Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 12

Trước Sau

break



Sắc mặt cô trầm xuống: “Mới sáng sớm, anh đã hỏi ý kiến tôi chưa?”

“Cô gái, cô có ý gì, tối qua tôi đã nhắn tin trước cho cô rồi, cô đừng nói là tôi không nhắc nhở cô, sao thái độ của cô lại kém thế hả?”

Tối qua đến tận nửa đêm mới có điện, điện thoại cô sớm đã hết pin tắt máy, cô xem thử, quả thực là anh ta đã nhắn tin.

Kìm nén cơn tức giận, cô đồng ý cho bọn họ vào, cặp đôi lạ mặt xem xong không hài lòng lắm, Triệu Hâm thấy lại hỏng một đơn nữa, khó chịu trút giận lên đầu Dung Vi Nguyệt, nói tối qua có người mua rất ưng ý muốn qua xem nhà, chỉ vì cô không có nhà, nên đối phương đã đi tìm hộ khác cùng khu chung cư.

“Dù sao thì tuần sau cô cũng nhanh chóng dọn đi cho tôi!!”

Anh ta chửi bới ầm ĩ rồi đóng sầm cửa bỏ đi, Dung Vi Nguyệt không còn chút buồn ngủ nào nữa, trong lòng buồn bực.

Bây giờ vẫn chưa tìm được nhà, cô phải tranh thủ thời gian mới được.

Buổi trưa Ân Lục đến tìm cô ăn cơm, nói đến lúc đó Dung Vi Nguyệt cứ chuyển đến căn hộ của cô ấy trước, tuy hơi xa văn phòng một chút nhưng có thể ở tạm một thời gian.

Lúc ăn cơm, Ân Lục lướt bảng tin, đúng lúc thấy có video cho thuê nhà: “Ê căn nhà này được đấy, cục cưng, cậu thấy căn này thế nào?”

Trong video là một căn hộ một mặt sàn rộng lớn, nội thất màu be ấm áp và tông màu gỗ nguyên bản, cửa sổ sát đất có tầm nhìn thoáng đãng, ánh sáng đầy đủ, ở ban công còn có một khu vườn nhỏ, địa điểm lại vừa khéo ở ngay gần văn phòng của cô, lái xe chưa đến 10 phút.

Dung Vi Nguyệt ngẩng đầu nhìn, vậy mà người đăng bài lại là Hạ Thiên Đường.

Em gái ruột của Hạ Tư Lễ, từng là bạn thân hồi cấp ba của cô, năm ngoái về nước bọn họ có đi ăn cơm, chỉ là bình thường đều bận rộn nên ít liên lạc hơn.

Ân Lục nói đây đúng thật là căn nhà trong mơ, Dung Vi Nguyệt cũng rất thích, vội vàng đi hỏi, đầu bên kia gọi lại nói là nhà vẫn còn: “Cũng khá rẻ đấy, một tháng chỉ cần 3 nghìn rưỡi, cơ sở vật chất xung quanh đều đầy đủ, lại là tòa nhà mới xây, tớ chỉ đăng tin cho thuê giúp anh Lận Chinh thôi.”

Cô nghe đến câu cuối cùng thì sững sờ: “... Phó Lận Chinh sao?”

“Đúng rồi, đây là nhà của anh ấy, anh ấy nói dạo này việc kinh doanh cần xoay vòng vốn, định cho thuê khoảng mười mấy căn, nếu cậu có hứng thú thì chiều nay tớ sẽ dẫn cậu đi xem nhé?”

“... Không sao đâu, không cần, để tớ xem thêm đã.”

Cúp điện thoại, Ân Lục nghi hoặc: “Phó Lận Chinh giàu như thế mà còn cần cho thuê nhà á?”

Dung Vi Nguyệt cũng không biết, Ân Lục cổ vũ cô: “Nhưng mà dù sao thì Phó Lận Chinh cũng tốt hơn gã chủ nhà hiện tại của cậu mà, hay là cậu đi hỏi thử xem đi?”

Dung Vi Nguyệt nhớ đến lời anh nói đêm đó, rũ mi lắc đầu: “Thôi bỏ đi, nếu anh ấy biết là tớ, chắc cũng không muốn cho thuê đâu.”

Mối quan hệ hiện tại của họ, cũng không thích hợp để nảy sinh thêm bất kỳ sự tiếp xúc nào nữa.

Tuần mới, cô gấp rút làm việc ở văn phòng, buổi tối vì quá bận nên cô không về mà trải chiếu ngủ luôn ở văn phòng, hai ngày sau, bản kế hoạch chi tiết về đạo cụ cho “Sương tuyết ngâm” đã hoàn thành, cô cũng không may bị cảm cúm.

Sáng sớm cô gửi tài liệu cho người phụ trách tổ đạo cụ, đầu bên kia nói: “Cấp trên đã thông báo rồi, phải đưa tất cả các bản kế hoạch cho nhà sản xuất đích thân kiểm duyệt.”

Đích thân kiểm duyệt...

Cô ngẩn ngơ đồng ý.

Công việc là công việc, Dung Vi Nguyệt không nghĩ quá nhiều, buổi trưa cô tiện tay cầm một cái bánh mì rồi chạy đến tập đoàn Minh Hằng, đến dưới lầu, lễ tân hỏi thăm giúp cô xong thì nói: “Trợ lý nói, hôm nay tổng giám đốc Phó có cuộc họp quan trọng, cô cần phải đợi một chút.”

“Vâng, không sao ạ.”

Cô ngồi xuống ghế sô pha, nắm chặt cốc nước nóng trong tay, cắn miếng bánh mì khô khốc, chiếc váy len dài màu xanh xám tôn lên dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt tái nhợt. Cô nhíu mày nhẹ nhàng xoa cái bụng đang đau âm ỉ.

Hai tiếng sau, cô vẫn chưa đợi được người: “Xin chào, có thể giúp tôi hỏi xem tổng giám đốc Phó đã rảnh chưa được không ạ?”

Lễ tân hỏi xong thì nói: “Tổng giám đốc Phó đã họp xong rồi nhưng còn một cuộc họp trực tuyến vô cùng quan trọng nữa, xin lỗi cô nhé.”

Cô thấp giọng đáp lời.

Không biết có phải là anh cố ý không muốn gặp cô hay không nữa.

Một lát sau lễ tân đi tới nói: “Hôm nay tổng giám đốc Phó có nhiều việc quá, xin lỗi cô, hay là cô về trước đi ạ?”

Vùng bụng truyền đến cơn đau âm ỉ, cô nhịn đau nói: “Không sao, để tôi đợi thêm chút nữa.”

Cô nghĩ dù thế nào đi nữa, cô cũng phải để anh xem được bản kế hoạch.

Lại đợi thêm một lúc, cuối cùng cô cũng thấy Phó Lận Chinh đi ra.

Người đàn ông có mày kiếm mắt sáng, vóc dáng 1m9 cao lớn thẳng tắp, đường vai cổ vừa rộng vừa phẳng, anh bước đi không ngừng, phía sau còn có mấy trợ lý đi theo, khí chất cao quý lạnh nhạt, như thể viết bốn chữ người lạ chớ gần trên mặt.

Anh đi tới nhướng mí mắt, tầm mắt hướng về phía cô.

Không biết cô ở đây, ánh mắt anh khẽ động.

Dung Vi Nguyệt nhìn thấy anh, lập tức đứng dậy đi tới: “Tổng giám đốc Phó, Tình Nguyệt Các chúng tôi đã làm xong phương án thiết kế đạo cụ cụ thể, mời ngài xem qua ạ.”

Nhìn dáng vẻ xa cách của cô, trong mắt Phó Lận Chinh lạnh thêm vài phần: “Bây giờ tôi không rảnh.”

Mười mấy người bên đội xe đã đợi anh cả ngày trời, điên cuồng thúc giục, gọi anh đi huấn luyện.

Dung Vi Nguyệt siết chặt tập tài liệu: “Sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của ngài đâu ạ.”

Anh nhếch môi, cúi đầu nhìn cô:

“Dung Vi Nguyệt, dựa vào đâu mà em lại cảm thấy bây giờ tôi sẽ đồng ý cho đoàn phim hợp tác với em?”

Vẻ mặt cô căng thẳng, cô giữ bình tĩnh nói: “Tôi tin tổng giám đốc Phó là người công tư phân minh, chắc chắn phương án này sẽ làm ngài hài lòng.”

Trên đỉnh đầu truyền xuống tiếng cười khẩy chế giễu.

Dung Vi Nguyệt đi theo anh ra khỏi tòa nhà Minh Hằng, một chiếc Koenigsegg màu đen than chì đỗ ở cửa, Phó Lận Chinh nhận lấy chìa khóa xe từ tay trợ lý, đôi mắt lạnh lùng ngông cuồng liếc nhìn cô: “Được thôi, tôi phải đến trường đua huấn luyện, trên đường có hai mươi phút, cô lên xe đi.”

Cô sững sờ, anh mở cửa cánh bướm của chiếc Koenigsegg:

“Sao, không dám ngồi lên à?”

Cô rũ mắt, đi tới, bước vào ghế phụ.

Phó Lận Chinh lên xe, khởi động xe, rất nhanh chiếc Koenigsegg đã hòa vào dòng xe chính trên đường, gầm xe thấp như đang bò rạp trên mặt đất gầm rú.

Đôi mắt lạnh như mực của anh nhìn về phía trước, một tay đặt trên vô lăng nhưng dưới chân lại không ngừng đạp ga.

Bình thường anh điều khiển chiếc xe đua nhanh nhất thế giới, lao đi trên những con đường nguy hiểm nhất với tốc độ gần 250 km/h, anh có thể lái tất cả các loại xe một cách điêu luyện và cực kỳ hoang dã.

Giữa lúc làn xe thay đổi liên tục, anh mượt mà vượt qua từng chiếc xe một, Dung Vi Nguyệt ngồi ở ghế phụ, cảm giác bị đẩy mạnh vào lưng khiến adrenaline của cô tăng vọt, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, không thốt lên nổi một câu nào.

Một lúc sau, chiếc Koenigsegg rẽ vào một ngã tư, đi lên một con đường núi, đường đi quanh co khúc khuỷu, những khúc cua lớn nối tiếp nhau.

“Không phải muốn giới thiệu sao, em chỉ còn mười phút thôi.”

Phó Lận Chinh mở miệng.

Đầu ngón tay cầm tài liệu của Dung Vi Nguyệt trắng bệch, vài giây sau, cô cố gắng mở trang đầu tiên ra, nói: “Dựa vào thân phận của nam nữ chính và bối cảnh thời Đường, chúng tôi dự định thiết kế cho nam chính một chiếc mũ miện vân mây đính vàng...”

Đường núi quanh co khúc khuỷu, cảm giác chóng mặt buồn nôn dâng lên, tay cô đè lên mép giấy, cô vừa ho khan vừa đọc, cố gắng chống đỡ để không dừng lại.

Phó Lận Chinh nghe thấy giọng nói run rẩy của cô, đáy mắt trầm xuống, vài giây sau, anh giật lấy tập tài liệu trong tay cô.

Cô quay đầu nhìn anh: “Tôi còn chưa đọc xong nữa.”

“Em muốn đọc thì em tưởng tôi muốn nghe à?”

“Tổng giám đốc Phó, không phải đây là yêu cầu của anh sao?”

Bỗng nhiên vùng bụng truyền đến cơn đau thấu tim, trán cô toát mồ hôi hột, cô siết chặt dây an toàn.

Rất nhanh xe đã dừng ở cổng trường đua xe trên lưng chừng núi.

Phó Lận Chinh quay đầu lại thì thấy sắc mặt cô trắng bệch, cô cuộn tròn người lại.

Trong nháy mắt, trái tim anh rơi mạnh xuống đất, anh nhanh chóng xuống xe, mở cửa xe bên phía cô, cau mày: “Em sao thế, khó chịu ở đâu?”

“Tôi không sao.” Dung Vi Nguyệt đẩy mạnh anh ra, xuống xe: “Anh tránh ra.”

Nhưng cảm giác đau đớn khiến cô đứng không vững, Phó Lận Chinh định bế cô nhưng lại bị cô dùng hết sức đẩy ra: “Tôi không cần anh bế, anh buông tôi ra...”

Vòng tay anh siết cô chặt hơn, cô tức giận cắn vào cổ tay anh.

Gần như dùng sức mạnh nhất, máu tươi lập tức trào ra.

Khoảnh khắc tay Phó Lận Chinh hơi nới lỏng, Dung Vi Nguyệt hất tay anh ra, lùi lại vài bước, dựa vào tường, cô đau đến mức trượt người xuống, trừng mắt nhìn anh, đôi mắt thanh cao lạnh lùng quyết tuyệt chảy xuống dòng lệ, giọng nói nghẹn ngào:

“Phó Lận Chinh... không phải anh nói anh hận tôi sao?”

“Nhìn thấy tôi như thế này, không phải là đúng ý anh rồi sao.”

Phó Lận Chinh nhìn giọt nước mắt rơi xuống của cô, giống như một con dao, đâm mạnh vào tim anh rồi xoáy sâu, sau đó lại rút ra, đầm đìa máu thịt, đau đến xé lòng.

Anh đã từng hứa với cô, sau này sẽ không để cô phải khóc.

Anh muốn ngày nào cô ở bên anh cũng sẽ thật vui vẻ, anh sẽ giải quyết mọi vấn đề cho cô, lau khô mọi giọt nước mắt của cô, để cô vui vẻ bình an, thuận buồm xuôi gió cả đời.

Nhưng bây giờ, anh lại nổi nóng chọc cô khóc rồi.

Chắc chắn là cô đã hận anh thấu xương rồi.

Đôi mắt Phó Lận Chinh nóng rực, anh đi tới, nửa ngồi xổm trước mặt cô, giơ tay ra, cẩn thận từng li từng tí bế cô lên, lau đi nước mắt của cô, giọng nói khàn đặc trầm thấp, dịu dàng gọi tên thân mật của cô như ngày xưa:

“Nguyệt Nguyệt, em nói cho tôi biết em đau ở đâu trước được không.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc