Yêu Không? Còn Thiếu Một Người

Chương 7: Đứa trẻ nghịch ngợm 

Trước Sau

break

Là một nhân viên vàng, trong vô số các case lớn nhỏ mà Nhan Ngọc Trác đã nhận, đương nhiên cũng có trường hợp khách hàng và người nhà không bàn bạc trước, dẫn đến việc ủy thác bị lộ tẩy.

Lúc mới bắt đầu, cô còn hoảng hốt luống cuống, dẫn đến hợp đồng bị hủy bỏ, tiền chẳng nhận được mà còn tốn công vô ích.

Nhưng cô của bây giờ đã sớm là một tay lão làng, cho dù trời có sập xuống cũng không thể ảnh hưởng đến việc cô nhận được lần đánh giá tốt này!

Người đàn ông trước mặt tự xưng là cậu ruột của nhóc heo rừng, còn cô là mợ giả do nhóc heo rừng thuê tới. Chuyện này thoạt nhìn có vẻ là mâu thuẫn giữa cô và anh, nhưng thực ra trọng điểm nằm ở mối quan hệ giữa nhóc heo rừng và người cậu này.

"Cô rốt cuộc là ai?" Người đàn ông từng bước ép sát. 

Nhan Ngọc Trác thản nhiên ứng đối: "Đây đã là lần thứ ba tôi tự giới thiệu với anh rồi. Tôi là mợ út của Trang Tử Thần, tôi họ Nhan, thưa anh, anh tên là gì?"

"Trang Sách, Sách trong sách lược... Khoan đã, lần này cô đừng hòng đánh trống lảng. Cô và Tử Thần quen nhau như thế nào, quen bao lâu rồi, tại sao cô lại giả làm phụ huynh của nó?"

"Tại sao tôi phải giả làm phụ huynh của cậu bé, chuyện này không bằng anh tự hỏi mình trước đi." 

Nhan Ngọc Trác bình tĩnh đá quả bóng ngược lại: 

"Chúng ta tuy là người lớn, nhưng đều đã trải qua thời thơ ấu. Chẳng lẽ lúc nhỏ anh chưa từng gây họa xong rồi chột dạ lo sợ sao? Nếu một đứa trẻ gây họa mà không dám nói cho người nhà, thà thuê người đóng giả phụ huynh để gặp giáo viên, thì lúc này phụ huynh nên tự kiểm điểm lại xem mình đã gây ra ám ảnh tâm lý lớn đến mức nào cho con trẻ, chứ không phải trách móc sự trốn tránh của nó."

"Cô cũng lanh mồm lanh miệng, ăn nói khéo léo gớm." 

Người đàn ông tên Trang Sách hai tay đút túi, hừ lạnh một tiếng, từng câu hỏi tới tấp dội về phía Nhan Ngọc Trác:

"Vậy là cô thừa nhận nó bỏ tiền ra thuê cô? Nó trả bao nhiêu tiền để cô đến đây nghe mắng và xin lỗi? Cô có biết nó là trẻ vị thành niên không, mỗi một đồng nó tiêu, với tư cách là người giám hộ, tôi đều có thể đòi lại được đấy?"

"Anh đương nhiên có thể đòi lại." 

Nhan Ngọc Trác cười mỉm nói: 

"Nếu anh không bận tâm việc từ nay về sau, cậu bé sẽ không bao giờ mở lòng với anh, không bao giờ nói với anh một lời thật lòng nữa."

"..." Vẻ mặt người đàn ông cứng lại.

Nhan Ngọc Trác nhạy bén nắm bắt được sự do dự trong một giây đó của anh, nhận ra mình đã cược đúng.

Tuy nhóc heo rừng đã nói dối về chuyện đánh nhau, nhưng qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi với hiệu trưởng, Nhan Ngọc Trác phát hiện đứa trẻ này tuyệt đối không phải loại "phú nhị đại" làm xằng làm bậy. 

Bố mẹ cậu bé quả thực lơ là dạy dỗ, chưa bao giờ lộ diện. Trong hoàn cảnh đó, nhóc heo rừng vẫn giữ được thành tích toàn A mà không hề buông thả bản thân, chứng tỏ cậu bé là một đứa trẻ thông minh và có chính kiến.

Một đứa trẻ thông minh như vậy, sao có thể đột nhiên "phát điên" một mình đánh mười một người? Nghĩ thôi cũng biết có ẩn tình khác.

Nhan Ngọc Trác đánh cược, chính là người cậu của nhóc heo rừng thật lòng quan tâm cậu bé, chứ không phải coi cậu bé là của nợ mà chị gái vứt lại.

"Sếp Trang, trẻ con không phải cứ đánh, cứ mắng, cứ cho tiền là chúng sẽ tin tưởng bố mẹ đâu." 

Nhan Ngọc Trác thể hiện sự quan tâm đúng mực, giọng điệu không nhanh không chậm:

"Sau khi chuyện hôm nay kết thúc, anh có thể cùng cậu bé tâm sự trong một không gian thoải mái. Trang Tử Thần là một đứa trẻ rất có chủ kiến, nếu cởi bỏ được hiểu lầm giữa hai người, tôi nghĩ cậu bé sẽ càng tin tưởng anh hơn."

"... Cô chẳng qua chỉ là người nó bỏ tiền ra thuê, đừng có tỏ vẻ hiểu nó lắm. Giữa tôi và cháu tôi có hiểu lầm hay không, không phiền cô phải bận tâm." 

Trang Sách hừ lạnh một tiếng, nhưng Nhan Ngọc Trác nhạy bén cảm nhận được, thái độ của anh đã dịu đi không ít so với lúc đầu.

— Ừm, nói tóm lại, con công trống này cũng khá dễ dụ.

Khủng hoảng tạm thời được giải quyết, đúng lúc này, trên hành lang vang lên những tiếng bước chân dồn dập, kèm theo tiếng gào giận dữ của mấy người.

"Con trai tôi bị đánh thành ra cái dạng gì rồi?"

"Đuổi học, phải đuổi học!"

"Hôm nay phụ huynh nó phải cho tất cả chúng tôi một lời giải thích!"

Những lời này truyền rõ mồn một vào văn phòng, đối phương hoàn toàn không kiểm soát âm lượng, rõ ràng là nói cho những người trong phòng nghe.

Nhan Ngọc Trác ngước mắt nhìn Trang Sách bên cạnh, không nhịn được trêu chọc: 

"Sếp Trang, xem ra nhóm phụ huynh nạn nhân đang vô cùng tức giận đấy."

Trang Sách cảm thấy đau đầu. Anh bây giờ thà quay lại công ty họp thêm một ngày về nghiên cứu sản phẩm mới, còn hơn phải gặp những phụ huynh ồn ào không yên này. 

Nghĩ đến đây, anh không khỏi day day ấn đường: "Thằng nhóc thúi lần này gây cho mình một rắc rối lớn rồi..."

Nhan Ngọc Trác: "Nghe nói trước đây đều là anh đi họp phụ huynh cho Trang Tử Thần? Lần trước cậu bé đánh nhau anh đã xử lý thế nào?"

"Còn xử lý thế nào nữa?" Trang Sách hất cằm, ra hiệu cho Nhan Ngọc Trác nhìn về phía tòa nhà dạy học đối diện: "Quyên góp cho trường mấy phòng thí nghiệm mới chứ sao."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc