Cuối cùng, Phó Lận Chinh bế Dung Vi Nguyệt đến phòng y tế của trường đua xe.
Người ở đây đều là đội ngũ chuyên nghiệp của anh, sau khi kiểm tra cho Dung Vi Nguyệt thì bác sĩ nói: “Có lẽ là co thắt dạ dày cấp tính, sau khi bị cảm không ăn uống đàng hoàng, dạ dày yếu, lại bị kích thích nên gây ra phản ứng căng thẳng thần kinh phế vị, nhất định phải tĩnh dưỡng cho tốt, đừng có hành hạ bản thân nữa đấy.”
Phó Lận Chinh nghĩ đến chuyện vừa rồi, áy náy đến mức cau chặt mày, cổ họng khô khốc: “Có nghiêm trọng không?”
“Không có gì đáng ngại, uống thuốc trước đã, có dị ứng thuốc gì không?” Bác sĩ hỏi.
Dung Vi Nguyệt đang định mở miệng, thì Phó Lận Chinh đã nói thẳng: “Cô ấy bị dị ứng với thuốc kháng sinh Cephalosporin, còn cả Aspirin nữa.”
Cô ngẩn người.
Trước đây cô chỉ nhắc những điều này với anh một lần, làm sao mà anh nhớ được chứ...
Bác sĩ nam đảo mắt nhìn hai người, nhướng mày, nói là đi lấy thuốc, sau khi anh ấy rời đi, Phó Lận Chinh rót một cốc nước ấm cho cô: “Uống chút nước trước đi.”
Dung Vi Nguyệt nhận lấy, nhấp từng ngụm nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch tiều tụy, Phó Lận Chinh khàn giọng hỏi: “Bây giờ còn đau lắm không.”
Cô không nhìn anh: “Đã đỡ hơn chút rồi.”
“Tôi đã bảo trợ lý mang cháo đến rồi, em ăn chút rồi hẵng uống thuốc.”
Dung Vi Nguyệt nhàn nhạt ừ một tiếng, Phó Lận Chinh bảo cô nằm xuống nghỉ ngơi, điện thoại có cuộc gọi đến, anh đi ra ngoài nghe máy, là người của tập đoàn báo cáo tình hình cho anh:
“Lễ tân nói, cô Dung đã đợi ở cửa bốn tiếng đồng hồ, giữa chừng có bảo cô ấy về trước nhưng cô ấy không đi.”
Cô gái nhỏ bị đau bụng lại đợi anh lâu như vậy...
Sắc mặt Phó Lận Chinh cực kỳ tệ: “Tại sao cô ấy đến mà không thông báo?”
“Xin lỗi tổng giám đốc Phó, vì trước đó ngài đã dặn là không muốn bị ai làm phiền trong lúc họp, trừ khi có tình huống khẩn cấp...”
“Tất cả những gì liên quan đến cô ấy đều là tình huống khẩn cấp.”
Giọng điệu anh trầm lạnh: “Lần sau nếu cô ấy đến thì phải thông báo cho tôi ngay lập tức.”
“Vâng tổng giám đốc Phó...”
Rất nhanh, trợ lý Hoài Dụ mang cháo tới, là do anh ấy vừa vội vàng xuống núi mua, bác sĩ cũng đã kê xong thuốc và mang đến, trêu chọc dặn dò: “Cô bé gầy quá, thể chất yếu ớt thế này rất dễ bệnh, thương hoa tiếc ngọc thì vẫn phải chăm sóc cho tốt vào.”
Phó Lận Chinh im lặng, ở cửa đang có mấy thành viên đội xe trẻ tuổi chạy vào: “Anh Chinh, bọn em nghe nói anh dẫn một cô gái đến sao?!”
Vừa nãy chuyện đại ca bế một người phụ nữ xông vào phòng y tế đã làm cả đội xe bùng nổ, mấy người chạy tới muốn nhìn chân dung của người kia, bọn họ nhìn vào trong: “Ơ, chẳng phải đó là chị dâu sao?!”
Hồi cấp ba Phó Lận Chinh thường xuyên dẫn Dung Vi Nguyệt đến huấn luyện, ai trong đội xe cũng biết đây là cô gái anh đã phải theo đuổi rất lâu và cực kỳ thích nhưng không biết tại sao lên đại học lại chia tay. Sau đó Phó Lận Chinh như biến thành một người khác, anh điên cuồng huấn luyện thi đấu, như muốn dồn hết sự chú ý vào sự nghiệp, thậm chí bên cạnh còn chẳng có lấy một con muỗi cái.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng hôm nay anh là cây vạn tuế ra hoa, ai ngờ vẫn là cô gái năm xưa, xem ra là vẫn còn ẩn tình đây.
“Anh, tình hình thế nào đây, anh với chị dâu quay lại với nhau rồi à?!”
Mấy người đã quen miệng nên vẫn gọi Dung Vi Nguyệt như vậy, chỉ là trước đây cô là điều cấm kỵ lớn nhất của Phó Lận Chinh, nên không ai dám nhắc đến.
Người đàn ông ngăn cản tầm mắt của mấy người, nheo mắt lại: “Đã sửa cánh trước xong chưa? Rảnh rỗi thế hả?”
“Ồ, vậy xem ra là chưa quay lại rồi.” Nếu không thì với tính cách này của Phó Lận Chinh, chẳng phải là anh đã đắc ý khua chiêng gõ trống treo băng rôn tuyên truyền khắp đội xe rồi sao?
Mấy người nhao nhao: “Anh, chị dâu đang ở ngay trước mắt, cơ hội vụt qua là mất ngay, anh phải cố lên nhé, theo đuổi xong thì mau đến huấn luyện đi.”
Phó Lận Chinh đá cho họ một cái, bảo họ cút đi.
Sau khi mấy người kia đi khỏi, anh nhìn thuốc và cháo trong tay, đẩy cửa bước vào phòng bệnh, Dung Vi Nguyệt mở mắt ra, anh đi tới: “Em dậy ăn chút gì đi.”
Cô yếu ớt ngồi dậy, Phó Lận Chinh bày cháo và dưa muối ra trước mặt cô, rồi lại đặt thuốc và nước sang một bên.
Nhìn thấy là cháo trắng nhạt nhẽo, cô dùng thìa từ từ khuấy, một lúc sau giọng nói bất lực của Phó Lận Chinh vang lên: “Khuấy thành nước rồi còn chưa ăn sao? Hay là tôi đút cho em ăn nhé?”
Cô rầu rĩ nói: “Không cần, để tôi tự ăn.”
Không có cảm giác thèm ăn, Dung Vi Nguyệt không động đến dưa muối, múc cháo đưa vào miệng như một cái máy, cứ như nuốt sắt vậy, Phó Lận Chinh thấy thế thì bất lực đi ra khỏi phòng bệnh, lúc quay lại còn cầm theo một lọ mứt bí đao: “Ăn kèm với cái này không?”
Trước kia có lần cô bị ốm ở trường, chỉ có thể ăn cháo, cô không muốn ăn kèm với món gì cả, chỉ muốn ăn kèm với mứt bí đao, lúc đó Phó Lận Chinh chạy ra siêu thị ngoài trường mua mứt rồi vội vàng quay về, bạn bè lại có dịp nhìn thấy cậu chủ lớn vốn luôn coi trời bằng vung, trước mặt một cô gái, lại dỗ dành cô ăn thêm một miếng cháo như dỗ trẻ con.
Sau đó, trong ngăn bàn của Phó Lận Chinh luôn để một lọ mứt bí đao để đề phòng khi cần thiết, chỉ là cô không ngờ rằng, đã nhiều năm trôi qua như vậy nhưng chỗ anh vẫn còn mứt bí đao. Cô hơi sững sờ gật đầu, thêm mứt vào, bát cháo ngọt ngào khiến người ta có hứng ăn hơn hẳn, cô ăn vài miếng rồi nhạt giọng nói: “Không phải anh còn phải đi huấn luyện sao, anh đi làm việc đi, không cần phải lo cho tôi đâu.”
Anh nhìn đi chỗ khác, giả vờ tùy ý nói: “Xe có vấn đề, vẫn đang sửa.”
Dung Vi Nguyệt không nói gì nữa, Phó Lận Chinh cầm lấy bản kế hoạch của cô: “Cái này, tôi sẽ xem.”
Cô khẽ ừ một tiếng.
Cuối cùng cô cũng ăn cháo và uống thuốc xong, nằm xuống nghỉ ngơi, anh cũng đi ra ngoài.
Cơn đau bụng dần dần biến mất, lúc sau, bên ngoài ráng chiều rợp trời, Dung Vi Nguyệt hồi phục lại, xuống giường đi ra khỏi phòng bệnh, lại thấy Phó Lận Chinh vẫn đang ngồi ở cửa, trong tay cầm bản kế hoạch, lưng cong xuống, đôi chân dài đến mức trái lẽ thường hơi mở rộng, chiếc mũ lưỡi trai che đi vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt.
Vừa nãy Phó Lận Chinh đi huấn luyện rồi lại quay về, nhìn thấy cô, anh gập tài liệu lại, đứng dậy đi tới: “Sao không nằm thêm chút nữa.”
“Tôi đã đỡ nhiều rồi, không sao đâu.”
Người đàn ông nói về bản kế hoạch: “Tôi đã xem kế hoạch em viết rồi, ý tưởng rất tốt.”
“Cảm ơn.”
Trong căn phòng tối mờ, chỉ còn một tia nắng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ cao bên hông chiếu xuống chân họ.
Im lặng trong giây lát, mùi thuốc lá bạc hà việt quất lan tỏa trong không khí, bóng dáng cao lớn của người đàn ông chắn trước mặt, giọng nói trầm khàn vang lên: “Xin lỗi, vừa rồi tôi lái xe nhanh quá.”
“Không sao, là do cơ thể tôi không khỏe.” Dung Vi Nguyệt rũ mắt: “Tôi về trước đây.”
Cô định đi nhưng cổ tay lại bị anh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Để tôi đưa em về.”
Tầm mắt đang rũ xuống của Dung Vi Nguyệt khựng lại, vừa khéo rơi xuống cổ tay trái của anh.
Năm 7 tuổi, cô bắt đầu học làm khảm tơ vàng, Dung Thừa Nghiệp dạy cô dùng ống thổi để hàn, lúc đó sức cô quá yếu, không cầm chắc ống thổi, cổ tay trái bị bỏng một cái, cô đau đến mức rơi nước mắt nhưng lại bị bố ép không được khóc.
Sau đó vết thương đóng vảy, để lại một vết sẹo hình trăng non, cô cảm thấy rất xấu, nên cứ hay dùng tay hoặc quần áo cố ý che đi. Khi Phó Lận Chinh biết được, anh không nói gì cả nhưng hôm sau lại xăm một hình xăm mặt trăng ở vị trí tương tự, anh lười biếng ngông nghênh cười, nói với cô: “Xấu cái gì chứ, mặt trăng này đẹp biết bao, ông đây cũng khắc một cái, sau này chúng ta nắm tay nhau đi ra ngoài, chẳng phải người ta liếc mắt cái là sẽ nhận ra một cặp sao?”
Hình xăm đó ở vị trí gần mạch đập nhất, bây giờ lại không thấy đâu nữa.
Chắc anh đã sớm từ bỏ cuộc tình này rồi nhỉ.
Dung Vi Nguyệt rũ mắt: “Không cần đâu, anh cứ làm việc của anh đi.”
Anh nhìn thẳng vào cô, đáy mắt thâm trầm.
Trong không gian im lặng, chỉ còn lại tiếng đồng hồ treo tường kêu tích tắc.
Dung Vi Nguyệt rút tay về, khẽ nói: “Phó Lận Chinh, tôi biết anh hận tôi, lần nào gặp mặt, chúng ta cũng chia tay trong không vui. Anh yên tâm, sau này ngoài công việc ra, tôi sẽ giữ khoảng cách với anh, sẽ cố gắng không xuất hiện trước mặt anh nữa.”
Phó Lận Chinh nhìn về phía cô, cổ họng như ngậm cát.
Vết cắn trên cánh tay lại đau âm ỉ.
Cô xa cách gật đầu, bước ra khỏi phòng y tế, đi về phía cổng, đang gọi xe trên điện thoại thì một chiếc Mercedes G-Class màu đen lái tới, trợ lý xuống xe: “Cô Dung…”
Cô sững sờ nhìn sang.
Không phải đây là người đến văn phòng đặt đơn quà mừng thọ lớn tuần trước sao?
“Anh Chinh bảo tôi đến đưa cô về, gần đây không có xe buýt, cũng khó gọi taxi.” Hoài Dụ khó xử nói: “Anh ấy nói nếu tôi không đưa cô về được, thì ngày mai tôi cũng đừng đến nữa, cô cứ để tôi hoàn thành nhiệm vụ đi ạ.”
Đúng thật là cô mãi vẫn không gọi được xe trên điện thoại, nên đành phải đồng ý.
Sau khi lên xe, Dung Vi Nguyệt nhìn Hoài Dụ ở ghế phụ mấy lần, phá vỡ sự im lặng: “Vậy đơn đặt hàng quả đào mừng thọ tuần trước, là Phó Lận Chinh bảo anh đến đặt sao?”
Hoài Dụ gãi đầu, cười cười: “Vâng nhưng mà đúng là anh Chinh định tặng ông nội anh ấy một món quà sinh nhật, anh ấy không muốn cho cô biết. Tôi, vừa nãy tôi nên đeo khẩu trang vào mới phải.”
“Không cần đâu, mắt anh híp, dễ nhận ra lắm.”
“...”
Cô hoàn hồn giải thích: “Ý tôi là, người mắt híp đẹp trai rất dễ nhận ra.”
“...”
Hoài Dụ cười khan, chuyển chủ đề: “Ngày kia tổng giám đốc Phó sẽ có cuộc thi đấu, hôm nay hội đồng quản trị có mấy cuộc họp quan trọng đột xuất, nên anh ấy phải đẩy lịch huấn luyện xuống buổi chiều, tối nay còn phải chạy đi tỉnh khác, lịch trình rất kín.”
“Vừa nãy cô xảy ra chuyện, anh ấy bế cô xông vào phòng y tế, tôi còn tưởng là anh ấy lái xe đâm vào người ta rồi chứ.” Hoài Dụ trêu chọc nhưng không nhịn được nói: “Cô Dung, tôi chưa bao giờ thấy anh ấy hoảng loạn như vậy, kể cả là trên trường đua.”
Dung Vi Nguyệt rũ mắt, đáy mắt gợn sóng, lòng như cắn phải miếng vỏ chanh, chát đến phát đắng.
Vậy anh vẫn hơi để ý đến cô sao?
Nhưng sao có thể chứ.
Từ khi gặp lại, thái độ của Phó Lận Chinh lạnh lùng như vậy, không muốn nói thêm với cô một câu nào, năm đó cô lại nói nặng lời như thế, sao cô có thể xứng đáng ôm ấp bất kỳ sự mong đợi nào chứ.
Cô không nói gì, thất thần nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Sau khi xe xuống núi, Ân Lục gọi điện thoại tới, nói tối nay sẽ đi ăn cơm với cô. Cuộc họp thường kỳ bên trường cô ấy vẫn chưa kết thúc, Dung Vi Nguyệt nói địa chỉ trường học với Hoài Dụ, quyết định qua đó tìm cô ấy.
Khu trường học nơi Ân Lục dạy nằm ngay gần trường cấp ba Lan Cao, lúc này đang là giờ tan học, học sinh cấp ba đi thành nhóm, sạp sách ở cửa hàng văn phòng phẩm chật kín người, xe đồ ăn vặt hai bên đường tỏa ra mùi thơm của xiên chiên và bánh cuốn.
Cô mua một chai nước có ga vị quýt xanh, ngồi trên ghế dưới gốc cây đa để uống, ánh hoàng hôn đổ xuống người cô.
Phía xa, người đàn ông trong xe lẳng lặng nhìn theo.
Một lúc sau, anh xuống xe đi mua một chiếc bánh ngọt, gọi con trai ông chủ lại, dùng một cây kẹo hồ lô để hối lộ cậu bé: “Em lén đưa cái bánh này cho chị gái kia đi.”
Cậu bé lém lỉnh chớp chớp mắt: “Anh ơi, sao anh không tự đi thế? Có phải anh đã làm sai chuyện gì rồi không?”
Phó Lận Chinh nhếch khóe môi, cổ họng khàn khàn đắng chát:
“Ừ, anh chọc chị ấy không vui rồi, em giúp anh dỗ dành chị ấy chút nhé.”
Phía xa, Dung Vi Nguyệt đang ngồi, đột nhiên có một cậu bé đi tới: “Chị ơi, bố em bảo trước đây chị thường xuyên đến nhà em mua bánh ngọt, bố nhận ra chị, nên tặng chị cái này để ăn, mong rằng ngày nào chị cũng vui vẻ, không khóc nhè nhé.”
Dung Vi Nguyệt ngơ ngác nhìn sang, ông chủ trong tiệm bánh ngọt cười với cô.
Trái tim cô tan chảy, ấm áp, cô mỉm cười xoa đầu cậu bé:
“Cảm ơn em.”
Cậu bé chạy đi, Dung Vi Nguyệt cúi đầu nhìn thấy trong hộp là bánh phô mai quýt xanh mà cô thích nhất.
Đột nhiên, ký ức ùa về.
Cô nhớ lại năm lớp 12, có lần, vào một buổi tối, cô cãi nhau với bố, chạy ra khỏi xưởng khảm tơ vàng, một mình đến quảng trường ngồi, gọi điện cho Phó Lận Chinh, anh lo lắng nói rằng sẽ đến tìm cô, cô đột ngột hỏi: “Phó Lận Chinh, cậu có muốn ở bên tớ không?”
Đầu bên kia sững sờ, cười khẩy: “Cậu thấy sao? Ông đây tốn công theo đuổi cậu lâu như vậy là muốn làm bạn tốt với cậu chắc?”
Cô rầu rĩ nói: “Đột nhiên tớ lại muốn ăn bánh phô mai quýt xanh ở cửa tiệm cổng trường, nếu cậu mua cho tớ thì tớ sẽ đồng ý với cậu.”
Phó Lận Chinh ngẩn người: “Cậu không lừa tớ chứ, đơn giản thế thôi á?”
“Tớ không lừa cậu đâu.”
Đầu bên kia lập tức cúp điện thoại, đó là lúc hơn 10 giờ đêm giữa mùa đông khắc nghiệt, cô đã đợi rất lâu, ngay lúc cô tưởng rằng anh sẽ không đến, thì dưới ánh đèn đường vàng ấm áp phía xa, một bóng người chạy về phía cô.
Phó Lận Chinh chỉ mặc một chiếc áo hoodie xám mỏng manh và quần jeans, rõ ràng bây giờ đang là mùa nước đóng băng nhưng trên trán anh lại lấm tấm những giọt mồ hôi hột lớn, đôi bàn tay lạnh cóng đến mức đỏ ửng nâng niu hộp bánh ngọt như báu vật.