Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 11

Trước Sau

break



Hồi cấp ba, Phó Lận Chinh theo đuổi Dung Vi Nguyệt vô cùng mãnh liệt.

Khi đó cô thích đàn violin, mới sáng sớm anh đã đến đón cô đến trường luyện đàn, mua bữa sáng cho cô rồi đứng đợi bên ngoài phòng đàn, ra nước ngoài đặt làm cây đàn violin tốt nhất cho cô. Cô buột miệng nói là muốn ngắm biển, anh lập tức đưa cô bay tới bờ biển, bắn pháo hoa đầy trời vì cô. Cô bị nam sinh ngoài trường quấy rầy, anh xông lên một mình chấp bốn, đánh bọn chúng đến mức đầu rơi máu chảy, bản thân cũng suýt không đứng dậy nổi, xương mày bị nứt phải khâu 8 mũi.

Dung Vi Nguyệt muốn gì, anh đều sẽ thực hiện cho cô.

Cho dù cô có muốn ngôi sao trên trời, thì anh cũng sẽ bất chấp tất cả để hái xuống cho cô.

Có một lần, lần đầu tiên cô nhượng bộ đồng ý để Phó Lận Chinh đưa về nhà, thấy cô không vui, anh đã chạy 1 cây số để mua bánh nếp quýt xanh cô thích ăn về để dỗ dành.

Đêm hôm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt bên cạnh cây ngô đồng, Phó Lận Chinh cúi người nhìn cô, thu lại vẻ ngông cuồng phóng túng thường ngày, giọng nói trầm khàn dịu dàng:

“Dung Vi Nguyệt, tớ chưa từng theo đuổi con gái, đây là lần đầu tiên tớ nghiêm túc theo đuổi người ta, cậu dạy tớ phải làm thế nào mới có thể khiến cậu vui vẻ, được không? Tớ không muốn chọc cậu ghét.”

Từ nhỏ, Phó Lận Chinh đã sống thuận buồm xuôi gió, muốn gì cũng có người dâng đến trước mặt, đồ đắt tiền đến mấy cũng chẳng khiến anh cảm thấy lạ lẫm. Nhưng khi đối diện với cô, anh lại giống như đối diện với báu vật trân quý nhất thế gian, cẩn trọng và nâng niu.

Sau này, trên thế giới này, cô chưa từng gặp được người nào như vậy nữa.

Phía sau ngọn núi giả, tiếng nước chảy róc rách, màn đêm u tối, chỉ còn lại ký ức bay lượn như bông tuyết trước mắt.

Dung Vi Nguyệt nghe vậy, nhìn đi chỗ khác, cổ họng căng cứng, vài giây sau, cô mới tràn ra vài chữ đắng chát: “Đã qua bao nhiêu năm rồi, tôi sớm đã quên rồi, bây giờ cứ dây dưa nữa thì còn có ý nghĩa gì không.”

Hàng mi Phó Lận Chinh run rẩy, một lúc sau anh cười khẽ: “Đúng vậy, năm đó nói chia tay là chia tay, giống như chơi đồ hàng vậy, đúng là chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Dung Vi Nguyệt không nói gì, người đàn ông nhìn cô, đáy mắt đỏ ngầu: “Những lời em nói lúc chia tay năm đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, em đã nghĩ nhiều rồi, dây dưa cái gì chứ, tôi hận em còn không kịp nữa là.”

Anh bước tới một bước, cười tự giễu: “Cứ coi như vừa nãy tôi uống nhiều, dục vọng chinh phục trỗi dậy tác quai tác quái thôi.”

Dung Vi Nguyệt đứng tại chỗ, hốc mắt phủ một tầng sương.

Phó Lận Chinh thu lại ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm, lướt qua vai cô, rời đi.

Màn đêm lạnh như nước, cơn gió lạnh xuyên qua cành cây, cuốn rụng vài chiếc lá vàng vẫn chưa rơi xuống, vầng trăng trắng trên cao bị mây dày che khuất, chỉ còn lại một vòng sáng lạnh lẽo hắt xuống, dường như đến không khí cũng ngưng đọng hơi lạnh.

Một lúc sau, Dung Vi Nguyệt quay lại phòng riêng, bữa tiệc đã gần đến hồi kết nhưng các bạn học còn tổ chức tăng hai đi hát karaoke.

Bành Thanh Thời nhìn thấy cô: “Cậu đi đâu thế? Làm tôi tìm cậu cả buổi.”

Cô rũ mắt nói dối: “Vừa nãy bụng tớ hơi khó chịu.”

“Không sao chứ? Có phải ăn nhầm thứ gì không, có cần đến bệnh viện khám xem bị sao không?”

Cô lắc đầu, quay sang nhìn thấy Phó Lận Chinh đang chào tạm biệt các thầy cô, đi về phía cửa.

Sau đó như thể phớt lờ cô, anh đi ra khỏi phòng riêng.

Cô thu lại tinh thần, nói với Bành Thanh Thời: “Tớ đi nói với thầy cô một tiếng, chúng ta cũng về trước đi.”

“Được.”

Đầu bên kia, Phó Lận Chinh đi xuống lầu, Hạ Tư Lễ thấy anh uống rượu, bèn cầm chìa khóa xe của anh đi lái xe.

Ở cổng nhà hàng, Phó Lận Chinh mặc cả cây đen, dựa vào bức tường đỏ, châm điếu thuốc, cái bóng lạnh lùng u tối đổ xuống trên đầu, giữa làn khói thuốc, một giọng nữ dịu dàng truyền đến: “Phó Lận Chinh…”

Hướng An Duyệt và Hà Tâm đi tới, đến trước mặt anh, Hướng An Duyệt dịu dàng nói:

“Phó Lận Chinh, xin lỗi cậu nhé, hôm nay chúng tớ chỉ đùa nhau chút thôi, làm cậu khó xử rồi, đúng rồi, tớ muốn thảo luận với cậu về bộ phim “Sương tuyết ngâm”, cậu có rảnh không?”

Hướng An Duyệt cười e thẹn: “Tớ cũng có khá nhiều ý tưởng về mặt này, cậu cũng là nhà sản xuất, vừa hay mọi người sắp đi hát, chúng ta cùng đi nhé? Còn có thể trò chuyện thêm.”

Phó Lận Chinh nhả khói thuốc, lạnh lùng nhìn sang: “Bây giờ là giờ làm việc à? Có ý tưởng thì báo cáo với sếp của cậu, tôi còn cần phải nói chuyện với cậu sao?”

Nụ cười của Hướng An Duyệt cứng lại, cô ta cảm thấy như bị tát một cái, Hà Tâm lén lút kéo tay cô ta, hai người rời đi, giọng nói lạnh lùng của Phó Lận Chinh vang lên phía sau:

“Đứng lại.”

Hai người sững sờ, quay đầu lại thì lập tức nghe thấy đôi môi mỏng của Phó Lận Chinh thốt ra vài chữ: “Cảnh cáo các người, hôm nay là lần cuối cùng.”

Họ chạm phải ánh mắt u ám băng giá của anh: “Sau này, nếu tôi mà còn nghe thấy các người bàn tán lan truyền chuyện đời tư của Dung Vi Nguyệt, thì các người đừng hòng lăn lộn trong đám bạn cùng trường nữa, ông đây nói được làm được.”

Như bị dội gáo nước lạnh lên đầu, sắc mặt Hướng An Duyệt và Hà Tâm trở nên trắng bệch khó coi, Phó Lận Chinh dập tắt đầu thuốc lá, bỏ lại hai người đứng tại chỗ, đi về phía chiếc Bugatti đang lái tới.

Lên xe, xe lăn bánh.

Cơn gió lạnh mạnh mẽ lùa vào, Phó Lận Chinh lại châm thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Phó Lận Chinh, chúng ta đều là những người cả thèm chóng chán, em chưa bao giờ coi trọng tình cảm của anh, lên đại học, em muốn yêu đương với người mới, không được sao? Anh đừng đến tìm em nữa.”

“Phó Lận Chinh, chúng ta sẽ không có kết quả đâu, từ nay về sau, chúng ta đường ai nấy đi, anh buông tha cho em đi.”

Ký ức lởn vởn bên tai, cổ họng người đàn ông khô khốc, anh nhả ra làn khói trắng, đáy mắt đỏ thẫm từng chút từng chút chìm sâu như biển cả.

...

Đầu bên kia, Dung Vi Nguyệt tạm biệt thầy cô trước, rồi cùng Bành Thanh Thời đi xuống lầu.

Bành Thanh Thời nói là muốn đưa cô về, cô từ chối khéo: “Tớ muốn tự mình đi xe buýt về, cậu cứ đi trước đi.”

Bành Thanh Thời thấy tâm trạng cô vô cùng sa sút, muốn nói lại thôi: “Được, vậy khi nào cậu về đến nhà thì nhắn tin cho tôi, chú ý an toàn đấy.”

Dung Vi Nguyệt đi đến trạm xe buýt, lên xe ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ rồi thất thần, một lúc sau, cô nhìn thấy mấy học sinh cấp ba đang đi bên đường, cười nói vui vẻ, đuổi bắt nô đùa, nam sinh đi cuối cùng lén quàng khăn cho nữ sinh, cô gái cười e thẹn với cậu ấy.

“Dung Vi Nguyệt, quàng khăn cho tử tế vào, em bị cảm cúm, chẳng phải người đau lòng sẽ là ông đây sao?”

“Dung Vi Nguyệt, không phải em thích ngắm cực quang sao, đợi mùa đông năm sau, lên năm nhất đại học, chúng ta cùng đi Tromsø Na Uy nhé.”

“Dung Vi Nguyệt, chúc mừng năm mới, bạn trai em nhớ em rồi.”

“Dung Vi Nguyệt...”

Rất nhiều hình ảnh xưa cũ hiện lên trước mắt.

Trước mắt như có sóng vỗ, Dung Vi Nguyệt dụi dụi đôi mắt hơi cay, đôi mắt màu hổ phách đeo kính áp tròng mờ ảo phản chiếu từng ngọn đèn đường ngoài cửa sổ.

Xuống xe, cô chậm rãi đi bộ về khu chung cư, trong hành lang yên tĩnh, gió đông luồn vào qua khe hở cầu thang, cô lê từng bước chân đi lên, từng ngọn đèn cảm ứng lần lượt sáng lên.

Mở cửa nhà, bật đèn thì không thấy phản ứng gì, cô vào nhóm chat ban quản lý khu chung cư xem, thông báo sửa chữa mạch điện, lại mất điện rồi.

Trong bóng tối đen kịt, cô bật đèn pin điện thoại đi vào phòng ngủ, thắp sáng chiếc đèn bàn tích điện đầu giường.

Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Chỉ còn lại mình cô cô đơn lẻ loi.

Cô ngồi co ro bên mép giường, đẩy cửa tủ quần áo, lấy ra chiếc hộp màu đen bên trong, bên trong là một cây đàn violin tuyệt đẹp.

Mặt sơn gỗ mun ánh lên vẻ bóng mượt, đầu đàn khắc một vầng trăng khuyết cong cong, qua ánh sáng yếu ớt, cô nhìn thấy đuôi đàn violin khắc một đoạn tiếng Anh rắc bột bạc rất nông.

“To my princess (Gửi công chúa của anh):

Don’t be afraid, when the sun sets, the moon still shines. – FLZ”

(Đừng sợ, khi mặt trời lặn thì vẫn còn ánh trăng.)

Ánh sáng yếu ớt cũng có thể soi sáng phía trước.

Cây đàn chị gái để lại cho cô đã bị người ta làm hỏng, đây là cây đàn violin Phó Lận Chinh đặt làm riêng cho cô sau này, nói là trên thế giới chỉ có một cây này, cây đàn này tượng trưng cho việc anh mãi mãi ở bên cạnh cô.

Vết khắc tiếng Anh dần dần bị mài mòn, trở nên mịn màng.

Cô rũ mắt bồi hồi, đáy mắt đau nhói ướt át.

Đàn vẫn còn nhưng cô đã đánh mất anh từ lâu rồi.

Buổi tối, Dung Vi Nguyệt uống thuốc ngủ Zolpidem, vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ.

Trằn trọc đến hơn 3 giờ sáng, cô mơ màng ngủ thiếp đi, ai ngờ hơn 8 giờ sáng hôm sau, một hồi tiếng gõ cửa mạnh mẽ vang lên, khiến cô lập tức bừng tỉnh.

Cơn tức giận đang bên bờ vực bùng nổ, cô cố chống đỡ cơ thể, đứng dậy ra mở cửa, phát hiện là chủ nhà Triệu Hâm và một đôi nam nữ lạ mặt, giọng điệu của anh ta không hề tốt, anh ta nói là dẫn người đến xem nhà.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc