Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 6

Trước Sau

break



Từ nhỏ đến lớn, Dung Vi Nguyệt luôn bị bố mẹ uốn nắn trở thành một tiểu thư khuê các hiểu biết lễ nghĩa, nghe lời hiểu chuyện. Dưới sự giáo dục theo kiểu đả kích so sánh, cô luôn nỗ lực học tập, nỗ lực trở thành cái gọi là con ngoan trò giỏi, con nhà người ta.

Nhưng cô biết, cô chưa bao giờ là một đứa trẻ ngoan.

Ví dụ như khi đi quân sự, cô ghét phải đứng nghiêm, nên sẽ cố ý giả vờ ngất xỉu; bề ngoài thì cô vâng dạ vâng lời giáo viên nhưng thực tế lại xé bỏ mấy bài diễn văn sáo rỗng giả tạo; cô ghét chiến thuật chìm trong biển đề nhàm chán, có đôi khi làm bài tập thì chép đáp án, thậm chí cô còn từng nghĩ đến việc hút thuốc và uống rượu, chỉ là chưa thành công mà thôi.

Cũng chỉ có Phó Lận Chinh nhìn thấy được con người thật của cô.

Trùng hợp là sự nổi loạn của cô luôn bị anh nhìn thấy, lần nào Phó Lận Chinh bắt quả tang cô cũng sẽ trêu chọc: “Dung Vi Nguyệt, sao em giỏi giả vờ ngoan ngoãn thế hả?”

Thực ra cô rất ghét bản thân mình khi phải giả vờ ngoan ngoãn.

Sau này khi họ ở bên nhau, lúc tâm trạng cô không tốt, cô sẽ trốn học ngồi xe đua của anh lên đỉnh núi hóng gió; cô không muốn nghe mấy buổi tọa đàm học tập nhai đi nhai lại, nên lại đi theo anh trèo tường ra ngoài trường ăn đồ nướng; những ngày mưa, cô và anh sẽ trốn sau tòa nhà thực nghiệm không người để lén lút hôn môi.

Rất nhiều chuyện, thậm chí còn là do cô chủ động.

Giống như đêm hè nóng nực sau khi thi đại học năm đó.

Đêm đó họp lớp, Dung Vi Nguyệt uống say khướt, nói là không muốn về nhà, bèn đi theo Phó Lận Chinh trở về căn hộ của anh.

Phó Lận Chinh bế cô vào phòng cho khách để cô ngủ, hơn 1 giờ đêm, cô tỉnh rượu, đi ra khỏi phòng thì gặp anh, anh hỏi cô có thấy chóng mặt không, cô lắc đầu: “Chỉ là hơi khát nước thôi.”

“Qua đây uống chút nước đi.”

Hai người đi vào phòng bếp, Phó Lận Chinh pha cho cô một cốc nước chanh mật ong, anh mặc áo phông đen và quần túi hộp, dựa vào bàn bếp, rũ mắt liếc nhìn cô: “Với cái khả năng uống rượu này của em, sau này ra ngoài đừng có uống rượu, kẻo sau đó lại bị người ta bắt cóc mất đấy.”

Dung Vi Nguyệt lầm bầm: “Không sao, chẳng phải có anh ở đây rồi à.”

Anh nhếch môi, cô uống nước, ngước mắt nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh: “Phó Lận Chinh, thật ra em không khát đâu.”

“Hửm?”

“Là vừa rồi em nhìn thấy anh, muốn hôn anh thôi.”

Cô chớp mắt: “Có được hôn không? Chắc là em vẫn chưa tỉnh rượu đâu.”

Vừa dứt lời, cô đã bị anh bế đặt lên bàn bếp, Phó Lận Chinh giữ chặt gáy cô, nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt rơi xuống.

Hơi thở trao đổi, không khí như bốc cháy.

Cốc nước bị gạt đổ, nước chảy lênh láng đầy đất.

Dung Vi Nguyệt chủ động vòng tay ôm cổ anh, một lúc lâu sau, Phó Lận Chinh mới miễn cưỡng dừng lại, cắn lên đôi môi đỏ mọng của cô, hơi thở nặng nề: “Dung Vi Nguyệt, em có biết hậu quả của việc làm loạn với anh giữa đêm hôm khuya khoắt là gì không?”

Đôi mắt cô trong veo: “Hậu quả là gì?”

“Em nói xem?”

Ở trong vạt váy, nơi đó róc rách ướt át, hai má cô nóng bừng, giọng nói mềm nhũn: “Anh sẽ không nhịn được mà làm em sao?”

Phó Lận Chinh tức cười, không biết tại sao cô lại dám nói ra lời này, anh bày ra vẻ mặt lưu manh xấu xa, nhếch môi: “Ừ, sẽ làm đấy.”

Chàng trai trần thuật một cách thẳng thắn, giống như đang thông báo cho cô biết hậu quả của việc mở chiếc hộp Pandora, giọng hơi khàn khàn: “Em yểu điệu như thế, chắc chắn sẽ đau đến mức khóc nhè, hơn nữa ông đây sẽ không buông tha em nhanh thế đâu, ít nhất là phải làm tới hừng đông mới xong.”

“Sợ không.”

Anh muốn dọa cô chạy mất: “Sợ thì ngoan ngoãn quay về phòng cho anh.”

Tưởng rằng cô sẽ bỏ chạy nhưng dường như Dung Vi Nguyệt đã suy nghĩ rất nghiêm túc, cô cắn môi nhỏ giọng nói: “Không sợ, anh đừng hung dữ như vậy là được.”

Cơn bão trong đáy mắt Phó Lận Chinh chợt nổi lên, rồi tối sầm lại trong nháy mắt, cô nói cô vừa nhìn thấy rồi, ở cổng khu chung cư có cửa hàng tiện lợi 24 giờ.

Sau đó anh trở về từ cửa hàng tiện lợi, vác thẳng cô về phòng ngủ.

Sau đó, thì giống như phát điên vậy.

Lúc này, câu nói đầy ẩn ý của Phó Lận Chinh mang theo ý châm chọc rõ ràng, giống như cố ý chọc thủng những chuyện cũ không ai biết kia ngay trước mặt thầy giáo.

Dung Vi Nguyệt nghe vậy, hai má như bị lửa liếm qua, may mà Trần Nho Sinh nghe thấy câu này lại không tin: “Yêu sớm sao? Cháu tưởng người ta cũng giống như cháu à, chắc chắn người ta cực kỳ ngoan ngoãn, Tiểu Nguyệt, em nói xem có đúng không?”

Dung Vi Nguyệt phớt lờ ánh mắt nào đó, dịu dàng gật đầu: “Vâng ạ.”

Có giáo viên khác đến gọi Trần Nho Sinh đi xử lý việc công, ông ấy bảo hai người cứ uống trà trước, trong văn phòng chỉ còn lại hai người, Phó Lận Chinh đi tới bàn làm việc sau lưng cô, đặt thuốc xuống, tiếng cười khẩy lơ đãng vang lên:

“Đúng là cô Dung rất ngoan, năm đó uốn éo ở trong lòng tôi như thế kia cơ mà.”

“...”

Giống như đêm đó, rõ ràng là cô rất ngây ngô nhưng vẫn to gan, vừa kiều diễm vừa quyến rũ trong lòng anh, cô không biết hóa ra đó là cảm giác như vậy, hết lần này đến lần khác không khống chế được..., tấm ga trải giường mỏng màu xám đều ướt đẫm.

Từng màn ký ức hoang đường bị gợi lên, khi Trần Nho Sinh quay lại, trong văn phòng là một mảng im lặng, trên mặt Dung Vi Nguyệt lộ rõ màu ửng đỏ, ông ấy hỏi làm sao vậy, thì Phó Lận Chinh ngồi đối diện chậm rãi mở miệng:

“Không có gì, cháu vừa thảo luận với cô Dung về vấn đề yêu sớm, cháu nói bây giờ học sinh yêu sớm cũng rất bình thường, không chỉ là con trai, cháu thấy con gái cũng có người rất tự nguyện.”

Phó Lận Chinh ngước mắt nhìn về phía Dung Vi Nguyệt, mang theo mục đích thảo luận thân thiện:

“Cô nói xem có phải không, cô Dung?”

Dung Vi Nguyệt im lặng một lát, nhàn nhạt nói: “Con gái có tự nguyện hay không thì tôi không biết nhưng có rất nhiều trường hợp là do con trai bám riết không buông.”

Phó Lận Chinh đảo mắt rồi cười khẽ một tiếng.

Rõ ràng là mang theo ý chế giễu.

Bầu không khí quái dị, Trần Nho Sinh thu lại ánh mắt đang đảo qua đảo lại giữa bọn họ, cười nói: “Được rồi, chúng ta tiếp tục uống trà thôi.”

Dung Vi Nguyệt châm trà cho ông ấy, Trần Nho Sinh quay lại chủ đề chính: “Tiểu Nguyệt, thầy đã xem phương án thiết kế của Tình Nguyệt Các các em, cá nhân thầy thấy rất tốt nhưng em nói hợp tác không thành, là nguyên nhân gì thế?”

Dung Vi Nguyệt ôn tồn đáp: “Vốn dĩ chúng em cũng đã chuẩn bị ký hợp đồng vào tuần sau rồi nhưng bên Thúy An cũng muốn tranh giành, họ sử dụng máy ép khuôn và công nghệ in 3D, tiết kiệm được kha khá chi phí so với làm thủ công thuần túy của bọn em, báo giá cũng thấp hơn bọn em 30 phần trăm.”

“Dưới ống kính, vẫn có thể nhìn ra được sự khác biệt đồ làm từ máy móc và làm thủ công, cái khác thì thầy không dám nói nhưng tay nghề và thẩm mỹ của em thì người bình thường không so sánh được.”

Từ nhỏ, Dung Vi Nguyệt đã theo học bà nội Dung Phương Khiết là bậc thầy di sản phi vật thể khảm tơ vàng, thời đại học đã giành được giải thưởng thiết kế di sản phi vật thể cấp quốc tế dành cho thanh niên, chỉ cần là người hiểu chút về khảm tơ vàng, thì đều biết trong nghề có một cô bé có tài năng trời phú xuất chúng, tương lai sẽ hướng đến vị trí người thừa kế di sản phi vật thể.

Dung Vi Nguyệt khó xử nói: “Chi phí làm thủ công cao, áp lực lớn, phương án chúng em đưa ra đã là tốt nhất rồi.”

Cô đưa ra mong muốn Trần Nho Sinh có thể giúp đỡ móc nối, Trần Nho Sinh nhìn bản kế hoạch, đột nhiên nhớ ra điều gì đó:

“Bộ phim “Sương tuyết ngâm” này nghe hơi quen tai nhỉ? A Chinh, hai hôm trước chú có nghe bố cháu nhắc qua, Minh Hằng vừa đầu tư vào hai bộ phim, hình như đây là một trong số đó đúng không?”

Người đàn ông đối diện nãy giờ không lên tiếng, lúc này lại chậm rãi ngước mắt lên, nhận lấy bản kế hoạch xem xét: “Vâng.”

Nhà sản xuất đứng ở đỉnh kim tự tháp, rất có tiếng nói, vừa nãy Phó Lận Chinh còn nghịch điện thoại như người ngoài cuộc, lúc này lại không nhanh không chậm ném ra một quả bom nặng ký: “Bố cháu ép cháu quản lý chút chuyện tập đoàn, ông ấy vừa giao dự án này cho cháu hai hôm trước, là cháu đang theo dõi.”

Dung Vi Nguyệt: ??

Cái gì??

Mặc dù Phó Lận Chinh chơi xe đua quanh năm nhưng hồi đại học lại học đầu tư tài chính, được di truyền đầu óc kinh doanh của bố, nên cũng cực kỳ có quyền thế trong giới kinh doanh.

Dung Vi Nguyệt không ngờ nhà sản xuất của Minh Hằng lại là Phó Lận Chinh...

Tin tức này chẳng khác nào tin dữ cả.

Cô cảm thấy ngay khoảnh khắc này mình đã bị tuyên bố out ngay rồi.

Trần Nho Sinh không biết chuyện ẩn đằng sau, ngược lại còn đang giúp cô tranh thủ: “A Chinh, vậy vừa nãy cháu cũng nghe thấy rồi, Tình Nguyệt Các rất tốt, các cháu có thể cân nhắc thử xem.”

Dung Vi Nguyệt nhìn thấy người đàn ông đối diện lật xem tài liệu, vẻ mặt lạnh nhạt, không tỏ rõ ý kiến.

Thời gian im lặng bị kéo dài, cô như ngồi trên đống lửa, lúc đang định mở miệng, thì bỗng nhiên điện thoại của Phó Lận Chinh lại vang lên.

Anh đứng dậy: “Cháu ra ngoài nghe điện thoại chút ạ.”

Trong văn phòng chỉ còn lại hai người.

Trần Nho Sinh phải đi họp, Dung Vi Nguyệt cũng nói không làm phiền nữa, ông ấy nói: “Người bạn của bạn thầy có quen biết đạo diễn bộ phim này, tối nay thầy sẽ gọi điện thoại hỏi thử, hoặc là thầy giúp em nói chuyện với A Chinh nhé? Em đừng thấy thằng nhóc này cà lơ phất phơ mà lầm, nó vẫn rất nghiêm túc với sự nghiệp, thầy nghĩ nó sẽ cân nhắc các em thôi.”

“Không cần đâu thầy.”

Phó Lận Chinh có cân nhắc hay không là chuyện khác, quan hệ giữa cô và anh đang bày ra đó, cô không muốn để giáo sư ở giữa phải khó xử.

Trần Nho Sinh thấy thái độ này của cô, không nhịn được hỏi: “Tiểu Nguyệt, em và A Chinh, có phải là có quen biết không?”

“Giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì sao?”

Trần Nho Sinh đã ở cái tuổi nhìn thấu sự đời này, chuyện gì có thể qua mắt được ông ấy chứ, vừa nãy ông ấy đã nhận ra bầu không khí sóng ngầm cuộn trào giữa hai người rồi.

Dung Vi Nguyệt im lặng một lát, hạ giọng: “Đều là chuyện quá khứ rồi ạ.”

Trần Nho Sinh thấy cô không muốn nói nhiều, chỉ biết cười cười bất lực trêu chọc: “Thật ra vừa nãy khi A Chinh mới tới, thầy còn định tác hợp cho hai đứa đấy, hai đứa có tuổi tác xấp xỉ, ngoại hình, công việc và các phương diện khác cũng rất xứng đôi.”

Dung Vi Nguyệt ôm tài liệu đứng dậy, khóe môi nhếch lên tạo thành một độ cong nhàn nhạt: “Thầy nói đùa rồi, bọn em không hợp nhau... chỉ là người lạ thôi ạ.”

Cô vừa dứt lời, quay đầu lại đã bắt gặp bóng dáng Phó Lận Chinh đang đứng ở cửa.

Trong lòng cô khẽ động, khoảnh khắc tiếp theo cô đã nhìn thấy người đàn ông bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt lướt qua cô, nhìn về phía Trần Nho Sinh, giọng nói trầm lạnh: “Chú Trần, cháu phải đi tập luyện rồi, cháu đi trước đây.”

“Được.”

Dung Vi Nguyệt cũng tạm biệt Trần Nho Sinh.

Cầu thang giảng đường hình xoắn ốc đi xuống, lúc này đang là giờ tan học, sinh viên đi thành tốp năm tốp ba, cười nói đi xuống, biển người đông đúc.

Giờ giải lao năm đó, trên cầu thang người qua lại tấp nập, Dung Vi Nguyệt ôm sách giáo khoa đi phía trước, tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa, cô quay đầu nhìn người đi theo sau mình, thẹn quá hóa giận: “Phó Lận Chinh, cậu đừng đi theo tớ nữa, tớ ghét cậu lắm.”

Thiếu niên đút tay vào túi quần, bộ đồng phục sơ mi trắng hứng trọn ánh nắng từ cửa sổ bên cạnh chiếu vào, đuôi mắt nhướng lên: “Không phải chỉ là vừa nãy nhân lúc cậu ngủ, tớ hôn trộm cậu mấy cái thôi sao, có cần thiết phải như thế không?”

6 năm thoáng qua, từ lâu đã là cảnh còn người mất.

Bước chân của Phó Lận Chinh rất nhanh, bọn họ bị đám đông ngăn cách, khoảng cách càng lúc càng xa.

Điện thoại Dung Vi Nguyệt nhận được tin nhắn của trợ lý Thư Cẩn:

[Chị ơi, chiều nay chủ nhiệm khu công nghiệp đã gọi điện cho em, ông ấy bảo tháng sau là phải nộp tiền thuê nhà quý sau rồi, kế toán đã tính toán đơn đặt hàng máy móc sắp nhập và các khoản chi tiêu, hiện tại vốn lưu động của văn phòng không còn nhiều nữa.]

[Cuối tháng khi chúng ta làm xong lô trang sức liên danh kia, tiền thanh toán đợt cuối có thể bù vào chút ít nhưng ước tính vẫn còn thiếu khoảng 100 ngàn tệ.]

[Nghe nói bên Thúy An hẹn phía nhà sản xuất đi ăn cơm vào trưa nay, chắc là họ sắp đàm phán xong rồi...]

Từng chữ từng chữ trong tin nhắn như đá tảng nện lên đầu Dung Vi Nguyệt.

Trước đây cô cảm thấy chỉ cần dựa vào nỗ lực là đủ. Nhưng lăn lộn trong xã hội này, quan hệ, thân phận, thậm chí là vòng bạn bè đều rất quan trọng, thực tế hoàn toàn không cho cô không gian để lựa chọn.

Dường như, trước mặt cô chỉ còn lại cọng rơm cứu mạng kia.

Đây có lẽ là mối quan hệ tốt nhất mà cô có thể tiếp cận được.

Dung Vi Nguyệt thở hắt ra một hơi, trong nháy mắt đã đưa ra một quyết định, chạy thật nhanh để đuổi theo bóng người phía trước.

Trong bãi đỗ xe phía sau giảng đường, chiếc Koenigsegg Jesko Absolut màu đen than chì vô cùng hút mắt giữa vô số xe cộ.

Phó Lận Chinh vừa đi tới bên cạnh xe, phía sau đã truyền đến tiếng gọi.

Anh quay đầu, nhìn thấy Dung Vi Nguyệt đuổi theo tới nơi, chiếc váy dài nhuộm màu xanh đen bị gió thổi hơi bay lên, trên gương mặt trắng sứ, đôi mắt hổ phách kia loang loáng ngấn nước, sáng lấp lánh.

Không biết mỗi ngày ăn được mấy hạt cơm nữa.

Vóc dáng chẳng cao lên bao nhiêu, còn gầy hơn cả hồi cấp ba.

Cô đi tới trước mặt anh, cung kính nói: “Phó Lận... tổng giám đốc Phó, chào ngài, tôi là người phụ trách văn phòng Tình Nguyệt Các, Dung Vi Nguyệt, chúng tôi thực lòng muốn chế tác đạo cụ cho bộ phim truyền hình “Sương tuyết ngâm”.”

Cô đưa tập tài liệu trong tay cho anh: “Đây là bản kế hoạch của chúng tôi, mời ngài xem qua.”

Cô chỉ muốn văn phòng có thể sống tiếp.

Cho dù biết xác suất bị Phó Lận Chinh từ chối là rất lớn nhưng cô cũng phải thử một lần.

Xung quanh không một bóng người, bóng chiều tà màu xanh nhạt bao trùm xuống, khiến gương mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông chìm trong bóng tối, mờ ảo khó phân biệt.

Phó Lận Chinh nhìn thẳng vào đôi mắt bình tĩnh đến mức như thể chưa từng xảy ra chuyện gì của cô, đôi mắt đen trầm xuống, khóe môi nhếch lên tạo thành độ cong châm chọc: “‘Tổng giám đốc Phó’, tôi thật sự không ngờ có thể nghe thấy xưng hô này từ miệng cô đấy.”

Dung Vi Nguyệt rũ mắt, ngón tay ma sát vết sẹo hình trăng khuyết trên cổ tay trái, vẫn giữ vẻ khách sáo: “Văn phòng của chúng tôi rất cần dự án này, hy vọng ngài có thể giúp đỡ.”

Anh đột ngột bước lại gần cô, Dung Vi Nguyệt lùi lại vài bước, lập tức bị anh ép vào trước đầu chiếc siêu xe màu bạc đen.

Nghĩ đến những gì vừa nghe được ở cửa văn phòng, Phó Lận Chinh cười: “Cô nói thử xem, tôi phải dùng thân phận gì để giúp đỡ đây?”

Mùi hương lạnh lẽo của thuốc lá bạc hà và hơi thở thanh mát của quýt xanh quấn quýt trong không khí, Phó Lận Chinh cúi người nhìn cô, thân hình rắn rỏi mang theo cảm giác áp bức cực lớn, giọng nói nóng rực trầm thấp:

“Bạn cùng trường?”

“Bạn cùng lớp?”

“...”

Anh nhìn chằm chằm vào cô: “Hay là cái gã bạn trai cũ bị cô nói bỏ là bỏ kia?”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc