[1] Phó Lận Chinh, cậu ấm nhà giàu ở Bắc Kinh, cao 1m9, eo thon săn chắc, hình xăm thủy triều, tay đua xe công thức 1 nổi tiếng thế giới, dáng vẻ lưu manh ngạo nghễ, đi đến đâu cũng là tiêu điểm.
Dung Vi Nguyệt, cô chiêu dòng dõi thư hương ở Bắc Kinh, điều hành một văn phòng thủ công mỹ nghệ khảm tơ vàng, eo thon mắt biếc mặc sườn xám màu xanh thiên thanh, thanh cao lạnh lùng dịu dàng, nổi tiếng là khó tiếp cận.
Hai người khác biệt một trời một vực.
Bất cứ ai cũng sẽ không liên tưởng họ với nhau.
Bất ngờ gặp lại, trong văn phòng, giáo sư giới thiệu cho hai người làm quen, trêu chọc Phó Lận Chinh: “Từ nhỏ Nguyệt Nguyệt đã hiền dịu ngoan ngoãn, cậu đừng có mà trêu chọc đấy nhé."
Ánh mắt Dung Vi Nguyệt khẽ động đậy, người đàn ông ngông cuồng đối diện lười biếng ngước mắt nhìn sang: “Vậy sao.”
Khi rời đi đến chỗ không người, Dung Vi Nguyệt định bỏ đi, người đàn ông dập tắt đốm lửa đỏ kẹp giữa ngón tay, ép người vào trước bức tường, tiếng cười khẩy trầm thấp lười nhác rơi bên tai:
“Đúng là cô Dung rất hiền dịu, lúc trước còn ngồi trong lòng tôi uốn éo như thế kia cơ mà.”
“...”
Ký ức quay ngược về năm tốt nghiệp cấp ba.
Giữa tiếng ve kêu râm ran ngày hè, trong phòng ngủ rèm cửa đóng chặt, cô đổ mồ hôi đầm đìa, dựa vào vai anh, chàng trai xấu xa cắn vào dái tai cô:
“Đã hồi sức xong chưa, làm thêm lần nữa nhé?”
[2] Thời cấp ba, Dung Vi Nguyệt chỉ một lòng lo học hành, tránh xa những công tử bột như Phó Lận Chinh.
Nhưng anh lại cứ khăng khăng bám lấy cô.
Cô mắng anh là đồ khốn nạn, anh nhếch môi: “Vậy thì xem thử em có ngã vào lòng tên khốn nạn như tôi không.”
Anh sẽ mạnh mẽ quấn lấy cô đòi hôn, cũng sẽ dịu dàng dỗ dành cô uống thuốc, cùng nhau phóng xe đi hóng gió, lên đỉnh núi ngắm bầu trời sao.
Yêu đương nồng cháy nhưng rốt cuộc cũng chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn.
Cô đá anh, cũng không thèm ngoảnh đầu lại.
Nhiều năm sau, trong buổi họp lớp, rất nhiều người thầm bàn tán xem liệu hai người có thể nối lại tình xưa hay không nhưng chỉ thấy cậu cả quyền thế ngút trời kia vẫn thanh cao không với tới, thi thoảng liếc nhìn cô một cái cũng dùng ánh mắt lạnh nhạt không chút gợn sóng.
Ai cũng nói.
Một người kiêu ngạo như Phó Lận Chinh, sao có thể quay đầu lại lần nữa chứ.
Không ai biết, đêm đó anh uống say khướt.
Trong bãi đỗ xe, Dung Vi Nguyệt bị đè trước đầu xe Pagani màu bạc đen, đôi mắt của người đàn ông đỏ ngầu thẫm lại, giọng nói khàn đặc: “Dung Vi Nguyệt, ở chỗ em, ông đây chỉ là một con chó, em còn muốn chơi tôi mấy lần nữa hả?”
-
Phó Lận Chinh không có điểm yếu.
Nếu có, thì chỉ có duy nhất một người tên là Dung Vi Nguyệt.
Tình yêu không giấu được, chỉ cần cô liếc mắt một cái, ngọn lửa kìm nén kia sẽ bùng cháy dữ dội, âm thầm nhưng cuồng nhiệt.
[3] Sau này, vào một dịp Tết Trung thu nào đó, Dung Vi Nguyệt tăng ca ở văn phòng, Phó Lận Chinh vừa thi đấu ở nước ngoài xong thì lập tức đạp lên bóng đêm và xuất hiện.
Cô ngơ ngác hỏi, người đàn ông bước tới: “Tết Trung thu, không được về ngắm trăng sao?”
“Nhưng cũng có thể ngắm trăng ở nước ngoài mà.”
Phó Lận Chinh nhếch môi ôm lấy cô, đặt xuống một nụ hôn…
“Đây là ánh trăng của anh.”
-
[Vở kịch nhỏ]
Phó Lận Chinh còn trẻ đã giành được chức vô địch thế giới, khiến hàng vạn người rung động, tiếc là tin tức kết hôn đã nổ ra từ sớm.
Toàn bộ cư dân mạng đều đoán xem bà Phó là ai, sau đó Phó Lận Chinh tổ chức một đám cưới thế kỷ như trong mơ, có người đăng ảnh lên, trong nhà thờ mái vòm xanh ở đảo Santorini Hy Lạp, người đàn ông cúi người ôm hôn cô dâu, pháo hoa rực rỡ nở rộ trên nền ráng chiều đỏ cam, lãng mạn và hoành tráng.
Cả mạng xã hội chấn động, hôm đó Phó Lận Chinh cập nhật một bài đăng ghim lên đầu trang:
[Giành được chức vô địch không phải là vinh dự lớn nhất trong đời anh, cưới được em mới phải @Dung Vi Nguyệt.]
Từ năm 18 tuổi đến nay, cô là mối tình đầu, cũng là mối tình duy nhất trong đời này.