Nhan Ngọc Trác đang định hỏi thêm, phía sau lại vang lên tiếng bước chân. Cô quay người theo tiếng động, chỉ thấy sau lưng xuất hiện một người phụ nữ khoảng 50 tuổi, mặc một bộ đầm vest công sở.
Người phụ nữ đó có vẻ mặt nghiêm nghị, khóe môi mím chặt, đôi mắt sắc như chim ưng, nhìn Nhan Ngọc Trác từ sau cặp kính lão.
Ngay khi người phụ nữ đó xuất hiện, cậu bé liền lộ ra vẻ mặt như chuột gặp mèo, ngoan ngoãn buông tay đứng thẳng, ngoan ngoãn gọi: "Chào cô hiệu trưởng ạ."
Nhan Ngọc Trác nghe vậy, vội vàng đưa tay ra: "Chào cô hiệu trưởng, tôi là..."
Cô khựng lại.
Cô còn chưa biết tên của khách hàng!
Cậu bé kéo nhẹ vạt áo cô, nhỏ giọng nhắc: "Cháu tên là Trang Tử Thần!"
Nhan Ngọc Trác: "Tôi là mợ út của em Trang Tử Thần, tôi họ Nhan. Hôm nay đến trường thăm hỏi, muốn cùng cô thảo luận về vấn đề học tập của cháu."
"Vấn đề học tập?"
Hiệu trưởng nhíu chặt mày:
"Thành tích của em Trang Tử Thần trước nay luôn đạt điểm A, tháng sau còn đại diện trường đi thi cuộc thi hùng biện tiếng Anh cấp tỉnh dành cho học sinh tiểu học. Thành tích của em ấy không có vấn đề gì. Vấn đề duy nhất là em ấy không bao giờ dùng sự thông minh của mình vào việc đúng đắn."
"...?" Nhan Ngọc Trác ngẩn người.
Giọng hiệu trưởng pha chút tức giận: "Lần này tôi mời phụ huynh của em ấy, hoàn toàn không phải vì chuyện học hành, mà là vì chuyện em ấy đánh nhau với bạn học!"
Trong một giây ngắn ngủi, Nhan Ngọc Trác lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô lập tức quay đầu nhìn cậu bé bên cạnh, lại phát hiện cậu bé đã phủi mông chuồn đi mất, chỉ để lại cho cô một bóng lưng ranh mãnh.
Nhan Ngọc Trác tức đến bật cười — cô là một người lớn, vậy mà lại bị một nhóc heo rừng lừa dối!
Thi không đạt mời phụ huynh và đánh nhau mời phụ huynh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu biết sớm Trang Tử Thần bị mời phụ huynh vì lý do này, cô đã không đời nào nhận đơn.
Nhưng không còn cách nào khác, đã đến đây rồi, vì tỷ lệ đánh giá tốt của mình, cô chỉ có thể tiếp tục diễn.
Trong thái độ đối với những đứa trẻ nghịch ngợm, hiệu trưởng trường quý tộc và hiệu trưởng trường tiểu học bình thường cũng không có gì khác biệt.
Bà hiệu trưởng bước đi vội vã, dẫn Nhan Ngọc Trác về phía văn phòng. Nhan Ngọc Trác đi giày cao gót theo sát phía sau, còn phải luôn giữ vẻ mặt khiêm tốn lắng nghe.
"Đây đã là lần thứ ba trong học kỳ này em Trang Tử Thần đánh nhau với bạn học."
Trong giọng nói hiệu trưởng đầy vẻ bất mãn:
"Lần trước tôi đã nói với Trang Tử Thần rồi, phải để bố mẹ em ấy đến! Phụ huynh học sinh trường chúng tôi làm đủ mọi ngành nghề. Con trai của thị trưởng Uông, con gái của tỷ phú Mã, đều học ở trường chúng tôi, nhưng mỗi lần họp phụ huynh người ta đều đích thân đến. Đó mới là phụ huynh thực sự quan tâm đến giáo dục con cái! Không biết bố mẹ của em Trang làm nghề gì mà có thể bận rộn hơn cả thị trưởng Uông, tỷ phú Mã? Hai lần trước đều là cậu của em ấy đến, lần này ngay cả cậu cũng không đến, mà lại để mợ đến..."
Thân là "mợ", Nhan Ngọc Trác chỉ có thể cười trừ.
Nhan Ngọc Trác hỏi: "Không biết heo rừng... khụ, không biết Tử Thần và bạn học tại sao lại đánh nhau ạ?"
Hiệu trưởng: "Nguyên nhân chúng tôi vẫn đang điều tra. Nhưng video giám sát cho thấy, trong lúc đội bóng đá đang luyện tập, Trang Tử Thần đã cố tình chạy vào cướp bóng, làm gián đoạn buổi tập bình thường của đội."
Nhan Ngọc Trác không ngờ, nhóc heo rừng đó trông béo tròn như vậy mà thân thủ lại khá linh hoạt.
Hiệu trưởng: "Không chỉ vậy, em ấy còn cố tình sút bóng vào người các đội viên, khiến đội bóng bất mãn, cuối cùng dẫn đến việc 11 bạn nam vây lại đánh hội đồng với em ấy."
Nhan Ngọc Trác quan tâm đến khách hàng: "Cháu nó có bị thương không ạ?"
Hiệu trưởng đẩy gọng kính lão: "Không có, người bị thương là 11 bạn nam kia."
Nhan Ngọc Trác: "..."
A, đúng là heo rừng không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Vì vụ ẩu đả hội đồng này ảnh hưởng rộng, hơn nữa học sinh trong trường đều kiểu không phú thì quý. Tất cả phụ huynh phía bên kia đã liên hợp lại, yêu cầu phải xin lỗi trực tiếp, Trang Tử Thần sợ bị cậu út dạy dỗ, nên mới nhanh trí thuê một người mợ giả trên mạng.
Trong lúc nói chuyện, Nhan Ngọc Trác và hiệu trưởng đã đi đến cửa văn phòng, hiệu trưởng nói:
"Cô Nhan, cô vào trong đợi một lát. Phụ huynh các em học sinh khác chưa đến, đợi họ đến, tôi sẽ sắp xếp cho các vị gặp mặt."
Nhan Ngọc Trác cảm ơn rồi một mình bước vào phòng hiệu trưởng.
Trong ký ức của Nhan Ngọc Trác, trường tiểu học cô theo học lúc nhỏ chỉ là một ngôi trường bình thường gần nhà.
Phòng học chật chội, phòng hiệu trưởng cũng nhỏ xíu, gần như không khác gì văn phòng của giáo viên bình thường.
Nhưng phòng hiệu trưởng xuất hiện trước mặt Nhan Ngọc Trác bây giờ, diện tích phải đến 50 mét vuông, không chỉ không gian rộng rãi, mà còn được trang trí xa hoa.
Bức tường đối diện bàn làm việc được xây một tủ trưng bày, trên đó đặt dày đặc các loại cúp, bằng khen, một mảng vàng óng, toàn bộ là những thành tích mà học sinh đạt được.