Yêu Không? Còn Thiếu Một Người

Chương 18: Giáo sư dạy thay

Trước Sau

break

"..." Không sai rồi, chính là ở đây.

Những lời chửi thề trong lòng Nhan Ngọc Trác lướt qua nhanh như một đoạn phim bị che mờ, cô cảm ơn bạn nam đó xong, mặt lạnh bước vào lớp.

Bạn nam đó cũng không màng đi lấy nước nữa, mặt dày đi theo sau cô hỏi không ngừng: 

"Bạn học ơi, bạn học chuyên ngành nào vậy? Sao trước đây chưa từng gặp bạn? Tiết thực hành nhóm sau này bạn đã tìm được nhóm chưa, team của bọn mình vừa hay còn thiếu một người, bạn có muốn tham gia không?"

Nhan Ngọc Trác trả lời qua loa vài câu, ánh mắt lướt qua những chỗ trống trong phòng học, miễn cưỡng tìm một chỗ ở hàng thứ hai ngồi xuống. 

Khi cô ngồi xuống, những bạn nam ngồi trước và sau cô đều im lặng trong giây lát. Không ai chủ động bắt chuyện với cô, nhưng âm lượng nói chuyện của họ lại tự dưng lớn hơn. 

Chủ đề cũng từ những trận game ấu trĩ chuyển sang khoe điểm GPA và việc được xét tuyển thẳng lên cao học.

... Giống như một bầy gà con đang khoe cơ bắp.

Trong không gian có hơn 99% là nam giới này, thái dương của Nhan Ngọc Trác giật giật liên hồi. 

Cô lấy điện thoại ra, lập tức "hỏi tội" em gái trên WeChat.

@Ngọc Không Mài: Phái Phái, sao em không nói với chị trong lớp có nhiều con trai như vậy?

@Ngọc Không Mài: Hơn nữa không phải em học ngành Nghệ thuật Môi trường sao, chị nhớ tỷ lệ nam nữ chuyên ngành của em rất cân bằng mà.

Hồi lâu sau Phái Phái mới trả lời:

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: A, chị đến rồi à! [dễ thương][dễ thương] 

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: Tên đầy đủ của ngành Nghệ thuật Môi trường bọn em là Thiết kế Nghệ thuật Môi trường, là ngành giao thoa giữa nghệ thuật và kiến trúc. Tiết tự chọn này là môn tự chọn chung của khoa, bọn em phải học cùng với khoa kiến trúc, nên mới nhiều con trai như vậy đó~ [đáng thương][đáng thương]

@Ngọc Không Mài: Em có bao giờ nghĩ rằng, trong lớp chỉ có mấy bạn nữ các em. Trừ khi giảng viên bị mù, chứ lúc điểm danh chẳng phải liếc một cái là nhận ra ngay sao?

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: Không đâu không đâu, giáo sư Mã sắp về hưu rồi, quản lỏng lắm. Chỉ cần lúc điểm danh có người hô "có" là được, thầy ấy không quan tâm nhiều đâu. [thả tim][thả tim] 

Mỗi lần nhắn tin Phái Phái đều gửi một loạt emoji. Nhan Ngọc Trác chỉ một lát không trả lời, WeChat sẽ bị spam các loại biểu cảm cún con đáng thương. Nhìn những emoji đó, Nhan Ngọc Trác gần như có thể thấy được dáng vẻ em gái đang nài nỉ mình.

Nhan Ngọc Trác: "..."

Thôi bỏ đi, ai bảo cô ấy là em gái mình chứ.

@Ngọc Không Mài: Chỉ lần này thôi, không có lần sau đâu.

@Ngọc Không Mài: Ở đây lâu, chị sắp bị dị ứng rồi.

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: Hả? Sao chị lại bị dị ứng vậy? [nghi vấn][nghi vấn]

@Ngọc Không Mài: Chị dị ứng với đàn ông.

Giờ đến lượt Phái Phái gửi "...". 

@Ngọc Không Mài: À đúng rồi, lúc nãy có một bạn nam nhắc đến cái gì mà thực hành, rồi chia nhóm gì đó, không liên quan đến tiết này chứ?

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: Ồ ồ ồ, sáu tiết đầu của môn này là lý thuyết, sau đó là thực hành nhóm. Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, sẽ được chia thành các nhóm khác nhau để tiến hành khảo sát đô thị.

@Võ Đức Dồi Dào Sút Bay Chân Lành Của Thằng Què: Nhưng không liên quan đến tiết này đâu ạ, nhiệm vụ của chị hôm nay chỉ là điểm danh giúp em thôi~~ Kín đáo kín đáo, đừng để giáo sư Mã chú ý.

@Ngọc Không Mài: [Chia sẻ ảnh selfie].jpg

@Ngọc Không Mài: Thế nào, đủ kín đáo chưa?

Bức ảnh Nhan Ngọc Trác gửi qua, là ảnh cô vừa tiện tay chụp lúc ngồi trong lớp. 

Trong ảnh, cô gái mặc một chiếc áo hoodie rộng, chán nản chống cằm, mái tóc dài được tết bím, đuôi tóc tự nhiên rủ xuống vai. Quan trọng nhất là, trên sống mũi cô đeo một cặp kính gọng đen quê mùa, trông vô cùng lạc lõng.

Phái Phái nhanh chóng gửi lại một bức ảnh.

Bức ảnh là ảnh chụp cận cảnh tay của Phái Phái — cô ấy đang làm dấu OK.

Nhan Ngọc Trác không nhịn được mà bật cười.

Con bé ranh ma này.

Đúng lúc này, chuông reo. Cùng với tiếng chuông, giảng đường vốn ồn ào dần dần yên tĩnh lại, các bạn sinh viên nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.

Ngay giây tiếp theo sau khi tiếng chuông ngừng, cửa trước của phòng học được đẩy ra. Một bóng người cao lớn, uy nghiêm thong thả bước lên bục giảng.

Khắp nơi trong giảng đường vang lên những tiếng bàn tán đầy hoang mang: 

"Sao lại là thầy ấy?" 

"Không phải là giáo sư Mã sao?" 

"Trời ơi, Chu Diêm Vương nổi tiếng là yêu cầu cao, cho điểm thấp!"

Nghe thấy những tiếng đó, Nhan Ngọc Trác mới muộn màng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, đưa mắt nhìn về phía bục giảng.

Giữa bục giảng, người đàn ông cao như hạc đang đứng, chiếc áo khoác trench coat kiểu Camden tối giản tôn lên vóc dáng thẳng tắp của anh ấy. Môi anh ấy mím nhẹ, mi mày tuấn tú sát mắt. 

Cặp kính mới trên sống mũi tăng thêm cho anh ấy vài phần uy nghiêm và chững chạc, giống như đóa hoa trên núi cao không thể chạm tới. Dường như chỉ cần đến gần là sẽ bị cái lạnh lẽo, nghiêm nghị trên người anh ấy làm cho đông cứng.

"Xin lỗi, tôi đến muộn một phút." 

Người đàn ông lên tiếng, giọng nói không có sự ôn hòa thân thiện, chỉ còn lại cảm giác xa cách như lạch trời: 

"Giáo sư Mã hôm qua bị ngã ở nhà, thầy ấy đã lớn tuổi, cần tĩnh dưỡng một thời gian dài. Vì vậy, khoa yêu cầu, môn học "Thiết kế Không gian Đô thị Sinh thái" này sẽ do tôi dạy thay."

"..." Cả giảng đường im phăng phắc.

"Tôi nghĩ chắc nhiều người đã từng học môn chuyên ngành của tôi, nhưng chắc cũng có một số ít bạn học là lần đầu gặp tôi, vì vậy tôi xin tự giới thiệu lại một lần nữa." 

Người đàn ông cầm một viên phấn, viết tên mình lên bảng đen.

Bụi phấn nhẹ nhàng rơi xuống.

Chữ viết của anh ấy vuông vức, phóng khoáng. Nét bút như móc vàng nét ngọc, cân đối và mạnh mẽ.

"— Tôi tên là Chu Hành Chỉ."

Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ.

(Nghĩa đen là "Núi cao thì ngước nhìn, đường lớn thì đi theo". Nghĩa bóng là ca ngợi đức hạnh cao đẹp của một người, đáng để người khác noi theo và ngưỡng mộ.)

Khi nói chuyện, ánh mắt anh ấy chậm rãi lướt qua gần trăm sinh viên dưới bục giảng. Khi chạm phải một ánh mắt vừa quen thuộc vừa kinh ngạc, anh ấy dừng lại.

Hàng thứ hai trong giảng đường, Nhan Ngọc Trác vội vàng thu lại ánh mắt, vô thức cúi đầu, dùng tay che đi cặp kính quê mùa trên mặt như thể bịt tai trộm chuông.

Nhan Ngọc Trác có nằm mơ cũng không ngờ, cô vậy mà có thể gặp lại anh Chu tình cờ chạm mặt một lần ở cửa hàng kính mắt — Không, sửa lại một chút, bây giờ phải gọi anh ấy là giáo sư Chu rồi!

Hóa ra trên đời này thật sự có người đeo kính vào giống như biến thành một người khác.

Đáng tiếc người đó không phải cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc