Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 5

Trước Sau

break



Anh rút tay về, khóe môi cong lên một độ cong: “Nhưng cái tôi không thích là con người cậu, cậu định sửa thế nào?”

Nữ sinh tức đến mức đỏ cả mắt: “Phó Lận Chinh!!”

Anh dùng một tay bóp bẹp lon nước, ném vào thùng rác, đôi mắt đen ngước lên, chuẩn xác hướng về phía Dung Vi Nguyệt.

Giống như đã sớm phát hiện cô đang nhìn trộm vậy.

Cô ngẩn ra, bình tĩnh nhìn lại.

Mắt ở trên người cô, tại sao lại không được nhìn chứ.

Phó Lận Chinh cười khẽ một tiếng, không biết là cười ai, sau đó cúi người xuống, ngông nghênh nhướng mày với nữ sinh trước mặt: “Chúc mừng sinh nhật 18 tuổi nhé, đang sinh nhật thì đừng có rơi nước mắt.”

Nữ sinh tức đến mức phát khóc, bỏ chạy.

Cuối cùng Dung Vi Nguyệt cầm chai nước có ga vị quýt xanh đi tính tiền, lúc bước ra khỏi cửa hàng, cơn mưa lớn đột ngột trút xuống, ô trong cửa hàng tạp hóa đã bị người ta mượn hết sạch.

Ầm một tiếng, mưa to xối xả trút xuống đầu.

Cô đành phải giơ cặp sách lên che đầu, chạy thật nhanh về phía trạm xe buýt.

Đang cúi đầu chạy, thì cô lại cảm thấy mình đã lướt qua vai một người, phía sau truyền đến một giọng nam: “Này.”

Cô không dừng lại, giọng nói đó lại vang lên lần nữa.

Trời mưa to thế này, ai mà muốn dừng lại chứ, cô đang định đi tiếp, thì ai ngờ cánh tay lại bị nắm lấy, kéo giật về phía sau, một bóng người cao lớn xông vào tầm mắt cô.

Mùi thuốc lá bao trùm xuống, mưa trên đỉnh đầu cũng theo đó mà dừng lại.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Phó Lận Chinh.

Nam sinh đang cầm ô, nốt ruồi đen trên mí mắt rũ xuống, ngũ quan sắc bén, cực kỳ có tính công kích.

Anh nhếch khóe môi: “Bạn học, tớ đáng sợ thế sao, sao chạy nhanh vậy.”

Cô hơi ngẩn người, anh nhìn chiếc bảng tên vừa nhặt được trong tay, đầu ngón tay xoay xoay một vòng, đưa cho cô: “Cậu làm rơi này.”

Cô nhận lấy, nắm chặt chai nước có ga vị quýt xanh, rũ mắt nói khẽ: “Cảm ơn, vừa nãy tớ không nghe thấy tiếng cậu gọi.”

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười lạnh, hình như là không tin.

Cô bị nhét một chiếc ô vào tay.

“Không cần...”

Cô còn muốn từ chối nhưng Phó Lận Chinh đã sải bước vào trong màn mưa, giọng nói lười biếng kéo dài truyền về phía sau:

“Dùng xong thì trả tớ là được.”

“… Bạn cùng lớp.”

...

Cô chưa từng nghĩ tới, khoảnh khắc mình nhận lấy bảng tên vào đêm đó.

Vận mệnh của cô và Phó Lận Chinh cứ thế đan xen vào nhau.

Bắt đầu từ một cơn mưa lớn, lại kết thúc trong một cơn mưa lớn.

Sau này, không ai nói rõ được, trong mối quan hệ này, ai mới là con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Tiếng mưa rả rích suốt cả đêm, Dung Vi Nguyệt uống một viên thuốc, vẫn trằn trọc khó ngủ, sáng sớm tinh mơ, dưới lầu đã khua chiêng gõ trống làm đám tang, cô bị đánh thức, không sao ngủ lại được nữa.

Ngủ dậy, cô ngẩn người nhìn lọ Zolpidem trên đầu giường.

Thuốc này cũng chẳng còn tác dụng gì mấy với cô nữa.

Bên ngoài trời vẫn âm u, cô đi vòng qua những thùng các tông chất đống ở cửa, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt xong xuôi, rồi lại quay lại phòng khách.

Trong phòng được trang trí bằng màu trắng xám đơn giản, phòng khách bày bàn trà, ghế sô pha, còn có một bàn ăn, vài bông cát cánh cắm trong bình hoa, căn phòng gọn gàng nhưng hơi chật chội, góc phòng khách chất đống mấy thùng các tông, bên trong là sách tham khảo về cách khảm tơ vàng của cô, chẳng có chỗ nào để bày.

Sau khi tốt nghiệp trở về Bắc Kinh, cô không muốn về nhà, một mình thuê nhà ở bên ngoài, mang hết tiền đi mở văn phòng cả rồi. Căn hộ cũ nát nhỏ hẹp này là do một đàn chị đại học giới thiệu cho, chủ nhà là anh họ của chị ấy, vị trí hơi lệch trung tâm nhưng giá rẻ, không cần ở ghép với người khác, còn đỡ được khoản phí trung gian.

Môi trường khu tập thể cũ rất bình thường, gần đường lớn nên ồn ào, xa văn phòng, mỗi ngày đi lại mất hơn một tiếng đồng hồ, trải nghiệm sống của cô ở đây rất bình thường, cũng không muốn tốn tâm tư trang trí thêm.

Ngồi xuống chiếc ghế sô pha cứng ngắc, cô khử trùng tay, đeo kính áp tròng vào, màng mỏng lạnh lẽo dán vào mi mắt, cô đảo mắt, tầm nhìn vốn mờ ảo đã trở nên rõ ràng hơn.

Cô ngửa đầu nhìn trần nhà bong tróc nứt nẻ, thở dài một hơi.

Đợi sang năm hết hạn thuê nhà, cô nên đổi sang một căn chung cư thôi.

Cô vẫn muốn có một cái tổ nhỏ mình thích, giá cao một chút cũng không sao nhưng ít nhất là có thể cho cô cảm giác dừng chân thoải mái.

Buổi sáng đến văn phòng, cô gọi điện thoại cho người điều phối của đoàn phim “Sương tuyết ngâm”, hỏi về chuyện hợp tác.

Đầu dây bên kia nói: “Đối thủ cạnh tranh với các cô là Thúy An, công ty trang sức lâu đời, có danh tiếng lớn hơn các cô, báo giá còn thấp hơn các cô.”

Dung Vi Nguyệt khó xử: “Giá tôi báo toàn là giá sàn cả, chi phí và kỹ thuật bày ra đó, tôi có thể đảm bảo rằng sản phẩm mà văn phòng chúng tôi làm ra chắc chắn là hàng cao cấp.”

“Tôi công nhận kỹ thuật của các cô. Nhưng chưa chắc Thúy An người ta đã không đạt được yêu cầu của chúng tôi, hoặc là bên cô có mối quan hệ nào không, cũng nhờ người ta giúp đỡ giới thiệu một chút đi.”

Bây giờ làm ăn buôn bán, một là xem năng lực, hai là xem quan hệ.

Các bên đều đang ngấm ngầm tranh giành, hiện tại cô cần có người móc nối.

Cúp điện thoại, Dung Vi Nguyệt nhìn ra cửa sổ trầm tư.

Đột nhiên một người hiện lên trong đầu.

Cô lập tức đi tới trước bàn, gửi email.

Hai ngày sau, đối phương gọi điện lại: “Tiểu Nguyệt, hôm qua thầy vừa đi công tác về, chiều nay thầy ở trường, em tới tìm thầy đi, chúng ta nói chuyện trực tiếp.”

Cô vui vẻ đồng ý: “Vâng ạ, thầy.”

Buổi chiều, trong một văn phòng nào đó của Học viện Mỹ thuật Trung ương, hương trà lan tỏa, Trần Nho Sinh rót cho cô một chén trà: “Nào, nếm thử trà Túy Tây Thi này của thầy xem, chắc em uống được trà đặc.”

Trần Nho Sinh, là giáo sư nổi tiếng, năm ba đại học, cô đến Học viện Mỹ thuật Trung ương làm sinh viên trao đổi, ông ấy là thầy giáo của cô, Trần Nho Sinh rất coi trọng cô, dẫn dắt cô tham gia thi đấu, giành giải thưởng, bình thường còn giới thiệu khách hàng cho cô nữa.

Có lẽ, bên phía ông ấy có mối quan hệ mà cô cần.

Dung Vi Nguyệt nói là muốn châm trà giúp thầy, bản thân thì sợ mất ngủ nên chỉ nhấp một ngụm, Trần Nho Sinh cười hiền từ: “Dạo này công việc thế nào rồi? Thầy thấy em gầy đi đấy, vất vả lắm à.”

Cô cười nhạt nói cũng tàm tạm, Trần Nho Sinh biết cô rất nỗ lực: “Có bạn trai chưa? Có phải là chẳng có thời gian yêu đương đúng không.”

“Thầy ơi, thầy cũng giục em cưới ạ.”

Ông ấy cười lớn: “Thầy chỉ đùa chút thôi, bây giờ người trẻ tuổi đều kết hôn muộn sinh con muộn, không phải vội, duyên phận tự nhiên đến rồi sẽ đến thôi.”

Dung Vi Nguyệt hỏi: “Thầy ơi, dạo này sức khỏe thầy thế nào rồi ạ?”

“Từ năm ngoái lúc phát hiện gan nhiễm mỡ là thầy đã chú trọng dưỡng sinh lắm rồi, ngày nào cô giáo em cũng trông thầy kỹ lắm, không được ăn cái này không được ăn cái kia...”

Đang nói đùa, thì tiếng gõ cửa vang lên, Trần Nho Sinh nói: “Vào đi…”

Cửa mở ra, Trần Nho Sinh nhìn thấy người ở cửa, ngạc nhiên vui mừng:

“A Chinh, sao cháu lại tới đây?!”

Dung Vi Nguyệt quay phắt đầu lại, nhìn sang, ý cười nhàn nhạt trên mặt đột ngột khựng lại…

Người đàn ông mặc một bộ quần áo khoác gió màu đen, quần áo ôm lấy vóc dáng cao lớn, căng đầy, đôi chân dài miên man đến mức trái với lẽ thường, eo bụng thon gọn đầy sức mạnh.

Tầm mắt nhìn lên trên, khuôn mặt Phó Lận Chinh lọt vào tầm mắt.

Dưới chiếc mũ lưỡi trai, gương mặt anh chìm trong bóng tối, đôi mắt đen sắc bén, trong khí chất phô trương lại mang theo vẻ lạnh lùng đầy dục vọng.

Tại sao Phó Lận Chinh lại đến đây??

Anh và Trần Nho Sinh có quen biết nhau sao?

Trần Nho Sinh gọi anh vào, Phó Lận Chinh lười biếng nói: “Hai hôm trước bố cháu mới từ nước ngoài về, mang cho chú ít thuốc, tiện thể bảo cháu đến xem bộ xương già này của chú thế nào.”

“Chú khỏe hơn ông ấy nhiều, cháu bảo ông ấy cứ lo cho bản thân mình đi.”

Phó Lận Chinh ngồi xuống ghế sô pha đối diện cô, Dung Vi Nguyệt sững sờ, cô chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của anh, siết chặt đầu ngón tay, cúi đầu xuống.

Sao dạo này tần suất gặp anh lại cao như vậy chứ.

Trần Nho Sinh nhìn về phía Phó Lận Chinh: “Không phải bình thường giờ này là cháu đang huấn luyện sao?”

Phó Lận Chinh ma sát chiếc nhẫn ngón út hình thủy triều trên tay phải: “Chiều nay cháu đến tập đoàn, nghe báo cáo tài chính hai tiếng đồng hồ, sắp ngủ gật đến nơi rồi.”

Trần Nho Sinh cười: “Khó khăn lắm bố cháu mới thuyết phục được cháu đi quản lý công ty, cháu rèn luyện sớm cũng tốt, chú đang nói chút chuyện với học trò, nếu cháu không vội đi thì ngồi chơi chút nhé?”

Anh liếc nhìn người đối diện, vắt chéo đôi chân dài, dựa ra sau như người không xương: “Cháu không vội, chú cứ nói chuyện của chú đi, đừng rót cho cháu uống cái thứ trà đắng nghét kia là được.”

“Thằng nhóc thối, cho cháu uống đúng là phí phạm trà ngon của chú.”

Trần Nho Sinh giới thiệu với Dung Vi Nguyệt: “Đây là con trai bạn học cũ của thầy, Phó Lận Chinh, hiện giờ là một tay đua xe, A Chinh, cũng giới thiệu với cháu, Vi Nguyệt, học trò cũ của chú, cô bé nhà người ta mới 25 tuổi nhưng đã tự mình mở công ty làm bà chủ rồi đấy, thấy sao hả?”

Dung Vi Nguyệt ngước mắt lên, lập tức va vào tầm mắt đang nhìn tới của anh, người đàn ông nói: “Vâng, tuổi trẻ tài cao, đánh bại 99% sinh viên tốt nghiệp toàn quốc, cháu cũng không sánh bằng.”

“...”

Dung Vi Nguyệt không muốn để ý, Trần Nho Sinh thấy dáng vẻ cà lơ phất phơ của Phó Lận Chinh, cười mắng: “Người ta ngoan ngoãn hơn cháu nhiều, cháu xem lại cháu đi, động một chút là chọc cho bố cháu tăng huyết áp, từ nhỏ Tiểu Nguyệt đã là học sinh giỏi, không khiến người ta phải lo lắng về chuyện học hành, cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời đấy.”

Ngoan ngoãn nghe lời.

Phó Lận Chinh cười khẩy một tiếng, đầu lưỡi lười biếng lặp lại bốn chữ này: “Vậy sao.”

Dường như giọng nói còn mang theo sự chế giễu tràn ngập.

Da đầu Dung Vi Nguyệt căng chặt, cô lại thấy người đàn ông nhếch khóe môi lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô: “Vậy hồi cấp ba yêu sớm với người khác, có tính là ngoan không?”

Sau khi tốt nghiệp thi đại học xong thì ở cùng phòng với anh, một tuần làm tình hai mươi lần, cũng tính là ngoan sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc