Dưới bầu trời xanh thẳm, một đôi tình nhân trẻ tuổi tay trong tay, bước trên tấm thảm đỏ dài, tiến về phía bục tuyên thệ ở cuối con đường.
Người đàn ông mặc một bộ vest thẳng thớm, mái tóc được vuốt keo rõ từng lọn, gương mặt vốn bình thường ném vào đám đông cũng tìm không tìm, lại có vẻ rạng rỡ hẳn lên trong dịp này.
Bên cạnh anh ta, người phụ nữ được bao bọc trong chiếc váy cưới lụa, tà váy xòe ra như đuôi cá, tôn lên thân hình tuyệt đẹp của cô.
Khăn voan tựa như mây, nhẹ nhàng phủ trên đỉnh đầu, khiến các vị khách không thể nhìn rõ dung mạo của cô, chỉ có thể thấy được nụ cười tĩnh lặng thoáng hiện trên khóe môi.
Khách mời đến dự hôn lễ không nhiều cũng không ít, ngồi ở hàng đầu tiên bên phải là mấy người trung niên ăn mặc trang trọng, bông hoa hồng cài trên ngực cho thấy họ là bố mẹ và trưởng bối của nhà trai; có điều, trong dịp trọng đại con trai kết hôn, vẻ mặt bọn họ ngoài sự vui mừng ra, còn có thêm vài phần nặng nề và lo âu khó hiểu.
Trong tiếng nhạc “hành khúc hôn lễ” thiêng liêng, cô dâu chú rể đứng trước mặt người chứng hôn.
Cặp đôi cùng lúc xoay người, mặt đối mặt nhìn nhau. Ánh mắt người đàn ông chan chứa tình cảm, bất cứ ai cũng có thể thấy anh ta đã sớm mê mẩn người phụ nữ trước mặt đến nhường nào.
"Anh Vương, anh có đồng ý lấy cô Nhan làm vợ không? Dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, anh đều sẽ không rời không bỏ?"
Chú rể không chút do dự gật đầu: "Tôi đồng ý."
"Cô Nhan, cô có đồng ý gả cho anh Vương không? Dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cô đều sẽ không rời không bỏ?"
Cô dâu không trả lời ngay lập tức. Dưới tấm khăn voan ren, đôi mắt xinh đẹp động lòng người ấy khẽ chớp, một thoáng trôi qua, cũng có thể dài như cả một thế kỷ, cô mới cất tiếng: "Tôi đồng ý."
Giọng nói trong trẻo, như tiếng chim sơn ca hót.
Nghe thấy câu trả lời này, chú rể thở hắt ra, hoàn toàn không thể kìm nén được nụ cười trên mặt.
Nhân viên chờ sẵn bên cạnh vội vàng đưa hộp nhẫn đến tay chú rể. Chiếc hộp nhung đỏ được mở ra, bên trong là một cặp nhẫn cưới lấp lánh.
Trong đó, chiếc nhẫn kim cương của cô dâu đặc biệt tỏa sáng, dưới ánh mặt trời sáng chói đến mức người ta không mở nổi mắt.
Chú rể không kìm được mà chùi lòng bàn tay mướt mồ hôi vào mép quần, rồi mới cẩn thận lấy ra chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đó, run rẩy đeo vào ngón áp út của cô dâu.
Tiếp theo, cô dâu cũng đeo nhẫn cưới cho anh ta.
Dưới sân khấu, khách mời xì xào bàn tán.
"Nhẫn kim cương to quá, ở xa thế này mà vẫn loé mù mắt tôi ấy."
"Ít nhất cũng phải ba carat nhỉ?"
"Tôi thấy phải năm carat!"
"Chém gió, ai mà không biết cả nhà lão Vương đều là thần giữ của. Cho dù giải tỏa được bao nhiêu căn nhà, họ cũng không nỡ mua cho cháu dâu chiếc nhẫn to như vậy đâu, đó là thứ phải theo ông cụ xuống mồ đấy!"
"Chậc, mấy người chưa kết hôn thì biết gì? Nhẫn dùng để trao trong hôn lễ đều là giả, là do công ty tổ chức tiệc cưới chuẩn bị trước. Một mặt là sợ hôn lễ đông người lộn xộn làm mất nhẫn thật, mặt khác là sợ nhẫn thật quá xoàng không khoe ra được."
"Ra là vậy. Bảo sao, chiếc nhẫn to như thế này mà đeo thật trên tay, chắc phải bằng giá một căn nhà rồi!"
Những lời bàn tán của mọi người chỉ kéo dài trong chốc lát, rất nhanh, toàn bộ hôn lễ đã đến phần cuối cùng.
"Bây giờ, xin mời chú rể vén khăn voan cho cô dâu, dưới sự chúc phúc và chứng kiến của tất cả khách mời, hãy trao cho nhau một nụ hôn ngọt ngào!"
Người chứng hôn vừa dứt lời, cơ thể cô dâu cứng đờ trong một giây, khó mà nhận ra.
Chú rể sớm đã gấp không chờ nổi.
Tấm khăn voan mỏng manh được vén lên, trong sự nín thở mong chờ của mọi người, dung mạo thật của cô dâu cuối cùng cũng xuất hiện dưới ánh nắng.
Như sương mai, như bình minh, đôi mắt long lanh như nước biếc, mái tóc mềm mại tựa mây trời. Có người từng nói, khoảnh khắc đẹp nhất của người phụ nữ là trong lễ cưới, nhưng bất cứ ai nhìn thấy cô dâu đều cảm thấy rằng, lớp trang điểm đậm trên mặt ngược lại đã làm lu mờ đi vẻ đẹp thanh tao của cô.
Trên mặt cô không hề có vẻ e thẹn của một cô dâu mới cưới, cũng chẳng có chút bối rối vì bị mọi người chú ý. Cô chỉ bình thản nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt mang tia giễu cợt như đã nhìn thấu mọi chiêu trò của chú rể.
Dưới ánh nhìn chăm chú như vậy, chú rể có chút chột dạ mà dời mắt đi, nhưng anh ta không biết lại nghĩ đến điều gì, đột nhiên nắm chặt tay, đưa tay lên giữ vai cô dâu.
Ngay sau đó, anh ta vụng về rướn cổ chu môi hôn tới, nhưng ngay khi miệng anh ta sắp chạm vào môi cô dâu, dưới sân khấu đột nhiên vang lên một trận xôn xao...
"— Khụ khụ, khụ khụ... khụ khụ khụ!"