Yêu Không? Còn Thiếu Một Người

Chương 25: Ôm chặt tôi

Trước Sau

break

Lục Chi Dập ngoan ngoãn sấy khô tóc, ngoan ngoãn mặc bộ vest mà Nhan Ngọc Trác chọn cho mình, rồi lại ngoan ngoãn bị cô ấn xuống trước gương trang điểm để tạo hình. 

Cậu ấy có ngoại hình sáng sủa rạng rỡ, chỉ vì gần đây thức đêm viết nhạc nên bận đến nỗi dưới mắt có thêm một quầng thâm đậm. 

Nhan Ngọc Trác thân là trợ lý tạm thời, cần giúp cậu ấy trang điểm đơn giản, để cậu ấy không xuất hiện luộm thuộm trong bữa tiệc tối.

“Có thể không đánh phấn nền không?” 

Chàng trai mặt ủ mày ê thương lượng với cô: “Em không thích cảm giác có một lớp gì đó trét trên mặt.”

“Đây không phải là phấn nền, đây là kem che khuyết điểm. Quầng thâm mắt của anh đậm quá rồi, bắt buộc phải che đi.” 

Nhan Ngọc Trác vừa nói, vừa nặn hai loại kem che khuyết điểm màu khác nhau lên mu bàn tay, sau đó dùng đầu ngón tay trộn đều.

Nhan Ngọc Trác đứng trước mặt cậu ấy, cúi người quan sát vài giây. Cô cứ thế đột ngột kéo gần khoảng cách khiến chàng trai bất giác nín thở. 

Cô đưa tay ra, đầu ngón tay dính kem chạm nhẹ vào vùng da dưới mắt cậu ấy. Đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào làn da khô nóng của chàng trai, khiến Lục Chi Dập không nhịn được mà né đi một chút.

“Nhắm mắt, đừng động đậy.” Nhan Ngọc Trác lên tiếng.

“Ồ...” Lục Chi Dập khép mi mắt lại. 

Cậu ấy rõ ràng cao lớn như vậy, nhưng lúc trang điểm lại giống như một đứa trẻ, hai chân khép lại, hai tay đặt trên đầu gối, bảo nhắm mắt là nhắm mắt, bảo không động đậy là không động đậy.

Nhan Ngọc Trác chưa từng nuôi chó, nếu chó con có thể nghe lời như vậy, nuôi một con để giải khuây cũng không tồi.

Làn da của Lục Chi Dập rất tốt, cậu ấy mới 24 tuổi, còn nhỏ hơn Nhan Ngọc Trác 2 tuổi. Ở độ tuổi này hoàn toàn không cần trang điểm quá nhiều, thanh xuân chính là loại mỹ phẩm tốt nhất. 

Nhan Ngọc Trác chỉ cần giúp cậu ấy che khuyết điểm, tỉa tót lại lông mày một chút, cuối cùng dùng keo xịt tóc vuốt lại tóc — tada, một nhà sản xuất âm nhạc sáng sủa, bóng bẩy cứ thế ra lò.

Nhan Ngọc Trác nhìn vào điện thoại, từ lúc cô nhận nhiệm vụ đến khi sửa soạn cho Lục Chi Dập ra dáng con người, vừa vặn trôi qua 40 phút.

Nhà hàng tổ chức tiệc tối cách đây chưa đầy 10km, nếu không kẹt xe thì nửa tiếng chắc chắn đến nơi.

Người quản lý đã cho cô tổng cộng một tiếng rưỡi, xem ra cô không chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, mà còn có thể nhận được nhiều tiền thưởng hơn.

“Đã sửa soạn xong cả rồi, vậy chúng ta xuất phát thôi.” 

Nhan Ngọc Trác lắc lắc chùm chìa khóa xe trong tay: “Anh Lục, tôi đưa anh đến nhà hàng.”

“Em thực sự không quen người khác gọi tôi là ‘anh’, nghe hơi khó chịu.” Chàng trai sờ sờ tai.

Nhan Ngọc Trác: “Vậy gọi anh là gì? Dù sao anh cũng là khách hàng của tôi, gọi thẳng tên không hay lắm.”

“Bạn bè xung quanh đều gọi em là Zayn.” 

Giọng điệu Lục Chi Dập nhẹ nhàng, tràn đầy mong đợi: “Chị, chị cũng có thể gọi em như vậy.”

Nhan Ngọc Trác nhớ lại thông tin cô tra được trên mạng — Lục Chi Dập xuất thân trong một gia đình có truyền thống âm nhạc. Bố mẹ đều là bè trưởng của dàn nhạc. 

Năm tuổi cậu ấy đã theo bố mẹ di cư ra nước ngoài. Lớn lên thi vào một học viện âm nhạc danh tiếng ở Mỹ, thiên phú được phát huy tối đa, từ đây bộc lộ tài năng, một bước lên trời. 

Ban đầu cậu ấy dùng cái tên Zayn để đăng nhạc lên mạng, sau khi về nước phát triển mới đổi lại tên tiếng Trung chính thức hơn.

“Được rồi, vậy tôi sẽ gọi cậu là Zayn.” Nhan Ngọc Trác lập tức đổi cách xưng hô.

Là một trợ lý tạm thời, khách hàng bảo cô gọi thế nào cũng được. Cho dù Lục Chi Dập tự xưng là Siêu Cấp Vô Địch Phi Thiên Lôi Đình Ultraman. Nhan Ngọc Trác cũng có thể không chớp mắt mà tôn xưng cậu ấy là Siêu Cấp Vô Địch Phi Thiên Lôi Đình Ultraman. 

“Nhanh lên, không thể đến trễ tiệc tối được.”

Chú chó Border Collie trong chuồng vẫy vẫy đuôi, nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của họ. Nếu nó có thể nói, nhất định sẽ nói: Chủ nhân, hôm nay trông cậu đẹp trai quá, giống người thật sự.

...

Chiếc xe yêu quý của Nhan Ngọc Trác đỗ ngay dưới lầu. Khi Lục Chi Dập nhìn thấy chiếc SUV nhỏ hai khoang được cải tạo thành "phòng thay đồ di động" này, mặt lập tức lộ rõ vẻ tán thưởng. 

“Đừng đụng linh tinh vào đồ trong xe.” 

Trên ghế phụ của Nhan Ngọc Trác vốn để một cái đầu ma nơ canh đội tóc giả. Sau khi Lục Chi Dập ngồi vào, thực sự không còn chỗ để đồ, cô đành phải nhét đầu ma nơ canh vào lòng cậu ấy, nhắc nhở:

“Giữ hộ tôi, đừng làm rối tóc giả.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc