Yêu Không? Còn Thiếu Một Người

Chương 13: Ai mới là kẻ bắt nạt?

Trước Sau

break

Cậu bé ngây ngốc há to miệng nhìn người “mợ” giả mà mình thuê tới, rồi lại quay đầu nhìn ông cậu ruột của mình, rồi lại nhìn “mợ”, rồi lại nhìn cậu út... 

Trong đầu cậu bé như bị nhét một cuộn len, rối bời không gỡ ra được.

Không, khoan đã, cậu bé thuê một người “mợ” giả là để cậu út không biết chuyện mình đánh nhau, nhưng bây giờ cậu út không chỉ xuất hiện ở trường, mà còn gặp cả “mợ” giả!

Trời ạ, sao sự việc lại thành ra thế này, cậu út sẽ không giết mình chứ?

“Được rồi, ngậm miệng lại đi, kẻo răng bị lạnh đấy.” 

Nhan Ngọc Trác mỉm cười nâng cằm Trang Tử Thần lên, giúp cậu bé khép miệng lại: 

“Ông chủ đáng kính @Hôm Nay Không Muốn Đi Học Đâu, dì đã hoàn thành nhiệm vụ mà cháu đặt ra, giúp cháu họp phụ huynh xong rồi — tuy giữa chừng có gặp một vài sự cố bất ngờ.” 

Cô hơi ngẩng đầu liếc nhìn Trang Sách sau lưng cậu bé, rồi lại cụp mắt cười nhạt: 

“— Nhưng sự cố không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Nếu cháu hài lòng với dịch vụ của dì, phiền cho dì một đánh giá năm sao nhé.”

“Còn đánh giá năm sao nữa chứ.” 

Trang Sách cười khẩy một tiếng, quay đầu thằng cháu mập về phía mình:

“Nó không cho được đâu. Vì từ hôm nay trở đi, tôi sẽ tịch thu mọi thiết bị điện tử của nó, tiền tiêu vặt cũng giảm xuống còn một nửa.”

“Cái gì?!” Trang Tử Thần gào lên: “Cậu út, cháu bị oan, cháu, cháu không phải cố ý đánh William! Là nó...”

“Cậu biết cháu ra tay là để phản kháng.” Trang Sách nói:

“Bọn cậu đã xem camera, chuyện này mọi người đều rõ rồi, là Triệu William bắt nạt cháu trước. Phụ huynh của nó đã xin lỗi, Triệu William cũng sẽ bị kỷ luật.”

Trang Tử Thần chớp mắt: “Vậy tại sao cậu út lại trừ tiền tiêu vặt của cháu?”

“Cậu trừ tiền tiêu vặt của cháu, là vì xảy ra chuyện lớn như vậy, cháu lại không nhờ gia đình giúp đỡ, mà đi thuê người bên ngoài đóng giả phụ huynh! Cậu thấy tiền tiêu vặt của cháu nhiều quá rồi, đây là hình phạt cho sự không trung thực của cháu!”

“Cậu út, cậu là đồ bạo chúa!” 

Mặc kệ Trang Tử Thần trông có vẻ chững chạc đến đâu, vừa nghe đến việc bị trừ tiền tiêu vặt, miệng cậu bé lập tức trề ra đến mức có thể treo được cả chai dầu. 

Cậu bé vô thức cứu Nhan Ngọc Trác: “Mợ ơi, mợ...”

Nhan Ngọc Trác vội vàng ngắt lời cậu bé: 

“Quan hệ thuê mướn giữa chúng ta đã kết thúc rồi, cháu cũng đừng gọi dì là mợ nữa. Dù sao sếp Trang cũng ở đây, để người khác nghe thấy dễ gây hiểu lầm.”

Trang Tử Thần càng tủi thân hơn. Cậu bé hay nghe người lớn nói, phụ nữ càng đẹp càng biết lừa người. Hóa ra trong lòng cô mợ xinh đẹp này, họ chỉ là mối quan hệ tiền bạc lạnh lùng mà thôi.

Nhan Ngọc Trác nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Tiếp theo tôi còn có việc, sếp Trang, vậy tôi xin phép đi trước.”

Thấy cô quay người định rời đi, Trang Sách vô thức lên tiếng: “Cô đi đâu? Nếu tiện đường tôi đưa cô đi.”

Nhan Ngọc Trác cười duyên: “Vậy thì không cần đâu. Nơi tôi đến e là không tiện đường với anh.”

Trang Sách nhướng mày: “Cô còn chưa nói đi đâu, sao biết tôi không tiện đường.”

“Dù tôi có đi hướng nào, tôi nghĩ chúng ta đều không phải người cùng đường.” Lời nói của Nhan Ngọc Trác dừng lại ở đó.

Buổi họp phụ huynh lần này, chỉ là một nét bút không đáng kể trong sự nghiệp của cô. Cô không biết thân phận của Trang Sách, Trang Sách cũng không biết tên của cô, họ giống như hai đường thẳng vô tình giao nhau, hợp đồng kết thúc, giao điểm của họ cũng kết thúc.

Nói xong, Nhan Ngọc Trác không đợi Trang Sách có bất kỳ phản ứng nào, cô tao nhã vẫy tay với cậu bé, rồi cứ thế thướt tha rời đi.

Bước chân của người phụ nữ rất nhanh, mỗi bước đều vô cùng kinh định, như thể không có gì có thể cản được bước tiến của cô. Theo từng chuyển động, mái tóc dài như thác đổ tung bay sau vai, tựa như áo choàng của chiến binh.

Nhìn bóng lưng ngày một xa của cô, Trang Sách mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó đang quanh quẩn trong lồng ngực mình. Anh bất giác cúi đầu tìm kiếm, phát hiện ra có một sợi tóc dài không biết từ lúc nào đã quấn vào cúc áo vest của anh.

Bỗng nhiên, tay áo anh động đậy.

Anh quay đầu nhìn, chỉ thấy đứa cháu quý hóa của mình đang kéo tay áo anh, vẻ mặt đầy hóng chuyện.

“Cậu út.” Trang Tử Thần vênh heo mặt đắc ý: “Cậu có muốn biết phương thức liên lạc của dì xinh đẹp vừa rồi không, cháu có nha.”

“...”

Trang Tử Thần cười khà khà khà: 

“Chỉ cần cậu đồng ý không tịch thu điện thoại của cháu, không trừ tiền tiêu vặt của cháu, à đúng rồi, còn không nói chuyện này cho mẹ và bà ngoại biết, cháu sẽ cho cậu đó!”

Trang Sách: “...”

Anh đưa tay, kéo đứa cháu vào lòng rồi hung hăng vò đầu nó: 

“Tuổi còn nhỏ mà đã dám uy hiếp cậu mình rồi à! Nghe cho rõ đây, bắt đầu từ tháng sau, tiền tiêu vặt của cháu chỉ còn một phần ba!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc