Nữ kỵ sĩ chở "chú chim lớn nép vào người” phía sau, hòa vào dòng xe cộ cuồn cuộn, bóng dáng họ bị hoàng hôn nuốt chửng, dần dần biến mất.
Dương Bân: "..."
Có phải anh ta nhìn nhầm không, sao anh ta lại cảm thấy "chú chim lớn" kia chính là ông tướng nhà mình, Lục Chi Dập nhỉ?!
...
"Rất tốt, đến nơi sớm!" Nhan Ngọc Trác bóp phanh, chiếc xe máy điện dừng lại trước khách sạn W.
Hai nhân viên gác cửa bên ngoài khách sạn nhìn nhau, không biết có nên giúp đỡ dựng xe hay không.
Lục Chi Dập choáng váng bước xuống khỏi yên xe, tháo mũ bảo hiểm ra. Chỉ thấy môi cậu ấy trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.
Nhan Ngọc Trác "Aiya" một tiếng: "Zayn, cậu say xe máy điện à?"
"Không, không có."
Đôi mắt Lục Chi Dập vừa ươn ướt vừa lấp lánh, tràn đầy vẻ sùng bái: "Chị ơi, tay lái của chị cừ thật đấy!"
Lúc đầu, cậu ấy còn giữ vẻ lịch thiệp, chỉ dám khẽ đặt tay lên eo cô. Nhưng khi Nhan Ngọc Trác dần tăng tốc, lượn lách trong dòng xe cộ, bỏ lại tất cả mọi người phía sau... Cậu không kìm được mà ôm chặt lấy eo cô, cảm nhận cảm giác adrenaline tăng vọt.
Cậu ấy yêu tốc độ và đam mê. Mỗi khi adrenaline tăng vọt, cậu ấy mới có thể cảm nhận đầy đủ sự kết nối của mình với thế giới này, và nữ thần cảm hứng cũng sẽ giáng lâm vào lúc đó.
Bây giờ tốc độ đã có, đam mê cũng không còn xa nữa.
"Phụt... Được rồi, không uổng công cao to như thế này, gan cũng lớn đấy chứ." Nhan Ngọc Trác vui vẻ nhận lấy lời khen của cậu ấy.
Kỹ năng lái xe máy điện của cô được rèn luyện từ thời đại học. Ký túc xá của sinh viên Đại học Truyền thông cách trường đến 3km, tuy trường có xe buýt đưa đón nhưng căn bản không thể chen lên được.
Nhan Ngọc Trác bèn cùng bạn cùng phòng hùn tiền mua một chiếc xe máy điện secondhand. Hôm nay cậu chở tớ, ngày mai tớ chở cậu, hai người luồn lách qua dòng xe, lần nào cũng đến lớp kịp giờ.
Sau khi tốt nghiệp, Nhan Ngọc Trác cũng từng chở mọi người bằng xe máy điện. Nhưng mọi người đều bị tay lái của cô dọa cho sợ chết khiếp, không ai dám ngồi lần thứ hai.
"Được rồi, cậu đứng yên đi, để tôi chụp một tấm ảnh."
Nhan Ngọc Trác chỉ đạo Lục Chi Dập đứng ở cửa khách sạn W, tiện tay bấm nút chụp, sau đó tải ảnh lên hệ thống.
[Người nhận đơn: @Ngọc Không Mài
Tiến độ dự án: 6 giờ 45 phút, đã đưa anh Lục đến sảnh tiệc khách sạn W an toàn, hoàn thành nhiệm vụ trước 15 phút (Ảnh.jpg).
Tiến độ dự án: Dự án đã kết thúc, có thể vào hệ thống yêu cầu thanh toán]
Trong ảnh, Lục Chi Dập ăn mặc bảnh bao, trẻ trung đứng trước cửa khách sạn, dáng vẻ ngoan ngoãn như một chú cún đang chờ chủ đến đón về.
"OK, nhiệm vụ hoàn thành."
Khi Nhan Ngọc Trác nhìn thấy khoản thù lao trên hệ thống vượt xa mong đợi của mình, cô không kìm được mà nở một nụ cười.
Quả nhiên giới giải trí không thiếu tiền, một công việc trợ lý tạm thời nhỏ nhặt như thế này, chỉ mất chưa đầy một tiếng rưỡi, đã có thể kiếm được khoảng thù lao hậu hĩnh đến vậy.
Tiền về tay, tâm trạng cô rất tốt. Cô cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt: "Zayn, quản lý của cậu hình như vẫn chưa đến, cậu vào trước hay đợi anh ta cùng vào?"
"Em đợi anh ấy."
Lục Chi Dập rất không thích những dịp xã giao thế này, cứ nghĩ đến việc mình vào trong sẽ bị đám cá mập đó nhìn chằm chằm như một miếng thịt, lại thấy phiền chết đi được.
"Cũng được."
Đối mặt với chàng trai nhỏ hơn mình 2 tuổi, Nhan Ngọc Trác không khỏi dùng giọng điệu dỗ trẻ con:
"Vậy cậu cứ đứng đây ngoan ngoãn đợi quản lý đến, đừng chạy lung tung nhé. Chị gái đi trước đây."
Nói xong, cô ngồi lên xe, còn chưa kịp vặn ga, chàng trai đột nhiên vươn tay ra, túm chặt lấy tay lái.
Nhan Ngọc Trác: "?"
Cô tò mò hỏi: "Sao thế?"
"Chị, chị..."
Lục Chi Dập không biết mình bị làm sao nữa, từ lúc ngồi trên xe đến giờ, tim cậu ấy cứ đập không ngừng.
Cậu ấy vốn tưởng là do tốc độ xe quá nhanh gây ra, nhưng sao xuống xe rồi vẫn thấy hoa mắt váng đầu, thậm chí còn có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch trong màng nhĩ?
Cậu ấy do dự vài giây, rồi vẫn hỏi ra câu đó: "Sau này em còn có cơ hội gặp lại chị không?"
"Đương nhiên rồi."
Nhan Ngọc Trác nhoẻn miệng cười, giọng điệu vui vẻ:
"Có tiền thì bảo chị đây đẩy cối xay cũng được. Lần sau nếu có công việc (nhiều tiền ít việc) như thế này, cậu có thể bảo quản lý của mình tìm chị đặt đơn bất cứ lúc nào."
"..." Lục Chi Dập cảm thấy, đây hình như không phải là câu trả lời mà mình muốn nghe.
Đột nhiên, ánh mắt Nhan Ngọc Trác dừng trên đôi mắt cậu ấy. Cô nghiêm túc chăm chú nhìn cậu ấy vài giây, rồi giơ tay lên, ngoắc ngoắc ngón tay về phía cậu ấy:
"Zayn, cậu lại gần đây một chút."
Lục Chi Dập cảm thấy tiếng tim trong lồng ngực đập mạnh hơn nữa.
Cậu ấy không biết Nhan Ngọc Trác gọi mình làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi người xuống, đưa đầu đến trước mặt cô.
Họ đứng quá gần nhau, dường như còn gần hơn cả lúc trang điểm, gần đến mức hơi thở hòa quyện vào nhau.
Trong lòng Lục Chi Dập bất chợt dâng lên một tia hối hận, tại sao lúc nãy mình lại từ chối đánh phấn nền chứ? Giờ đây mặt cậu ấy đang nóng bừng cả lên, chắc chắn hiện rõ mồn một.
Tuy nhiên, cô gái dường như không nhìn thấy đôi tai đang dần đỏ ửng của cậu ấy, hoặc có thể cô đã thấy nhưng hoàn toàn không thèm để ý — cô vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt đi mấy sợi tóc loà xoà trước trán cậu ấy, cố định chúng vào một vị trí thích hợp.
"Vừa nãy đội mũ bảo hiểm, làm tóc cậu rối hết cả lên, giờ trông ổn hơn nhiều rồi đấy.”
Nhan Ngọc Trác thu tay lại, mỉm cười nhìn chàng trai đang nghẹn đến sắp nổ tung trước mặt: "Zayn, tối nay cố lên nhé, chị chờ tin tốt của cậu."