Lần này, vẫn là thằng nhóc da đen đó cười hì hì chạy tới, không nói một lời xin lỗi đã đá quả bóng đi.
Lông mày Trang Sách nhíu chặt lại, những âm thanh ồn ào trong phòng giám sát cũng bất giác nhỏ dần.
Nhan Ngọc Trác lên tiếng lần thứ ba: “Đoạn video lúc đầu chúng ta xem, phiền anh chiếu lại từ 5 phút trước.”
Trước đó họ chỉ xem cảnh cậu bé mập đột nhiên xông vào đội bóng đánh người, khi video được tua lại, một cảnh tượng khác hiện ra trước mắt mọi người:
Khi cậu bé mập cẩn thận đi vòng qua sân thể dục để đến tòa nhà dạy học bên kia, thì lại có một quả bóng đá bay tới, trúng ngay vai cậu bé! Cậu bé bị quả bóng đập cho lảo đảo, nếu không phải cậu bé đủ nặng, cú này chắc chắn đã khiến cậu bé ngã sõng soài!
Cậu bé ôm bả vai đau đớn, quay người trừng mắt nhìn, nhưng thứ cậu bé nhận được không phải là lời xin lỗi, mà là tiếng cười chế nhạo của đội bóng.
Ba đoạn video chiếu xong, cả phòng giám sát im phăng phắc.
Ai có thể ngờ, tất cả mọi người đều cho rằng Trang Tử Thần tự nhiên “nổi điên”. Nhưng thực tế trước khi cậu bé “nổi điên”, hoá ra đội bóng đã năm lần bảy lượt khiêu khích!
Hành động đánh người của cậu bé, chẳng qua chỉ là phản kháng sau khi bị dồn vào đường cùng mà thôi.
“Hiệu trưởng, tôi nghĩ chúng ta không cần xem lại đoạn video thứ tư nữa đâu nhỉ?”
Ánh mắt Nhan Ngọc Trác lướt qua tất cả mọi người trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người hiệu trưởng.
Hiệu trưởng ngượng ngùng đẩy gọng kính trên sống mũi: “Ờ, chuyện này... chuyện của em Trang...”
Thấy bộ mặt trước sau như một của hiệu trưởng, Trang Sách giận quá hóa cười, chỉ là nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Anh quay sang Triệu Đức Vĩ đang đứng bên cạnh không nói nên lời, giọng lạnh đến mức không một chút hơi ấm.
“Ông Triệu, tôi nghĩ bây giờ chúng ta có thể ‘thảo luận’ kỹ một chút xem, rốt cuộc con nhà ai mới là kẻ bắt nạt, con nhà ai mới nên vào trường giáo dưỡng nhỉ?”
Giờ nghỉ trưa, Trang Tử Thần không đến nhà ăn cùng các bạn, mà đi lang thang bên ngoài tòa nhà hành chính của trường.
Cậu bé ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tầng, cậu bé biết tầng cao nhất là phòng hiệu trưởng, không biết người dì xinh đẹp mà cậu bé thuê có giúp mình dập tắt lửa giận của hiệu trưởng một cách thuận lợi không...
“Thằng nhóc thúi, lén lút ở đây làm gì thế?”
Bỗng nhiên, một giọng nam quen thuộc vang lên từ sau lưng, một đôi “móng vuốt ma quỷ” từ trên trời giáng xuống, đè nặng lên vai cậu bé.
Trang Tử Thần giật nảy mình, cả người toàn thịt mỡ run lên bần bật, giống như một con robot cứng đờ, cái đầu từ từ, từ từ, từ từ quay lại.
Người xuất hiện trước mặt cậu bé, chính là bạo chúa, phát xít, đại ác ma trong nhà — cậu út của mình, Trang Sách!
“Cậu út?” Trang Tử Thần tự cho rằng mình đã biểu hiện đủ bình tĩnh, nhưng đôi mắt láo liên của cậu bé đã sớm tố cáo sự chột dạ: “Sao cậu út lại ở đây?”
“Sao cậu lại không thể ở đây? Cậu biết bói toán, nhóc con có động tĩnh gì, cậu đây đều biết đầu tiên.” Trang Sách khoanh tay trước ngực, nhìn xuống thằng cháu mập ú trước mặt.
Có câu “cháu giống cậu”, nhưng Trang Sách chưa bao giờ cảm thấy cái của nợ nhà chị gái mình có điểm nào giống anh.
Nó không thừa hưởng vẻ ngoài đẹp trai hoàn hảo của anh, cũng không thừa hưởng chiều cao vượt trội, ngoài cái đầu có hơi thông minh ra, thì thật sự không giống con cháu nhà họ.
Nhưng mà... Trang Sách nhớ lại cảnh tượng anh vừa thấy trong phòng giám sát, nghĩ đến việc Trang Tử Thần lại có thể 1 chọi 10, bất ngờ hạ gục đám nhóc ranh trong đội bóng, thậm chí còn thấu hiểu đạo lý “bắt giặc phải bắt vua trước” mà đè Triệu William ra đánh một trận tơi bời — ừm, có dũng có mưu có khí phách, giống anh!
Nghĩ đến đây, Trang Sách không nhịn được mà vò mạnh đầu Trang Tử Thần.
“Cậu út, kiểu tóc của cháu...”
“Nhóc con mà bày đặt kiểu tóc gì chứ?”
“Cậu út cũng biết cháu là trẻ con à. Cậu út đã là ông già 30 tuổi rồi, già hơn cháu nhiều như vậy, chỉ biết bắt nạt trẻ con, cậu út là đồ bạo chúa phát xít, buông cháu ra!”
“Thứ nhất, cậu chưa đến 30, tôi mới 28! Thứ hai, cho dù cậu có 30 tuổi, cũng không phải ông già, mà là người cậu út đẹp trai phóng khoáng, phong độ ngời ngời của cháu!”
Ngay lúc hai cậu cháu đang cãi nhau chí choé, một tiếng ho nhẹ đầy ý cười vang lên bên cạnh.
“Khụ khụ, xin lỗi. Sếp Trang, Tử Thần, làm phiền hai người rồi.”
Nhan Ngọc Trác duyên dáng bước ra từ tòa nhà hành chính. Thật không ngờ, Trang Sách vừa rồi còn ăn nói sắc bén trước mặt các phụ huynh khác, mà trước mặt bạn nhỏ lại có một mặt trẻ con như vậy.
Xem ra, nhóc heo rừng và công trống đúng là cùng một vườn bách thú mà ra, đều ấu trĩ như nhau.
Sau khi nhìn thấy Nhan Ngọc Trác, Trang Tử Thần như bị điểm huyệt mà đứng ngây tại chỗ.