Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 10

Trước Sau

break



Anh luôn phô trương ngông cuồng, không hề che giấu, câu hỏi ngược này mang ý nghĩa rất rõ ràng, Hướng An Duyệt hơi sững sờ, biểu cảm của thầy cô và các bạn cũng trở nên hơi vi diệu.

Giữa lúc mọi người đang im lặng, Bành Thanh Thời nhếch môi cười khẽ, không tỏ rõ ý kiến: “Vừa đúng lúc tôi đi công tác về, nên Vi Nguyệt nói mời tôi ăn bữa cơm.”

Phó Lận Chinh nhìn anh ấy, không nói gì.

Dung Vi Nguyệt cảm thấy bầu không khí hơi kỳ lạ, nên kéo tay áo Bành Thanh Thời, nói với người bên cạnh: “Vậy bọn tớ đi trước đây.”

Hướng An Duyệt cười kéo cô lại: “Vi Nguyệt, Thanh Thời, khó khăn lắm bạn học cũ mới gặp được nhau, tối nay bọn tớ tổ chức sinh nhật cho thầy Hưng Chương, chúng ta cùng ăn đi? Còn có thể ôn lại chuyện cũ nữa.”

Người phụ nữ tên Hà Tâm, bạn cùng bàn trước kia của Hướng An Duyệt, cũng đi tới, cười nói: “Đúng thế, mọi người đều quen biết nhau cả mà.”

Các thầy cô cũng lên tiếng mời, Hạ Tư Lễ nhướng mày nhìn về phía Phó Lận Chinh: “A Chinh, phòng riêng mà bọn mình đặt đủ lớn chứ?”

Phó Lận Chinh liếc nhìn bàn tay vừa nãy kéo tay áo Bành Thanh Thời của Dung Vi Nguyệt, khóe môi nhếch lên: “Đủ lớn, chứa được thế giới hai người của hai vị đây luôn đấy.”

Dung Vi Nguyệt nắm chặt túi xách, đáy mắt gợn sóng, Bành Thanh Thời thấy vậy thì dịu dàng nói với Dung Vi Nguyệt: “Không sao đâu, đều là bạn học cả, vậy cùng ăn luôn nhé? Càng đông càng vui mà.”

Thế là cả đoàn người đi lên lầu, Dung Vi Nguyệt kinh ngạc hỏi Bành Thanh Thời: “Tại sao cậu lại đồng ý thế?”

Bành Thanh Thời trêu chọc: “Rõ ràng là có người không muốn thả cậu đi, dù sao thì cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà.”

Hai người nói chuyện, dáng vẻ giống như đang thì thầm to nhỏ lọt vào mắt Phó Lận Chinh đi phía sau, Hạ Tư Lễ thấy anh đang nhìn thì nín cười khoác vai anh: “Cậu cả Phó, có phải thế giới của hai người kia đã chèn ép cậu rồi đúng không?”

Phó Lận Chinh lạnh mặt: “Câm miệng.”

Hạ Tư Lễ hạ thấp giọng: “Vậy mà cậu bạn học Bành kia và Vi Nguyệt lại chơi với nhau từ hồi cấp ba đến tận bây giờ, mà còn là bạn đại học, vậy chắc chắn là quan hệ của họ tốt lắm ha!”

Phó Lận Chinh lạnh lùng liếc anh ấy: “Dự án quảng trường An Thành đang đàm phán gần đây, công ty cậu không muốn nữa à?”

“Vãi chưởng, cậu có cần phải làm đến mức đấy không, đồ hẹp hòi...”

Vào đến phòng riêng, mọi người lục tục ngồi xuống, giáo viên và học sinh chia làm hai bàn, Dung Vi Nguyệt nhìn thấy chỗ trống ở bên bàn học sinh, một cái là bên cạnh Phó Lận Chinh, một cái là bên cạnh bạn học lớp bên cạnh.

“Vi Nguyệt, cậu ngồi đâu đây?” Hướng An Duyệt hỏi.

Cô phớt lờ ánh mắt nóng rực nào đó, đi đến bên cạnh bạn học lớp bên: “Để tớ ngồi đây đi.”

Bành Thanh Thời ngồi xuống cạnh cô, còn Hướng An Duyệt thì ngồi cạnh Phó Lận Chinh.

Phó Lận Chinh nghịch chiếc bật lửa, nghiêng mắt nhìn, vô cùng thâm trầm.

Phục vụ đưa thực đơn lên, Từ Hưng Chương bảo để người trẻ tuổi gọi món, Hướng An Duyệt nhận nhiệm vụ: “Cho chúng tôi một phần thịt nguội ngũ phúc, vận may đương đầu, thêm một con cua tuyết hấp, tôm he luộc...”

“Ái chà, tối nay là đại tiệc hải sản à.” Có bạn học trêu chọc.

“Sinh nhật của thầy giáo mà, chắc chắn phải gọi món đắt một chút chứ.” Hướng An Duyệt cười e thẹn với Phó Lận Chinh: “Phó Lận Chinh, tớ nhớ là cậu rất thích ăn hải sản mà đúng không? Để tớ gọi nhiều chút nhé.”

Phó Lận Chinh: “Tôi không thích ăn hải sản.”

“Hả? Nhưng hồi cấp ba tớ thường xuyên nhìn thấy cậu ăn mà.”

Hạ Tư Lễ nói đùa: “Đó là do cậu hiểu lầm rồi, hồi cấp ba bạn gái cậu ấy bị dị ứng hải sản, nên cậu ấy phải chịu trách nhiệm tiêu diệt giúp.”

Dung Vi Nguyệt nghe vậy thì vẻ mặt hơi khựng lại.

Cô nhớ lại hồi trước, tuần nào trường học cũng có trợ cấp bữa ăn, nếu là tôm hay các loại hải sản thì Dung Vi Nguyệt không ăn được, cô sẽ bỏ hết vào bát Phó Lận Chinh. Cô quá gầy, Phó Lận Chinh luôn quản chuyện ăn uống của cô, có lần anh bắt cô ăn thêm cái đùi gà nhưng cô không chịu, anh lười biếng nói: “Được, tối nay tan học hôn thêm một tiếng đồng hồ.”

Cô đỏ mặt đá anh dưới gầm bàn: “Anh thế này là vừa đe dọa vừa dụ dỗ à...”

Nam sinh cười xấu xa: “Dụ dỗ à? Nói vậy là em rất tự nguyện nhỉ?”

Sắc mặt Hướng An Duyệt hơi cứng lại, cô ấy ngẩng đầu nhìn về phía Dung Vi Nguyệt.

Ai mà không biết, năm đó bạn gái duy nhất của Phó Lận Chinh là ai.

Hạ Tư Lễ không coi ai ra gì, hỏi: “Vi Nguyệt cậu muốn ăn gì? Cậu gầy thế này thì phải ăn nhiều một chút mới được.”

Dung Vi Nguyệt hoàn hồn: “Không sao đâu, mọi người cứ gọi là được rồi.”

Nhân viên phục vụ vừa định rời đi, thì ai ngờ Phó Lận Chinh lại cầm lấy thực đơn: “Thêm một phần bò Wagyu xào khô, gà viên sốt ớt cay tê, còn cả thạch sữa quýt xanh nữa.”

Hướng An Duyệt hơi sững sờ, cười cười: “Vẫn là cậu biết gọi món, nghe tên mấy món này đã thấy rất ngon rồi.”

Phó Lận Chinh lạnh lùng không để ý đến cô ấy, chỉ uống trà, Dung Vi Nguyệt rũ mắt, phát hiện không hiểu sao toàn là món hợp khẩu vị của cô.

Nhưng sao có thể là anh gọi cho cô được chứ, cô dập tắt suy nghĩ, dùng khăn ướt lau tay, đột nhiên điện thoại nhận được tin nhắn của chủ nhà:

[Cô có ở nhà không, bây giờ tôi sẽ dẫn người qua xem nhà.]

Cô hơi nhíu mày, trả lời: [Không ở nhà, phải đợi đến sau 9 giờ mới được.]

Trước đó đã quy định rồi, muốn dẫn người xem nhà thì phải báo trước hai tiếng, thông báo đột xuất như thế này thì ai mà phối hợp được chứ.

Chủ nhà: [Cuối tuần mà không ở nhà sao? Bây giờ cô về ngay đi, hoặc là tôi sẽ lấy chìa khóa mở cửa vào trước.]

Cô cảm thấy nực cười: [Hợp đồng đã quy định, nếu xem nhà thì bắt buộc tôi phải có mặt, anh không được sự đồng ý của tôi mà cưỡng ép xông vào thì tôi sẽ báo cảnh sát ngay, trong nhà có rất nhiều tài liệu quan trọng của tôi, mất rồi thì anh cũng không giải thích rõ được đâu.]

Mặc kệ đầu bên kia lải nhải thế nào, cô vẫn tắt màn hình, không thèm để ý đến nữa.

Đồ ăn lần lượt được bưng lên đủ, cuối cùng, nhân viên phục vụ lại bưng thêm một đĩa thịt nguội, nói:

“Ngài Phó và ông chủ của chúng tôi là bạn bè, ngài Phó nói hóa đơn tối nay sẽ được tính vào tài khoản của ngài ấy, đĩa thịt nguội ‘Niên niên hữu dư’ (Hàng năm có thừa) này là do ông chủ tặng, chúc quý khách dùng bữa vui vẻ.”

“Vãi chưởng, không hổ là anh Chinh, hào phóng quá!”

Từ Hưng Chương nói đã bảo là thầy mời mọi người ăn cơm rồi mà, Phó Lận Chinh trực tiếp cầm lấy hóa đơn: “Thầy ơi, hôm nay là sinh nhật thầy, đây là chút lòng thành của em thôi ạ.”

Hạ Tư Lễ trêu chọc: “Mọi người đừng tranh với A Chinh nữa, trên người cậu ấy, ngoại trừ tiền ra thì cũng chỉ có tiền thôi, để cậu ấy làm màu đi.”

Mọi người cười ồ lên, sau đó cắt bánh kem chúc mừng trước, Dung Vi Nguyệt đi tới mời rượu: “Thầy Từ, em xin lỗi, em lại không chuẩn bị quà, đợi lần sau gặp mặt sẽ bù lại cho thầy ạ. Chúc thầy làm việc thuận lợi, sức khỏe dồi dào, thành công rực rỡ ạ.”

Từ Hưng Chương bảo cô không cần khách sáo như vậy, ông ấy cười nói: “Năm đó, trong giờ thể dục, người khiến thầy lo lắng nhất chính là Vi Nguyệt. Em học giỏi như vậy, chỉ sợ thành tích thể dục không tốt lại làm lỡ điểm thi đại học. Thầy cũng chúc em có công việc thuận lợi, càng ngày càng tốt hơn.”

Dung Vi Nguyệt mỉm cười đáp lại, Bành Thanh Thời cũng chúc mừng, thầy giáo cười chạm cốc với anh ấy, sau khi ngồi xuống, mọi người bắt đầu động đũa, Bành Thanh Thời gắp thức ăn cho Dung Vi Nguyệt: “Nào, nếm thử món cá này đi.”

“Cảm ơn.”

Cô dùng đũa gạt sợi gừng sang một bên, món canh rau củ được xoay tới trước mặt, Bành Thanh Thời múc cho cô, cô đang định ăn thì đột nhiên phía đối diện truyền đến giọng nói lạnh nhạt:

“Trong đó có bỏ tôm nõn đấy.”

Dung Vi Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Phó Lận Chinh, bạn học nói đây là canh tôm nõn rau củ, Bành Thanh Thời chợt nhớ ra chuyện cô bị dị ứng, bèn vội vàng xin lỗi, Dung Vi Nguyệt nói không sao: “Để tớ tự gắp là được rồi.”

Hà Tâm cười hỏi: “Vi Nguyệt, đã lâu không gặp cậu, tốt nghiệp xong cậu cũng về Bắc Kinh rồi à? Bây giờ đang làm gì thế?”

“Khảm tơ vàng, tự mở văn phòng.”

“Vậy à.” Hà Tâm kéo tay cô bạn thân Hướng An Duyệt: “Duyệt Duyệt cũng giỏi lắm đấy, sinh viên ưu tú của Học viện Mỹ thuật Trung ương, bây giờ là chủ một phòng tranh.”

Hướng An Duyệt cười nhạt: “Mới chỉ bắt đầu thôi, Vi Nguyệt, văn phòng khảm tơ vàng do cậu mở tên là gì thế?”

“Tình Nguyệt Các.”

“Tình Nguyệt Các sao?” Hướng An Duyệt kinh ngạc: “Dạo này tớ đang làm chỉ đạo mỹ thuật cho một bộ phim, có phải các cậu đang cạnh tranh việc chế tác đạo cụ đúng không?”

Dung Vi Nguyệt hơi sững sờ: “‘Sương tuyết ngâm’ sao?”

“Đúng rồi, đúng là trùng hợp thật, không ngờ chúng ta lại biến từ quan hệ bạn học thành quan hệ bên A bên B đấy nhỉ.”

Dung Vi Nguyệt cũng không ngờ tới.

Vậy nên người giới thiệu Thúy An cho nhà sản xuất, chính là Hướng An Duyệt...

Hướng An Duyệt mỉm cười nhấp một ngụm trà: “Nhưng mà Vi Nguyệt à, quy mô văn phòng của cậu nhỏ quá, xưởng lớn lâu đời giống như Thúy An tốt hơn các cậu về mọi mặt, tớ vẫn rất khâm phục lòng can đảm dám cạnh tranh với họ của cậu đấy.”

Vẻ mặt Dung Vi Nguyệt vẫn không đổi: “Chuyện hợp tác đều là do tranh thủ mà có, luôn phải thử một lần.”

Hướng An Duyệt cười cười: “Nếu sớm biết cậu là bà chủ, chắc chắn tớ sẽ nói giúp vài câu, đúng rồi, cậu còn chưa biết nhỉ, công ty điện ảnh Minh Hằng chính là nhà sản xuất của bộ phim này, là do Phó Lận Chinh phụ trách đấy.”

Hướng An Duyệt biết cô không tiện cầu xin, nên nhìn về phía Phó Lận Chinh: “Phó Lận Chinh, cậu vẫn chưa biết nhỉ, trước đây cái Tình Nguyệt Các kia...”

Người đàn ông lười biếng trực tiếp cắt ngang: “Sau khi tiếp nhận, tôi đã điều tra qua hết rồi, không cần người khác giới thiệu.”

Sắc mặt Hướng An Duyệt cứng đờ, cô ta nhếch môi: “Vậy à.”

“Vi Nguyệt rất giỏi, có thể dựa vào thực lực để chiến thắng, cũng không cần ai giúp đỡ cả.” Hạ Tư Lễ nói.

Hà Tâm trêu chọc: “Đúng thế, trước đây Vi Nguyệt là người vừa xinh đẹp vừa học giỏi của khối chúng ta mà, nếu không cũng sẽ chẳng khiến người ta theo đuổi lâu như vậy.”

Biểu cảm của mọi người trở nên vi diệu, trong đội bóng rổ có nam sinh da ngăm lầm bầm: “Ê, tôi nhớ ra rồi, trước đây anh Chinh và Vi Nguyệt từng yêu nhau nhỉ?! Tôi nhớ trong lễ tuyên thệ 100 ngày, anh Chinh đã nói một câu ‘Mấy nghìn dòng tin nhắn trò chuyện không bằng hai tờ giấy báo trúng tuyển đại học cùng thành phố’, lúc tan học cậu ấy không đi chơi bóng rổ mà lại đi làm bài tập luôn...”

Anh ấy còn chưa dứt lời, thì Hạ Tư Lễ đã đá một cái dưới bàn, nam sinh nghi hoặc gãi đầu: “Sao thế? Không phải à?”

Hạ Tư Lễ: “...”

Tên này còn trâu bò hơn cả anh ấy nữa.

Trong lòng Dung Vi Nguyệt căng thẳng, toàn thân như bị lớp sương mù dính nhớp bao phủ, Hà Tâm thở dài: “Tiếc thật... cứ tưởng rằng hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau chứ.”

Dung Vi Nguyệt đối diện với ánh mắt của mọi người xung quanh, lạnh giọng mở miệng: “Bọn tớ tốt nghiệp cấp ba xong là chia tay rồi, đã chia tay rất nhiều năm rồi.”

Người đàn ông phía đối diện nhìn sang.

Mí mắt xếp nếp, đôi mắt đen thâm trầm như chim ưng.

Hướng An Duyệt cười cười, đứng ra hòa giải: “Mọi chuyện cũng đã qua cả rồi, không cần nhắc lại nữa, trong những giai đoạn khác nhau, con người lại thích những người khác nhau là bình thường, tớ nhớ trước đây Vi Nguyệt có nói cậu ấy thích con trai ga lăng dịu dàng, nho nhã lịch thiệp, lúc đó tớ đã cảm thấy Thanh Thời rất phù hợp đấy, đúng không? Hồi đó ở trung tâm ngoài trường, ngày nào hai người họ cũng dính lấy nhau vẽ tranh.”

Bành Thanh Thời thấy biểu cảm Dung Vi Nguyệt không tốt, bèn giải thích: “Chỉ là đi học cùng nhau thôi, Hướng An Duyệt, cậu đừng nói linh tinh nữa.”

Hà Tâm trêu đùa: “Tớ nghe nói, năm đó Vi Nguyệt có thể vào Học viện Mỹ thuật Trung ương nhưng sau đó lại chọn Học viện Mỹ thuật Trung Quốc, không phải là vì Bành Thanh Thời đấy chứ?”

Vẻ mặt Dung Vi Nguyệt lạnh xuống: “Bọn tớ chỉ là bạn bè.”

“Vi Nguyệt, ở đây cũng không có người ngoài, cậu ngại ngùng cái gì chứ ha ha ha ha ha ha.”

Hà Tâm đang cười, thì một tiếng “Rầm” nổ vang bên tai.

Giống như tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ gây nên sóng to gió lớn, dọa cho cái bàn này đột nhiên im bặt.

Tay Phó Lận Chinh giữ chặt chai rượu, đập mạnh xuống mặt bàn, anh nhướng mí mắt nhìn về phía Hà Tâm và Hướng An Duyệt, đôi mắt đen láy sắc bén lạnh lẽo, cảm giác áp bức lan tràn:

“Đã ồn ào đủ chưa?”

Không gian im phăng phắc như chết lặng.

Tất cả mọi người đều biết cậu chủ lớn đã nổi giận rồi.

Nụ cười trên mặt hai người kia cứng đờ, lưng toát mồ hôi, tiếng cười đùa mắc kẹt trong cổ họng.

Vài giây sau, Phó Lận Chinh vơ lấy bật lửa và bao thuốc, đứng dậy đi ra khỏi phòng riêng, Hạ Tư Lễ nói anh ra ngoài hút điếu thuốc, Bành Thanh Thời nói: “Từ cấp ba đến giờ, tôi và Vi Nguyệt chỉ là bạn bè lâu năm thôi.”

Khóe miệng Hà Tâm giật giật: “Thế à, vậy mà cảm giác hai người...”

Mặt Dung Vi Nguyệt không gợn sóng, cô mở miệng: “Cậu cảm giác cái gì? Tôi và cậu thân lắm à? Đến lượt cậu cảm giác sao?”

Hà Tâm ngây người: “...”

“Đã thích nói chuyện đời tư như vậy, chi bằng chúng ta cùng nói một chút về chuyện tôi nghe được là hồi đó cậu bắt cá hai tay nhé? Hay là chuyện gian lận thi cử rồi bị bắt nhỉ?”

“...”

Hạ Tư Lễ phì cười thành tiếng: “Hà Tâm, câu chuyện của cậu đặc sắc hơn người khác nhiều đấy! Hướng An Duyệt, cậu còn đi nghiên cứu người khác, cậu có biết mấy chuyện này của bạn cùng bàn cậu không?”

Mặt Hà Tâm và Hướng An Duyệt xanh mét, cả hai đều không nói nên lời.

Bầu không khí quá căng thẳng, một lát sau, các bạn học khác lên tiếng hòa giải, lái sang chủ đề khác, có người đi mời rượu thầy giáo, Dung Vi Nguyệt không còn tâm trạng ăn uống nữa, cô nói với Bành Thanh Thời: “Tớ đi vệ sinh một lát.”

“Được.”

Bên ngoài, màn đêm mờ ảo, Dung Vi Nguyệt bước ra khỏi phòng riêng, rũ mắt thở hắt ra một.

Tối nay cô không nên đồng ý đến bữa tiệc này mới phải.

Xuống lầu, đi qua ngọn núi giả, cuối đường là nhà vệ sinh.

Đi đến trước gương, cô nhìn thấy bản thân mặc chiếc váy len dài cổ điển màu xanh nước biển, một cơn gió thổi qua, cô kéo chặt chiếc áo choàng nhung trắng, trên khuôn mặt trắng lạnh chỉ có đôi môi phớt chút màu đỏ hồng.

Điều chỉnh tâm trạng hồi lâu, cô quay lại theo đường cũ, đang đi về phía trước thì đột nhiên nhìn thấy Phó Lận Chinh ở phía trước, đốm lửa đỏ trên đầu ngón tay lúc sáng lúc tối, bóng người cao lớn gần 1m9 đứng đó như bức tượng tuyết, không che giấu được khí chất phô trương.

Anh dập tắt điếu thuốc lá, nhìn thẳng về phía cô.

Không ngờ là lại gặp anh, Dung Vi Nguyệt cúi đầu đi qua, không định chào hỏi, ai ngờ lúc đi ngang qua người anh, cổ tay lại bị nắm chặt.

Cô sững sờ, ngay giây tiếp theo thì bị anh kéo ra sau một bức tường đá trong ngọn núi giả.

Bốn bề vắng lặng, xung quanh chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu lên những dây leo trên vách đá.

Anh bước lại gần cô hơn một bước, giơ tay bóp lấy vòng eo thon nhỏ của cô, vây hãm cô trong phạm vi lãnh địa của mình.

Mùi thuốc lá bạc hà việt quất lạnh lẽo và mùi rượu vấn vương xung quanh.

“Phó Lận Chinh, anh làm cái gì...”

“Thích kiểu ga lăng dịu dàng, nho nhã lịch thiệp sao?”

Ánh mắt Phó Lận Chinh nhìn cô như chứa lửa, giọng nói trầm khàn nện mạnh vào tai cô: “Là kiểu như Bành Thanh Thời sao? Anh ta đi công tác về, cô đi đón gió tẩy trần cho anh ta, lúc nào cũng cười cười nói nói. Hồi cấp ba cô cũng thường xuyên nhắc đến anh ta trước mặt tôi, sao, anh ta mới phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô à?”

Anh đã đè nén cả một buổi tối, phải kiềm chế từ lúc gặp lại cho đến tận bây giờ.

Anh không thể giấu giếm được nữa, bờ vai rộng lớn như hai bức tường khóa chặt lấy cô, khiến cô không thể động đậy.

“Phó Lận Chinh, anh buông tay ra!”

Bàn tay to lớn của anh bóp chặt cằm cô, bắt cô phải ngửa mặt lên, đôi mắt đen của anh cuộn trào rực lửa, sắp thiêu đốt thành một lỗ trên mặt cô:

“Vì anh ta nên cô mới thay đổi nguyện vọng đến Hàng Châu đúng không? Cô thích anh ta đến thế sao? Vì anh ta mà cô dám từ bỏ tương lai của mình sao?”

Một cánh tay của Phó Lận Chinh là có thể ôm trọn lấy cô, trong nháy mắt, cách lớp sườn xám, lòng bàn tay nóng rực truyền đến hõm eo cô, trước đây cô cũng từng bị anh ôm đến mức mơ màng run rẩy như vậy. Trong cơn mưa to xối xả, cô gục lên vai anh khóc lóc cầu xin tha thứ.

Cảm xúc của người đàn ông ập đến bất ngờ, giống như sóng thần cuồn cuộn ập tới, Dung Vi Nguyệt nhíu mày trừng mắt nhìn, ghét anh như thế này:

“Bây giờ tôi thích ai thì liên quan gì đến anh, tôi đi học ở đâu cũng không liên quan đến anh, Phó Lận Chinh, tôi đã chia tay với anh rồi, tôi có thế nào cũng không liên quan đến anh.”

Anh nhếch khóe môi lên: “Vậy sao? Vậy năm đó là ai đã nói là rất thích tôi, là ai đã nói là muốn cùng tôi học đại học ở Bắc Kinh, ông đây làm tất cả mọi thứ, đến khi cô hài lòng mới thôi, cô có tim không, chơi đùa tôi vui lắm à?!”

Trong hốc mắt Dung Vi Nguyệt như có một chiếc lá phong rơi xuống, sống mũi cay cay: “Hồi cấp ba ai mà chẳng từng nói lời ngu ngốc chứ? Tôi thế nào cũng không liên quan gì đến anh, dù sao thì Bành Thanh Thời cũng tốt hơn anh, ít nhất là người ta sẽ không như thế này...”

Nụ hôn của Phó Lận Chinh trực tiếp rơi xuống.

Hơi thở mãnh liệt nóng bỏng cuồng nhiệt, môi lưỡi day nghiến vừa hung dữ vừa ngang ngược, người đàn ông bóp eo cô, dùng một tay giữ chặt gáy cô, móc lấy lưỡi cô triền miên quấn quýt, từ từ cướp đoạt hơi thở trong khoang miệng cô.

Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng gọi của Bành Thanh Thời: “Vi Nguyệt?”

Đối phương xuống lầu tìm cô, cách một bức tường, không nhìn thấy họ đang dây dưa.

Điện thoại trong túi cô vang lên, khiến trái tim cô run rẩy, tất cả tiếng nức nở đều bị Phó Lận Chinh nuốt vào trong bụng.

Mãi cho đến khi Bành Thanh Thời đã đi xa, Phó Lận Chinh mới chậm lại, hôn cô từng chút từng chút, cảm xúc ngợp trời quá đỗi phức tạp nhưng dường như anh lại nắm giữ công tắc của cô, trong một khoảnh khắc, cô gần như không khống chế được bản năng, từ từ chìm đắm. Nhưng ngay sau đó, cô đã ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại, cắn mạnh hàm răng xuống.

Mùi máu tanh lan ra giữa môi răng.

Cô đẩy mạnh anh ra, giáng một cái tát xuống.

Phó Lận Chinh cúi mặt, mái tóc đen lòa xòa trước trán che khuất đôi mắt anh.

“Phó Lận Chinh, anh bị điên à?”

Ký ức như dời non lấp biển ùa về, Dung Vi Nguyệt không dám nghĩ tới, chỉ còn lại hốc mắt cay xè, cô trừng mắt nhìn anh: “Tôi thích ai cũng không liên quan đến anh, dù sao thì tôi cũng cực kỳ cực kỳ ghét anh...”

Xung quanh không có một bóng người, vô cùng yên tĩnh.

Ánh trăng trên đỉnh đầu trốn sau đám mây đen.

Vài giây sau, Phó Lận Chinh nghiêng đầu, trên đôi môi mỏng còn vương vệt máu do cô cắn.

Anh nhìn đôi mắt lạnh lùng của cô, đôi mắt đen láy dần dần nhuốm màu máu. Anh liếm vệt máu trên môi, nhếch khóe môi cười khẽ, giọng nói khàn khàn:

“Em ghét tôi như vậy, tại sao năm đó lại muốn ở bên tôi.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc