnh anh có phụ nữ, lại còn là lúc đang lái xe làm việc.
Đàn ông đàn bà đi chung một xe thế này dễ bị đàm tiếu, Phùng Mạn nghĩ một lúc rồi nói thật: “Chúng tôi có hôn ước.”
“Sao cơ?” Mắt Tống Quốc Đống suýt rớt khỏi hốc, nhìn Trình Lãng như chờ xác nhận, thấy anh chỉ nghiêng đầu, không phủ nhận, rồi thản nhiên leo lên buồng lái.
Trình Lãng: “Không phải nói mời cơm sao?”
“Ờ ờ, đi thôi đi thôi.” Tống Quốc Đống thấy Trình Lãng không phủ nhận, càng ngạc nhiên, vội vàng vẫy tay gọi Phùng Mạn: "Chị dâu, lên xe đi!”
Phùng Mạn: QAQ Sao nhanh thế đã thành chị dâu rồi?
Chiếc xe tải Đông Phong màu xanh lại khởi động. Phùng Mạn cuối cùng cũng thoát khỏi cái khoang xe ngột ngạt, thuận lợi ngồi vào ghế lái. Bên trái là Trình Lãng cầm vô lăng, bên phải là Tống Quốc Đống có vẻ là đàn em của anh.
Buồng lái rộng rãi, ngồi ba người không thành vấn đề. Phùng Mạn ngồi giữa, nghe Tống Quốc Đống thao thao bất tuyệt mà nhanh chóng nắm được quan hệ giữa hai người.
Tống Quốc Đống sống ở trấn Hòa Bình phía trước, sáu năm trước từng được Trình Lãng cứu mạng, từ đó xem anh như anh trai ruột. Dù ít khi gặp nhau nhưng mỗi lần đến, nhà họ Tống đều nhiệt tình khoản đãi.
Nói xong chuyện của mình, Tống Quốc Đống tò mò nhìn Phùng Mạn, nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu, chị với anh Lãng quen nhau thế nào? Lại còn có hôn ước nữa.”
Phùng Mạn rất muốn nói: Mới quen năm phút trước, ngay trước khi cậu tới. Nhưng thế thì không ổn, cô đành nói tránh: “Tụi chị là hôn ước từ nhỏ.” Dù Trình Lãng có chấp nhận hay không, chuyện hôn ước này là sự thật.
Tống Quốc Đống tròn mắt kinh ngạc hôn ước? Anh Lãng lại là người từng có hôn ước? Không đúng, dù từng đính ước, anh ấy lại chịu cưới thật ư? Thật không thể tin nổi!
Trấn Hòa Bình là thị trấn lớn nhất vùng này, đường xá rộng rãi thông thoáng, ngói xanh gạch đỏ xen kẽ, người bán hàng bày quán tấp nập, nhìn là biết đã được làn gió cải cách thổi qua.
Trình Lãng lái xe, trên xe còn hai người ríu rít nói chuyện, chẳng bao lâu đã đến nơi.
Nhà họ Tống nằm ở phía tây thị trấn Hòa Bình, hai căn nhà gạch mái ngói đứng sát nhau, trước cửa là một sân lớn. Tống Quốc Đống niềm nở gọi Trình Lãng đánh xe vào: “Để đây cho an toàn, đồ đạc cũng đỡ bị mất.”
Quay đầu lại, Tống Quốc Đống hô với bà nội: “Bà ơi, anh Lãng đến rồi! Còn dẫn theo vợ nữa kìa!”
Chưa gì mà Tống Quốc Đống đã nhiệt tình đến mức đổi cách gọi Phùng Mạn từ “vị hôn thê thanh mai trúc mã của Trình Lãng” sang “chị dâu”, rồi lại thành “vợ người ta”.