“Lần trước khi đi xem mắt, anh ta làm rơi lọ thuốc trị xuất tinh sớm trong túi, cháu có yêu cầu cao về đời sống tình dục, chút khoái cảm cơ bản này còn không cho được, thì khác gì sống kiếp góa phụ đâu? Mới gặp mặt đã nói sau này phải hưởng ứng chính sách sinh ba con của nhà nước, anh ta lấy đâu ra cái mặt mũi đó, cô muốn gả thì cứ gả đi, dù sao thì chú cũng đã đi rồi, cô có thể đón mùa xuân thứ hai được rồi.”
Mặt cô họ tức đến mức vừa đỏ vừa đen: “Cháu, cái con bé này!”
Cúp điện thoại, Ân Lục ở đầu bên kia vẫn đang giữ máy, biết được chuyện này thì cười lớn: “Không hổ là cậu, câu này mà cũng dám nói!”
Cô ấy biết Dung Vi Nguyệt là người có cá tính, trêu chọc: “Chúng ta không cân nhắc đến người này nữa nhưng mà cậu cũng không có ý định gì với những người khác sao? Bao nhiêu năm như vậy, cậu vẫn không yêu đương với một ai, là vì... không buông bỏ được Phó Lận Chinh sao?”
Cái tên đã lâu không nghe thấy gõ vào trái tim.
Ánh mắt Dung Vi Nguyệt khựng lại: “Cậu rút ra kết luận đó từ đâu thế.”
“Bởi vì mối tình đầu luôn rất khó quên mà.” Ân Lục khẽ thở dài nói: “Tớ nghe nói bây giờ Phó Lận Chinh đỉnh lắm, dạo trước em trai tớ còn nhờ tớ cướp vé giải Grand Prix Nhật Bản năm sau để đi xem cậu ấy đấy.”
Xe dừng lại trước đèn đỏ, ngoài cửa sổ là khu thương mại huyên náo tiếng người, Dung Vi Nguyệt vô tình ngẩng đầu lên, tầm mắt lại không kịp đề phòng va phải tấm màn hình điện tử khổng lồ kia.
Trên đó đang chiếu một đoạn quảng cáo đồng hồ xa xỉ do anh làm đại diện.
Trong màn hình, anh mặc một bộ vest đen, tùy ý ngồi trên nóc một chiếc xe đua, đôi chân dài co lại, bàn tay đeo đồng hồ đặt trên đầu gối, xương lông mày sắc bén, đường môi lạnh lùng, cơ bắp nơi eo bụng rõ nét thoắt ẩn thoắt hiện, trông vừa chán đời lại vừa ngông cuồng.
Chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng một cảm giác gai người đã lan từ thị giác của cô đến tận các dây thần kinh.
Hiện giờ Phó Lận Chinh đã 26 tuổi, đã trở thành tay đua xe hàng đầu hot nhất, tung hoành trên các giải đua xe công thức 1 đỉnh cao thế giới, có vô số người hâm mộ.
Con trai của ông trùm ngành điện ảnh trong nước, kẻ đầy tham vọng làm mưa làm gió giới đầu tư, tên điên đua xe không cần mạng…, có thể dùng rất nhiều từ ngữ để hình dung về anh.
Nhiều năm trôi qua, anh đứng trên đỉnh cao, sớm đã nổi tiếng lẫy lừng, gần như là mẫu người mà tất cả các cô gái sẽ thích.
… “Dung Vi Nguyệt, đây là lần đầu tiên tớ theo đuổi người ta, cậu nói xem cậu thích kiểu người như thế nào, tớ cố gắng thay đổi theo hướng đó một chút, được không.”
Cậu cả ngông cuồng ngạo nghễ nửa ngồi xổm trước mặt cô, dường như giọng nói cười cợt dỗ dành vẫn còn vương bên tai.
Thất thần hai giây, phía sau truyền đến tiếng còi xe, cô vội vàng đạp chân ga, Ân Lục hỏi: “Cậu tốt nghiệp xong rồi trở về, cũng chưa từng gặp lại Phó Lận Chinh sao?”
Mắt Dung Vi Nguyệt tối sầm, khẽ nói: “Bắc Kinh lớn như vậy, không gặp được là chuyện rất bình thường.”
Không có duyên phận, gặp nhau là chuyện rất khó.
Gương vỡ lại lành lại càng khó hơn.
...
Mười phút sau, đến một khách sạn năm sao, cô dâu chú rể đang đón khách ở cửa sảnh tiệc.
Dung Vi Nguyệt đi tới chúc mừng và gửi tiền mừng, hôm nay cô mặc một chiếc áo len dệt kim lệch vai màu hạt dẻ phối với chân váy nhuộm kiểu Trung Quốc cách tân, nốt ruồi son trên xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện, thanh cao lạnh lùng dịu dàng, dáng người mảnh mai yểu điệu.
Chú rể Từ Thành Quang nhìn thấy cô, nhiệt tình giới thiệu với mọi người xung quanh: “Đây là bạn đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt, đứng đầu chuyên ngành chúng tôi đấy, bây giờ cô ấy tự mở văn phòng riêng, giỏi lắm đó!”
Mọi người xung quanh hỏi thăm, Dung Vi Nguyệt mỉm cười đưa danh thiếp ra: “Tình Nguyệt Các, chúng tôi làm về khảm tơ vàng, hoan nghênh mọi người đến đặt làm trang sức.”
“Người đẹp thì chắc chắc cũng làm ra trang sức đẹp ha ha ha.”
Đang trò chuyện, thì lúc này có một chàng trai đi tới hỏi chú rể: “Đầu trọc, cậu nói xem bao giờ thì anh Chinh sẽ thì tới?”
“Cậu ấy vừa gọi cho tôi bảo là sắp tới rồi, hôm qua cậu ấy mới về nước, gặp được cậu ấy một lần không dễ đâu.”
Cái tên này ngay lập tức khơi dậy ngàn lớp sóng: “Anh Chinh? Các cậu đang nói đến cái ông trời con nhà họ Phó, Phó Lận Chinh đó sao?!”
“Đúng vậy, cậu ấy là bạn cấp hai của tôi, bạn nối khố đấy.”
Dung Vi Nguyệt không ngờ là họ còn có tầng quan hệ này, trong lúc ngẩn ngơ, có người chỉ ra phía cửa: “Mọi người nhìn kìa, có phải là Phó Lận Chinh đến rồi không?!”
Bên ngoài khách sạn, từ xa truyền đến tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ siêu xe.
Như tiếng gầm thét khi báo săn đuổi bắt con mồi, xé toạc không khí, trong nháy mắt đã đoạt lấy tai mắt của mọi người.
Mọi người nhìn theo hướng phát ra âm thanh, trong màn đêm rực rỡ ánh đèn neon, một chiếc Bugatti Chiron Super Sport 300+ đang lao tới, thân xe bằng sợi carbon màu đen thấp thoáng mượt mà, giống như con thú đêm đang ẩn nấp, nâng cánh đuôi lên, đèn LED hai bên phối cùng với những đường viền đỏ, tựa như ngọn lửa sao băng.
Đèn hậu dạng dải sáng lên dòng chữ tiếng Anh FLZ phun sơn, là mẫu thiết kế riêng biệt Bugatti dành tặng cho sinh nhật 22 tuổi của anh, trên toàn thế giới chỉ có một chiếc này, biển số xe phản quang…
Kinh A·X0831.
0831, không ai biết tại sao anh lại yêu thích dãy số này nhưng đây là dãy số độc quyền của anh, nhìn thấy nó là biết anh.
Đèn xe chói mắt, bánh xe nghiền nát vũng nước trên mặt đường với tốc độ cực nhanh, làm nước bắn tung tóe, rất nhiều xe thấy vậy thì vô thức dạt vào lề, như tự biết sự chênh lệch về thân phận địa vị, nhường ra một con đường cho anh.
Phô trương, ngông cuồng, không hề khiêm tốn chút nào.
Giống hệt con người anh, chói mắt vô cùng.
Chiếc Bugatti dừng lại trước cửa khách sạn, cửa xe mở ra hất lên, giữa sự đón tiếp của người phục vụ, người đàn ông xuống xe bước vào.
Chiều cao gần 1m9, áo khoác jacket đen, quần túi hộp phác họa ra đôi chân dài miên man, giày Martin lười biếng dẫm lên nền đất, tỷ lệ eo và độ rộng vai xuất sắc, cảm giác tràn đầy áp bức.
Sau lưng là màn mưa liên miên, đèn chùm rực rỡ trên đỉnh đầu rọi ánh sáng xuống người anh, mái tóc ngắn đen nhánh của người đàn ông bị gió thổi hơi rối, làn da trắng lạnh con ngươi đen láy, đường nét ngũ quan sắc sảo bén nhọn, trên mí mắt phải có một nốt ruồi đen nhỏ.
Trên trường đua F1 nơi từng ấn định chức vô địch thế giới của anh, anh lái xe lao qua vạch đích, giữa tiếng người huyên náo, anh tháo mũ bảo hiểm, nhướng mày cười với ống kính, nốt ruồi đen cũng theo đó mà nhướn lên, đẹp trai đến mức nổi tiếng khắp mạng xã hội, được gọi là nốt ruồi đoạt mạng người.
Còn mang tính công kích hơn cả gương mặt trên màn hình quảng cáo lớn kia nữa.
Như thể ông trời đã dồn hết tâm huyết vào một mình anh vậy.
“Vãi chưởng vãi chưởng, thật sự là Phó Lận Chinh kìa!! Đẹp trai nổ mắt mất!”
“Con trai trưởng nhà họ Phó, giới siêu giàu tại Bắc Kinh, cậu ấm chơi xe đua điên cuồng nhất, thế mà hôm nay chúng ta lại có thể gặp được!”
“Vãi chưởng, chiếc Bugatti này cũng đẹp quá đi mất, để lăn bánh thì phải mất đến 50 triệu tệ, cậu cả đến đây để phá đảo nhận thức của mọi người sao!”
Trong đại sảnh sớm đã sôi sục, Dung Vi Nguyệt nhìn anh, não bộ bỗng ngừng hoạt động.
Phó Lận Chinh đã sớm trút bỏ vẻ non nớt, mang theo sự trưởng thành.
6 năm không gặp nhưng vẫn có thể nhìn ra sự phóng túng ngông cuồng thời niên thiếu.
Cô không ngờ rằng sẽ gặp anh ở đây.
Cho dù cô đã từng diễn tập cả ngàn vạn lần trong lòng, lúc chập tối còn nhắc tới anh với người khác nhưng cuộc hội ngộ lúc này vẫn quá đỗi bất ngờ, khiến cô không kịp đề phòng.
Đôi mắt đen láy lạnh lẽo của người đàn ông tùy ý nhìn về hướng này, trái tim cô như bị ai đó bóp chặt, giãy giụa đập liên hồi, lòng bàn tay bị cạnh danh thiếp cọ đến mức đau nhói, muốn chạy trốn nhưng chân lại như bị dính chặt.
Phó Lận Chinh đi đến trước mặt, một đám người cung kính vây quanh, Từ Thành Quang cười nói: “Hôm qua cậu bảo còn đang ở Ý, tôi cứ tưởng cậu không đến được, ai ngờ cậu lại đi máy bay suốt đêm về đây, chứng tỏ tôi quan trọng quá đi chứ.”
Phó Lận Chinh lười biếng nhướng mày: “Cậu cũng biết dát vàng lên mặt mình phết đấy nhỉ.”
“Chứ còn sao nữa, không phải cậu trở về để dự đám cưới tôi à...”
Rất nhiều người đưa danh thiếp cho Phó Lận Chinh, Từ Thành Quang giới thiệu bạn bè xung quanh cho anh, cuối cùng nhìn về phía Dung Vi Nguyệt trước mặt, cười nói: “Đây là bạn học lớp bên cạnh hồi đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt, trước đó đã kể với cậu rồi, là hoa khôi khóa bọn tôi đấy, được nhiều người theo đuổi lắm!”
Từ Thành Quang đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, mắt sáng lên: “Tôi nhớ hình như hồi cấp ba hai người cùng học ở Lan Cao mà đúng không? Còn cùng học lớp 6 nữa, vậy không phải hai người là bạn cùng lớp sao?”
Sắc mặt Dung Vi Nguyệt cứng đờ, Từ Thành Quang trêu chọc: “Vậy là bạn học cũ cùng trường rồi, bọn tôi vào trước đây, hai người có muốn trò chuyện ôn lại chuyện cũ chút không?”
Ngoài sảnh tiệc, ánh đèn lấp loáng, tiếng người ồn ào, ngay cả không khí cũng bao bọc bởi nhiệt độ ấm áp.
Dung Vi Nguyệt đứng đó, hoảng hốt trong giây lát, chỉ cảm thấy thế giới hơi mất tiêu điểm, ngước mắt lên lại thấy Phó Lận Chinh đối diện với ánh mắt cô.
Ánh mắt anh như biển sâu trong đêm đông, anh nhếch khóe môi, giọng nói lười biếng lơ đãng rơi bên tai cô, lại tựa như con dao sắc bén rạch toác mặt băng:
“Không cần.”
“Giữa tôi và cô Dung, chẳng có chuyện cũ gì để mà ôn lại cả.”