Đầu tháng 10, trời đã vào cuối thu, bầu trời giống như một chiếc bình hoa gốm Nhữ nung màu xám xanh úp ngược, nước mưa chảy xuống từ miệng bình, mưa rả rích suốt ba ngày liền, phủ lên Bắc Kinh một tầng ẩm ướt mờ ảo.
Buổi chiều, Dung Vi Nguyệt vẽ xong nét cuối cùng của bản thiết kế, ngẩng đầu lên thì thấy ngoài cửa sổ trời lại đổ mưa.
Cô xoa xoa cổ tay đang mỏi nhừ, đi về phía xưởng gia công ở khu sau. Những người thợ học việc và nghệ nhân lâu năm đang bận rộn với công việc của mình, tiếng búa đục, tiếng hàn và tiếng quạt gió làm mát vù vù đan xen.
Cô đi xem xét từng người một, lên tiếng chỉ dẫn:
“Nhịp điệu và lực gõ phải đều tay, dùng đục miệng cong chữ C chạm lại chỗ này một lần nữa.”
“Có tạp chất, trước khi chấm lam chưa rửa axit sạch sẽ, chú ý đừng để men lam tràn ra khỏi khung.”
“Sợi tơ vàng bị nung chảy rồi này, nào, đứng lên.”
Người thợ học việc vội vàng nhường chỗ cho cô, Dung Vi Nguyệt kéo cao khẩu trang lên, bật đèn khò, cầm nhíp lên: “Dùng lửa nhỏ huơ vài vòng trước, đợi hàn the đen lại rồi mới dùng lửa lớn, chú ý thời gian...”
Các thợ học việc xúm lại quan sát, nói đùa rằng ngọn lửa này vô cùng nghe lời cô, nghệ nhân già bên cạnh cười bảo: “Trăm hay không bằng tay quen, tổng giám đốc Tiểu Nguyệt của chúng ta đã biết dùng ống thổi từ năm 8 tuổi rồi, nhắm mắt cũng có thể hàn được.”
Dung Vi Nguyệt dứt khoát tắt đèn khò đi, nói: “Làm lại đi.”
Thợ học việc rưng rưng nước mắt gật đầu, lúc này trợ lý Thư Cẩn đi tới, đau đầu nói: “Chị Vi Nguyệt, ông chủ Tống kia lại tới rồi, anh ta nói là nhìn thấy xe chị ở bên ngoài, cứ đòi gặp chị bằng được...”
Các nhân viên ngó đầu nhìn ra ngoài: “Người này đã đến bảy ngày liên tiếp rồi, kiên trì thật đấy.”
“Theo đuổi người ta thì phải kiên trì bền bỉ chứ, tục ngữ có câu, cô ấy chạy, anh ấy đuổi, cô ấy có mọc cánh cũng khó thoát mà.”
Dung Vi Nguyệt mỉm cười nhìn họ: “Tôi thấy nhiệm vụ tăng ca tối nay, mọi người có mọc cánh cũng khó thoát đấy.”
Mấy người vội vàng cắm cúi làm việc.
Ông chủ Tống kia đã chạy tới cửa xưởng sau, nên Dung Vi Nguyệt đành phải đi ra, tháo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt trong trẻo, dịu dàng.
Đôi mắt màu hổ phách, lông mày lá liễu, mái tóc dài màu trà đen được kẹp tùy ý bằng kẹp càng cua, cần cổ thon dài, hàng mi cong cong, cùng nốt ruồi son nơi chóp mũi, ngoan ngoãn nhưng lại mang theo chút quyến rũ, giống như một chú mèo Ragdoll cao quý.
Da cô cực kỳ trắng, tựa như ngọc mỡ cừu phủ tuyết xuân, ánh lên vẻ bóng mượt dưới ánh đèn, lúc này, trên gương mặt thanh lãnh, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại, mang theo cảm giác hơi không vui vì bị làm phiền.
Người đàn ông nhìn thấy cô thì ngẩn ngơ: “Cô Dung, chào buổi chiều, tôi đã bảo là em có ở đây mà.”
Anh ta vội vàng đưa hoa tới, Dung Vi Nguyệt vẫn đút tay trong túi như trước: “Tay tôi đang bẩn, xin phép không chạm vào hoa của ngài.”
“Không sao đâu, cái này là quà tặng em mà, cô Dung, tối nay tôi mời em đi ăn cơm nhé?”
“Xin lỗi, tôi có việc bận rồi.”
“Vậy ngày mai thì sao? Lúc nào tôi cũng rảnh cả.”
Cô ngước đôi mắt ôn hòa lên, nhìn sang: “Ngài Tống, nếu ngài tìm tôi để làm ăn thì tôi rất hoan nghênh nhưng nếu là chuyện khác thì xin thứ cho tôi không thể đồng ý, đừng lãng phí thời gian nữa.”
“Tôi theo đuổi em, sao gọi là lãng phí thời gian được, trong lòng tôi, em là quan trọng nhất!”
Dung Vi Nguyệt khó hiểu: “Ngài Tống, ngài không có việc gì phải làm sao, tại sao ban ngày ban mặt không làm việc chứ?”
“...”
“Con người mà không có chí cầu tiến trong sự nghiệp thì đáng sợ lắm, ngài tự kiểm điểm lại bản thân đi.”
“...”
Từ chối vô cùng triệt để, lần thứ ba người đàn ông trung niên thất vọng rời đi, nhân viên trong xưởng nhìn thấy thì cùng tặc lưỡi: “Mắt nhìn của tổng giám đốc Nguyệt nhà chúng ta cao thật đấy.”
“Đó là vì chị Vi Nguyệt vốn đã rất xuất sắc mà, năm đó thi năng khiếu đứng nhất, điểm văn hóa cũng là thủ khoa trong số các thí sinh nghệ thuật toàn thành phố, là sinh viên ưu tú của Học viện Mỹ thuật Trung Quốc, tác phẩm hồi đại học đã được đưa vào nhà đấu giá, cô ấy cũng đâu có thiếu người thích đâu...”
Dung Vi Nguyệt đi về văn phòng, Thư Cẩn đi theo sau: “Chị, người này kiên trì thật đấy, em cứ tưởng nếu anh ta bám riết không buông thì chị sẽ dao động chứ.”
Cô rũ mắt: “Cũng không phải là chưa từng gặp người bám riết không buông hơn thế.”
Còn không bằng một nửa người năm đó nữa.
Trở lại văn phòng, Dung Vi Nguyệt cầm chai nước lạnh, ngồi xuống, mở máy tính lên.
Hiện tại cô chỉ muốn kiếm tiền, không có tâm trạng yêu đương, hơn một năm trước, cô thành lập văn phòng khảm tơ vàng này, tuy món đồ thủ công mỹ nghệ này là di sản phi vật thể quốc gia nhưng lại có thị trường nhỏ hẹp, lượng đơn đặt hàng không ổn định, mỗi tháng còn phải nuôi mười mấy nhân viên, ăn bữa nay lại lo không có bữa mai.
Ai ngờ lúc cô đang suy nghĩ thì tin dữ đột ngột truyền đến.
Tại sao đoàn phim “Sương tuyết ngâm” lại tự nhiên đổi ý rồi?! Thư Cẩn nhìn thấy tin nhắn Wechat thì khiếp sợ, vội vàng đưa điện thoại cho cô xem:
[Yêu cầu dự án với quý văn phòng có thay đổi, tạm hoãn hợp tác, chúng tôi cần xác nhận lại với phía đạo diễn và nhà sản xuất.]
Phim truyền hình “Sương tuyết ngâm” là dự án chế tác lớn cấp S+, tháng sau sẽ bấm máy, gần đây đang tìm bên chế tác đạo cụ khảm tơ vàng, trước đó Dung Vi Nguyệt đã bàn bạc với họ rất thuận lợi, chỉ còn thiếu một bước nữa là ký hợp đồng, thế mà đối phương lại đột ngột đổi ý.
Thư Cẩn đi hỏi thăm mới biết được rằng bên công ty đối thủ đã móc nối được quan hệ với lãnh đạo, dùng cách ép giá để nẫng tay trên.
Khởi nghiệp trong ngành thủ công mỹ nghệ đã khó, giữ nghiệp lại càng khó hơn, bọn họ giống như một hạt cát trong biển cả, rất dễ bị làn sóng triều của thị trường đánh cho tan nát.
Uống ngụm nước lạnh vào, từ từ làm dịu đi sự nôn nóng trong lòng, Dung Vi Nguyệt trầm ngâm một lát: “Tối nay chị sẽ gọi điện thoại lại cho người phụ trách, kết quả vẫn chưa chốt, không vội, vẫn còn cơ hội.”
Thư Cẩn gật đầu: “Cuối tháng chúng ta cứ làm gấp cho xong một nghìn sợi dây chuyền liên danh với Nhạc Hi Phúc trước đã, vẫn có thể duy trì hoạt động của văn phòng.”
Dung Vi Nguyệt đồng ý.
Chập tối, cô nhìn thời gian, tắt máy tính, rời khỏi văn phòng trước.
Hơi lạnh ngoài trời len lỏi ập tới, cây ngô đồng rụng đầy lá vàng, cơn mưa dầm dề khiến tâm trạng con người cũng trở nên buồn bực theo.
Tối nay cô phải đi tham dự đám cưới của một bạn nam học cùng đại học.
Hồi đại học, họ đã từng cùng làm tác phẩm tham gia thi đấu, quan hệ cũng khá tốt, sau khi tốt nghiệp thì đối phương đến Bắc Kinh làm việc, hiện giờ đang làm quy hoạch triển lãm tranh, đằng gái là bạn gái đã yêu đương sáu năm của anh ấy, tình cảm khiến người ta ngưỡng mộ.
Dung Vi Nguyệt nén lại những suy tư, lái xe đi thẳng.
Lát sau, cô lái xe đến khu vực trung tâm thành phố, rồi lại nhận cuộc gọi điện thoại từ cô bạn thân Ân Lục, vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng kêu than quen thuộc: “Tớ không muốn làm cái công việc chết tiệt này nữa đâu!!”
Đuôi mắt Dung Vi Nguyệt cong nhẹ: “Sao thế cô giáo Ân, lại có học sinh nào chọc giận cậu à.”
Ân Lục nói cô ấy tức chết mất thôi: “Bây giờ mấy vị phụ huynh học sinh đó là kiểu người gì không biết, con cái học thể dục, bị ngã một cái, thế mà cũng gọi điện thoại nói tớ không chăm sóc tốt cho bọn trẻ, làm ơn đi, tớ là giáo viên chứ đâu phải bảo mẫu đâu, ai rảnh mà ngày nào cũng chạy theo sau mông học sinh chứ!”
Ân Lục là giáo viên Ngữ văn của một trường tiểu học công lập, từ khi được phân công làm chủ nhiệm vào năm nay thì chưa ngày nào được yên ổn, cứ một tuần muốn là từ chức năm lần, Dung Vi Nguyệt giúp cô ấy mắng vài câu, dỗ dành cô ấy: “Hay là tối nay cậu qua nhà tớ, bọn mình cùng xem phim nhé?”
“Hôm khác đi cưng, bạn trai tớ bảo lát nữa sẽ qua đón tớ đi ăn cơm, tớ còn giáo án với cả đống tài liệu nhảm nhí chưa viết xong nữa...”
Dung Vi Nguyệt bảo là không sao, trên màn hình trong xe lại hiển thị cuộc gọi đến của cô họ xa, cô không để ý nhưng đối phương lại kiên trì gọi lại lần nữa, cô khẽ thở dài một hơi, bảo Ân Lục đợi một chút.
Cô bắt máy, đầu bên kia truyền đến giọng nói sang sảng của cô họ: “Nguyệt Nguyệt à, cháu đã tan làm chưa? Chàng trai lần trước cô giới thiệu cho cháu thế nào? Cậu ta nói là cháu hơi lạnh nhạt, cũng chẳng chịu nói chuyện với cậu ta, cháu như thế là bất lịch sự lắm đấy, chủ động một chút, trò chuyện nhiều hơn đi mà.”
Mạnh Tú rất thích làm mai mối, cứ động một chút là lại ra ngoài rao bán giúp cô, Dung Vi Nguyệt nhíu mày, giọng nói ôn hòa nhưng rất lạnh nhạt: “Cháu không thích thì tại sao phải trò chuyện chứ.”
“Phải tiếp xúc một chút mới biết là có thích hay không chứ, cháu còn chẳng thèm tìm hiểu, sau này lớn tuổi rồi thì chỉ có thể nhặt lại đồ thừa của người khác thôi! Nguyệt Nguyệt, cháu yêu đương không được đua đòi, mặc dù chàng trai này lớn hơn cháu 5 tuổi nhưng lại tự khởi nghiệp làm ông chủ, có xe có nhà, tính cách cũng tốt, điều kiện này cũng dư dả để xứng với cháu rồi, phải là cô hồi còn trẻ thì đã gả từ lâu rồi, cháu nói xem cháu kén cá chọn canh cái gì chứ, vì sao lại không được?!”
“Anh ta bị xuất tinh sớm.”
Một câu của Dung Vi Nguyệt như sấm nổ giữa đất bằng.
Giọng cô họ đột nhiên tắc nghẹn: “... Hả?!”