Yêu Không? Còn Thiếu Một Người

Chương 28: Chim lớn nép vào người

Trước Sau

break

Hoàng hôn rủ xuống nơi chân trời xa xăm, mọi thứ đập vào mắt đều nhuốm một màu cam rực rỡ.

Trung tâm thành phố tắc nghẽn không lối thoát. Nếu lúc này có ai đứng trên cầu vượt nhìn xuống, sẽ thấy cả hai làn đường Nam Bắc đều là một dải đèn phanh màu đỏ. 

Từng hàng ô tô xếp ngay ngắn trên làn đường như những hạt đậu Hà Lan, chen chúc nhau không thể nhúc nhích.

Tài xế taxi đã quen với cảnh kẹt xe giờ cao điểm buổi tối như thế này từ lâu. Ông ấy thành thạo kéo phanh tay xuống, vặn nút radio, rồi ngân nga theo điệu nhạc đang phát trên đài.

Hành khách ngồi ở hàng ghế sau đột nhiên rướn người về phía trước, lo lắng hỏi: "Bác tài, còn bao lâu nữa mới đến vậy?"

Tài xế liếc nhìn bản đồ đỏ rực: "Chỉ còn ngã tư cuối cùng này thôi, chắc khoảng 20 phút nữa."

Nghe tài xế nói vậy, hành khách thở dài thườn thượt. 

Dù sao kẹt xe cũng chán, tài xế vặn nhỏ âm lượng radio, bắt chuyện với hành khách: 

"Anh đi dự tiệc à? Anh cũng bận rộn thật đấy, vừa từ sân bay ra đã xách theo một chiếc vali to tướng, phong trần mệt mỏi chạy thẳng đến nhà hàng... Tối nay anh có cuộc làm ăn sao?"

"Trông tôi giống doanh nhân lắm sao?"

"Giống."

"Tiếc là bác đoán sai rồi." Vẻ mặt Dương Bân khổ sở tự giễu: "Tôi là một bảo mẫu."

"Hả?"

"Mỗi ngày đều phải nhắc nhở ông tướng nhà mình ăn đúng giờ, ngủ đúng giờ, nộp bài tập đúng giờ. Khó khăn lắm mới đưa được ông tướng ra ngoài một chuyến, còn phải năm lần bảy lượt thúc giục, chỉ cần lơ là một chút là cậu ta biến mất ngay." 

Dương Bân càng nói càng đớn: "Đây không phải bảo mẫu thì là gì?"

Dương Bân đương nhiên không phải bảo mẫu, trên đời này cũng chẳng ai yên tâm thuê một người đàn ông trung niên 40 tuổi làm bảo mẫu cả. 

Thực ra, anh ta là một quản lý âm nhạc chuyên nghiệp. Chỉ là những nhạc sĩ mà anh ta hợp tác đều quá "cá tính", người nào người nấy tính tình kỳ quái, khó chiều. 

Mà người khó đối phó nhất chính là tài tử âm nhạc Lục Chi Dập đang được giới thiệu trên radio lúc này.

Công bằng mà nói, Lục Chi Dập cũng xem như ngoan ngoãn, không đua xe, không nghiện rượu, không liên lạc riêng với fan nữ, không tùy tiện phát ngôn linh tinh trên mạng... 

Nhưng cậu ấy là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, thường xuyên tắt máy mất liên lạc mà không báo trước, chạy đến một xó xỉnh khỉ ho cò gáy nào đó để "tìm cảm hứng", "bế quan sáng tác". Một lần biến mất là hơn nửa tháng, khiến Dương Bân phải cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi.

Lấy ví dụ như hôm nay, Dương Bân vốn đã hẹn với Lục Chi Dập là phải đúng giờ ra ngoài tham dự tiệc tối, kết quả là Lục Chi Dập lại mất liên lạc một cách khó hiểu!

Vào thời khắc quan trọng, Dương Bân đã cầu cứu người bạn cũ của mình là Trần Phượng Khởi, nhờ cô ấy cử một "trợ lý tạm thời" đi "truy bắt" Lục Chi Dập.

Nghĩ đến đây, Dương Bân mở app "Cuộc Sống Muôn Màu" trong điện thoại lên.

[Người ủy thác: @Người dùng mặc định Y114879

Nội dung ủy thác: Vui lòng đưa Lục Chi Dập đến sảnh tiệc khách sạn W trước 7 giờ, cứ sớm hơn 5 phút, thù lao sẽ tăng 10%] 

[Người nhận đơn: @Ngọc Không Mài

Cập nhật nội dung ủy thác: 5 giờ 35 phút đã đến nhà anh Lục;

Cập nhật nội dung ủy thác: 6 giờ 10 phút đã hoàn thành trang điểm và tạo hình đơn giản;

Cập nhật nội dung ủy thác: 6 giờ 15 phút lên xe xuất phát (Ảnh.jpg)] 

Người nhận đơn này vô cùng có trách nhiệm, mỗi một khâu đều chụp ảnh tải lên hệ thống, Làm Dương Bân đặc biệt yên tâm.

Anh ta thầm thở phào nhẹ nhõm, bấm vào tấm ảnh mới nhất vừa được tải lên, kết quả liền trợn to mắt nhìn!

Trong ảnh, Lục Chi Dập mặc một bộ vest kiểu dáng thoải mái, trang điểm và làm tóc đầy đủ, ngồi trên ghế phụ của một chiếc SUV. 

Chỉ có điều, trong lòng cậu ấy đang ôm một cái ma nơ canh tóc giả. Cậu ấy đang tập trung "giao lưu ánh mắt" với cái đầu tóc giả đó, cũng không biết đang giao lưu cái gì.

Dương Bân: "..."

Thôi bỏ đi.

Anh ta tự an ủi mình, chỉ cần Lục Chi Dập có thể đến đúng giờ là được, không quan tâm đến bằng cách nào.

Dương Bân day day sống mũi, cất điện thoại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Anh ta hạ cửa sổ thò đầu ra, định xem phía trước kẹt xe dài đến mức nào — đột nhiên, phía sau xe vang lên một tiếng còi chói tai, một chiếc xe máy điện từ xa lao tới vùn vụt!

Dương Bân giật mình, vội rụt đầu vào trong xe. Giây tiếp theo, một chiếc xe máy điện công cộng màu lam chạy vút qua thân xe.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới dường như chậm lại vô số lần, mỗi khung hình trước mắt đều trở nên chậm, chậm, chậm, chậm đến mức Dương Bân có thể nhìn rõ từng chi tiết. 

Anh ta thấy, một nữ kỵ sĩ với dáng vẻ hiên ngang đang lái chiếc xe máy điện. Mái tóc dài bay trong gió, ánh mắt cô như mang theo ngọn lửa hừng hực, tự cao tự đại, trong mắt chỉ còn con đường phía trước;

Anh ta thấy, một chàng trai cao lớn đang co ro ngồi sau lưng cô, hai tay ôm lấy eo cô. Theo sự xóc nảy của bánh xe, cậu ấy gục đầu vào vai nữ kỵ sĩ, trông như "chú chim lớn nép vào người".

Khi chiếc xe máy điện lướt qua cửa sổ, ánh mắt của chàng trai và hành khách trong xe giao nhau.

Chàng trai: QwQ!!!!!!!!!

Dương Bân: O口O?????????

Chiếc xe điện vụt qua trong nháy mắt, phép màu thời gian biến mất, mọi thứ trở lại nhịp điệu vốn có.

Tài xế taxi tức giận bấm còi: 

"Mấy cái xe máy điện này đi láo thật, dù đây là đường phụ cũng không thể chạy nhanh như vậy chứ... Này anh ơi, sao anh lại đột nhiên mở cửa xe vậy, anh muốn xuống xe ở đây à?"

Dương Bân không quan tâm được nhiều như vậy. Anh ta mở cửa xuống xe, đứng bên cạnh xe rướn cổ nhìn theo bóng dáng chiếc xe máy điện đã đi xa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc