Văn án 1:
Nữ chính: Đàn ông chỉ làm chậm tốc độ kiếm tiền của tôi.
Nam chính: Tôi nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền.
—
Nhan Ngọc Trác là nhân viên vàng của “app Cuộc Sống Muôn Màu”.
Chỉ cần khách hàng trả đủ tiền, cô có thể đóng bất kỳ vai nào.
Nào ngờ app bị lỗi, nhét luôn ba đơn cho cô chỉ trong một ngày!!
Đã thế, cả ba đơn đều trả giá hậu hĩnh, khiến cô không nỡ từ chối cái nào.
Thế là...
Buổi sáng, cô đến một trường tiểu học quý tộc để họp phụ huynh thay cho một nhóc nghịch ngợm. Thằng bé đánh nhau với bạn học, không dám nói với bố mẹ, đành thuê một “phụ huynh giả” trên mạng.
Đến văn phòng, cô tự giới thiệu với một phụ huynh khác: “Tôi là mợ của nhóc này, về nhà nhất định sẽ dạy dỗ cháu nó tử tế!”
Một tổng tài tự luyến nào đó: “Ồ? Trùng hợp ghê, tôi là cậu của nhóc đây. Tôi kết hôn lúc nào, sao tôi lại không biết?"
Nhan Ngọc Trác: “???”
Buổi chiều, cô đến một trường đại học kỹ thuật để điểm danh hộ. Đến lớp, cô mới phát hiện mình là đứa con gái duy nhất ở đó.
Suốt tiết học, giáo sư gọi cô trả lời câu hỏi tận tám lần, nhưng cô không trả lời được câu nào.
Một giáo sư lạnh lùng nào đó: “Bạn học này, em thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy. Tiết sau mà không thấy em, tôi sẽ tặng em một suất trượt môn hoành tráng.”
Nhan Ngọc Trác: “!!!”
Buổi tối, cô hóa thân thành cố vấn hình tượng, giúp một nhạc sĩ lôi thôi lếch thếch thay đổi phong cách, rồi cùng cậu ấy đi dự tiệc tối.
Nhan Ngọc Trác: “Lần đầu gặp mà cậu đã tin tưởng tôi thế, không sợ tôi là người xấu à?”
Chàng nhạc sĩ trẻ tuổi nào đó: “Chị à, chó nhà em hiểu tính người lắm. Nó cứ thấy chị là vẫy đuôi suốt, chị chắc chắn là người tốt!”
Nhan Ngọc Trác đỡ trán: “Nó quả thực rất hiểu tính người, còn cậu thì khá hiểu tính chó đấy.”
...
Nhan Ngọc Trác không biết rằng — ba anh chàng này là bạn thân nhiều năm.
Ba anh chàng không biết rằng — Nhan Ngọc Trác chẳng yêu ai cả, cô chỉ yêu tiền.
Văn án 2:
Xưa nay, Nhan Ngọc Trác vẫn cho rằng chiếc điều khiển nằm trong tay mình.
Cuộc đời như một trò chơi tình cảm đa tuyến đặc sắc, cô muốn “công lược” nhân vật nào thì công lược, không vui thì có thể xóa ván chơi bất cứ lúc nào, chẳng hề vướng bận.
Nhưng giờ cô mới phát hiện, thì ra trò chơi này còn có một người chơi khác.
Anh đem quyền lựa chọn trao vào lòng bàn tay cô, mặc cho cô ấn nút khởi động, để cô quyết định kết cục của trò chơi này.
“Muốn thử không?”
Người đàn ông khẽ chỉ vào chiếc sơ mi trắng của mình, một lần nữa thành khẩn mời gọi:
“Thật sự rất hợp để lau nước mắt.”
Nhan Ngọc Trác nghĩ, vậy chi bằng thử cùng anh một lần xem sao.
Ủng hộ 850 điểm để mua combo truyện Yêu Không? Còn Thiếu Một Người (Rẻ hơn 16.99% so với đọc từng chương, đọc lại không bị trừ phí)