Lặng Lẽ Nồng Cháy

Chương 15

Trước Sau

break



Tiếng chất vấn lạnh lùng trầm thấp của Phó Lận Chinh vang lên nặng nề, cuộc thi tạm dừng đột ngột, cả hội trường sợ hãi im phăng phắc.

Anh cầm lấy văn bản quy tắc bên cạnh, quét mắt nhìn xuống dưới đài, mang theo cảm giác áp bức bẩm sinh. Trong sự yên lặng, giọng nam run rẩy của Đỗ Hải Tân vang lên: “Tổng giám đốc Phó, là tôi đề nghị... Tôi nghĩ nếu làm tại chỗ thì có thể nhìn thấy trình độ chế tác của ba văn phòng một cách trực quan hơn...”

“Tay cô ấy bị sưng thành như thế kia mà ông không nhìn thấy à? Để một người bị viêm bao gân thao tác đèn khò nhiệt độ cao, xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm? Quy trình đã được phê duyệt chưa? Đã ký giấy cam kết an toàn chưa?”

Cơn giận của Phó Lận Chinh bùng lên, ánh mắt dưới hàng lông mày rậm đứt đoạn sắc bén vô cùng.

Chính vì thấy tay Dung Vi Nguyệt bị thương nên Đỗ Hải Tân mới đề nghị thi thêm đột xuất để tạo cơ hội cho Thúy An thể hiện, nào ngờ ông chủ lớn lại đột nhiên xuất hiện, lại còn nổi giận, trán ông ta toát mồ hôi, ông ta yếu ớt giải thích: “Là cô Dung muốn kiên trì thi đấu, tôi thấy cô ấy cũng có thể chịu được...”

Hướng An Duyệt bên cạnh cũng không nhịn được mà khuyên: “Tổng giám đốc Phó, ngài đã hiểu lầm rồi, thật ra lúc đầu đạo diễn Đỗ cũng đồng ý cho Tình Nguyệt Các hoãn lại việc chế tác...”

Phó Lận Chinh quay sang nhìn Dung Vi Nguyệt, Dung Vi Nguyệt nhàn nhạt nói: “Họ nói rồi, hoãn lại cũng được nhưng phải trừ điểm, dùng cái này uy hiếp tôi, tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tham gia thi đấu.”

Đỗ Hải Tân: “...”

Sắc mặt Đỗ Hải Tân khó coi, Hướng An Duyệt nhíu mày nói: “Sao có thể gọi cái này là uy hiếp được, vốn dĩ đây là công bằng...”

Lời Hướng An Duyệt còn chưa dứt, một tập tài liệu đã bị ném xuống đất trước mặt cô ta.

“Bộp…”

Cô ta sợ hãi hét lên thành tiếng, cả người run lên bần bật, đôi mắt đen láy của Phó Lận Chinh u ám: “Cô là cái thá gì, nói thêm một câu nữa thử xem?”

Ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía này, Hướng An Duyệt cảm thấy cảm giác nhục nhã ngợp trời ập xuống, mặt mày trắng bệch khó coi.

Phó Lận Chinh lạnh lùng hỏi: “Các người tổ chức buổi thuyết trình như thế này đấy hả?”

Đỗ Hải Tân hãi hùng khiếp vía, vội vàng xin lỗi: “Tổng giám đốc Phó, xin lỗi, là tôi suy nghĩ chưa chu toàn, cô Dung, tôi xin lỗi cô...”

Ông ta cúi người đến mức mỡ bụng dồn lại thành một cục, chỉ thiếu điều quỳ xuống, đạo diễn và nhà sản xuất vội vàng đi lên bục, cũng xin lỗi: “Tổng giám đốc Phó, là chúng tôi cân nhắc chưa đến nơi đến chốn, sắp xếp chưa thỏa đáng, vậy đến lúc đó tác phẩm của cô Dung sẽ chuyển sang làm trực tiếp sau, chúng ta cứ tạm dừng cuộc thi trước đã, chúng tôi sẽ lập tức đưa cô ấy đến bệnh viện khám...”

Lời đạo diễn còn chưa dứt, Dung Vi Nguyệt đã nói:

“Không cần tạm dừng, tôi có thể hoàn thành được.”

Phó Lận Chinh nhíu mày nhìn cô: “Em không cần cái tay này nữa à?”

“Tôi không sao.” Dung Vi Nguyệt chạm mắt với Đỗ Hải Tân và Hướng An Duyệt, nhếch môi: “Đã theo đuổi sự công bằng, vậy thì tôi vẫn nên làm xong ngay tại chỗ, không phụ sự mong đợi của họ, kẻo lại có người dùng lý do thoái thác khác để ngáng chân Tình Nguyệt Các sau lưng, đúng không?”

Hướng An Duyệt trừng mắt nhìn cô, tức đến mức bấm móng tay sâu vào lòng bàn tay, Dung Vi Nguyệt nhìn về phía Phó Lận Chinh, thản nhiên nói: “Tôi thật sự có thể làm được.”

Phó Lận Chinh nhìn cô, đôi mắt đen cuộn trào lửa nóng.

Anh thực sự rất muốn tạm dừng cuộc thi và đưa cô đi, giải quyết mọi khó khăn cho cô, anh luôn đứng về phía cô vô điều kiện, cho dù không hợp tác được, anh cũng sẽ tìm cho cô những bộ phim truyền hình tốt hơn, tài nguyên tốt hơn, tất cả các mối quan hệ của anh đều có thể dùng để trải đường cho cô.

Nhưng cô là Dung Vi Nguyệt, cô có sự kiêu hãnh, sự quật cường và kiên trì của riêng cô, hồi cấp ba cô đã không dễ dàng cúi đầu khuất phục trước bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì, ngay cả anh cũng không lay chuyển được.

Nhìn đôi mắt kiên định và trong veo của cô, trái tim Phó Lận Chinh đập mạnh, cuối cùng anh khàn giọng mở miệng: “Khó chịu thì đừng có cố, em có thể dừng lại bất cứ lúc nào.”

Cuối cùng Dung Vi Nguyệt vẫn tiếp tục hàn, tóc mai rũ xuống, che khuất một nửa sườn mặt dịu dàng của cô, động tác của cô dứt khoát, hô hấp đều đều, vết thương trên tay ửng đỏ nhưng động tác lại không hề có chút do dự nào.

Đầu ngón tay lướt qua những sợi chỉ bạc, cô như đang dệt nên một vầng sáng, dường như ánh mắt xung quanh đều bị ngăn cách bên ngoài bằng một lớp rào chắn vô hình, cô chỉ đắm chìm trong sự chính xác của từng lần uốn tơ và dán ghép.

Đánh bóng, mài giũa, từng bước tôi luyện ra dáng vẻ đẹp nhất của kim loại.

Cô dịu dàng nhưng kiên định, ngưng tụ hình bóng thu nhỏ của hàng ngàn hàng vạn nghệ nhân của một đất nước lớn.

Rất nhiều người nhìn vào, bị thực lực và sự kiên trì của cô làm cho cảm động, không khỏi tán thưởng, trong khi đó, máy móc của Thúy An bên cạnh lại gặp trục trặc, việc chế tác bị gián đoạn, khiến bọn họ lo lắng đến mức sứt đầu mẻ trán.

Cuối cùng, Dung Vi Nguyệt cũng đã làm xong, cầm món trang sức lên.

“Tôi đặt tên cho đôi bông tai này là ‘Sương Tuyết Lưu Ngân’, chủ thể là kỹ thuật đúc rỗng tách khuôn, dùng sợi tơ mảnh 0,2 millimet uốn thành hoa phù dung tám cánh, bên dưới là ba dây tua rua rủ xuống. Trên đỉnh được tôi dùng kỹ thuật khảm ngọc thịnh hành thời Đường, khảm ngọc mỡ cừu trắng vào, tổng thể vô cùng phù hợp với tính cách dịu dàng thanh nhã của nữ chính.

Tôi tin rằng, vẻ đẹp của thủ công là không thể thay thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích.”

Đôi bông tai ánh lên lấp lánh, rực rỡ chói mắt, Dung Vi Nguyệt cúi người chào: “Cảm ơn mọi người, đây là tác phẩm do Tình Nguyệt Các nộp lên.”

Không gian yên lặng một giây, rồi tiếng vỗ tay bùng nổ khắp hội trường, ngay cả công ty trang sức đầu tiên cũng bị sự kiên trì của cô làm cho cảm động, vỗ tay cho cô.

Đỗ Hải Tân và Hướng An Duyệt nhìn vào, cảm thấy tất cả những toan tính trước đó như một cái tát giáng mạnh trở lại mặt mình, không còn mặt mũi nào nữa.

Dung Vi Nguyệt bước xuống bục, Thư Cẩn kích động: “Chị ơi, chị tuyệt quá! Chị làm đẹp thật đấy!”

Thư Cẩn nhìn tay cô: “Tay chị thế nào rồi...”

Lúc này Dung Vi Nguyệt mới cảm thấy đau: “Chị về đắp thuốc là được rồi.”

Các lãnh đạo đến quan tâm hỏi thăm cô, cô ôn tồn đáp lại, sau đó Phó Lận Chinh đi tới, giọng nói trầm lạnh vang lên: “Đi ra ngoài với tôi.”

Dung Vi Nguyệt sững sờ, đành phải đi ra ngoài, anh kéo cô đi xuống lầu, cô nghi hoặc muốn rút tay về: “Chúng ta đi đâu...”

“Tay em thành thế này rồi mà không cần xử lý à?”

“Không sao, tôi tự về xử lý là được rồi...”

Yết hầu anh lăn lộn: “Đây là buổi thuyết trình tổ chức tại Minh Hằng, phần thi thêm đột xuất chưa được phê duyệt, nếu chẳng may em xảy ra chuyện gì, thì đoàn phim chúng tôi sẽ phải chịu trách nhiệm.”

Giọng điệu anh không mang theo chút cảm xúc gì.

Có lẽ là ai thì anh cũng sẽ giúp đỡ thôi.

Đến dưới lầu, cô bị ép phải lên xe, Phó Lận Chinh lấy một túi đá nén từ hộc để đồ ra, bóp mạnh một cái cho vỡ ra, dùng khăn lông bọc lại, nhẹ nhàng ấn lên cổ tay sưng đỏ của cô: “Chườm lạnh trước đã.”

Cô nói cảm ơn, anh cười lạnh: “Còn rừng xanh thì lo gì không có củi đốt, bàn tay không quan trọng hơn lần hợp tác này sao? Nhỡ đâu để lại di chứng gì thì sao, sau này em định bỏ cái văn phòng của em đi à?”

Cô không còn lời nào để nói, quả thực hôm nay cô đã đánh cược một phen, Phó Lận Chinh đưa cho cô thuốc giảm đau Ibuprofen và nước, vẻ mặt lạnh nhạt: “Uống đi, tôi sẽ đưa em đi bệnh viện.”

Phó Lận Chinh đạp chân ga, khởi động xe, Dung Vi Nguyệt nhắn tin cho Thư Cẩn, bảo cô ấy về trước, đầu bên kia tò mò hỏi quan hệ giữa cô và Phó Lận Chinh, Dung Vi Nguyệt cũng đột nhiên không biết nên giải thích thế nào, nói là đợi khi trở về sẽ kể cho cô ấy sau.

Bên ngoài trời tối sầm, chẳng bao lâu sau thì trời đã đổ mưa, cần gạt nước nhanh chóng chuyển động, chiếc Bugatti chạy êm ru xuyên qua màn mưa.

Cảm giác đau đớn trên tay giảm bớt nhờ chườm đá, một lúc sau, điện thoại của Dung Vi Nguyệt nhận được cuộc gọi từ chủ nhà Triệu Hâm, cô nghe máy rồi ấn ghi âm, Triệu Hâm không khách sáo hỏi: “Hôm nay là ngày thu nhà rồi, cô đã dọn đồ xong chưa? Bây giờ tôi qua lấy chìa khóa.”

“Bây giờ tôi đang không có ở nhà, hơn nữa anh vẫn chưa đưa tiền vi phạm hợp đồng cho tôi, tôi đã nói rồi, anh đưa tiền vi phạm hợp đồng cho tôi thì tôi mới dọn đi, anh mà không đưa thì chúng ta ra tòa, tôi đã liên hệ luật sư rồi.”

“Cô gái, cô bị bệnh gì thế hả? Cứ nhất quyết ăn vạ nhà tôi sao?! Tôi đã nói là sau này sẽ đưa tiền vi phạm hợp đồng cho cô rồi mà!”

“Anh đã chặn Wechat của tôi rồi, sau này tôi còn tìm anh kiểu gì? Hoặc là anh viết giấy nợ cho tôi, phải trả cho tôi trong vòng một tháng.”

Triệu Hâm giận dữ chửi thề một câu: “Cô đừng có được đằng chân lại lân đằng đầu! Không dọn chứ gì, tự chịu hậu quả đi!”

Đầu bên kia cúp điện thoại, Phó Lận Chinh nhìn cô: “Chủ nhà gây phiền phức cho em sao?”

Dung Vi Nguyệt mím môi, không muốn nói nhiều: “Không có gì.”

Cô đã liên hệ với đàn chị Hà Vi, ngày mai cô ta đi công tác về, đến lúc đó ba bên sẽ nói chuyện lại lần nữa.

Phó Lận Chinh nhìn về phía trước, cũng không nói thêm gì nữa.

Một lúc sau, chiếc Bugatti dừng trước cửa một phòng khám đông y, bước vào phòng khám, Phó Lận Chinh gọi một tiếng “Chú Chương”, một vị bác sĩ đông y già tóc hoa râm nhìn thấy anh thì ngạc nhiên: “Sao thế, thấy khó chịu trong người à?”

“Không phải là cháu, là cô ấy, tay phải làm việc quá sức nên tái phát viêm bao gân, chú mau xem cho cô ấy với.”

Bác sĩ đông y già trêu chọc: “Chú hiểu rồi, bạn gái hả.”

Dung Vi Nguyệt vội vàng phủ nhận, lại thấy Phó Lận Chinh không nói gì cả, chắc là thấy vô lý đến mức lười phủ nhận, bác sĩ đông y già bảo cô ngồi xuống: “Cô bé, tay cháu bị thương nghiêm trọng thế này rồi mà sao giờ mới đến? A Chinh, cháu làm sao thế, thế này là quá vô tâm rồi.”

Cô còn chưa nói gì, thì Phó Lận Chinh khàn giọng đáp: “Trách cháu có việc nên làm lỡ, phiền chú nhất định phải chữa khỏi cho cô ấy đấy.”

Dung Vi Nguyệt hơi sững sờ, bác sĩ đông y già thấy anh cau mày chặt như thế thì cười cười: “Được rồi, bây giờ đã biết đau lòng lo lắng rồi, để chú kê ít thuốc, chườm nóng cho cô bé trước đã.”

Dung Vi Nguyệt nóng mặt, giải thích không được thì thôi không giải thích nữa.

Phó Lận Chinh đi tính tiền, đi ra ngoài, Hoài Dụ gọi điện thoại tới, nói là buổi thuyết trình đã kết thúc, Tình Nguyệt Các đạt điểm cao nhất, theo lời dặn của anh, vì sai sót trong công việc nên Đỗ Hải Tân và Hướng An Duyệt bị phạt trừ lương và các hình phạt nghiêm trọng khác, nếu còn có lần sau thì sẽ trực tiếp cách chức, đồng thời nhất định sẽ kiểm soát chặt chẽ những việc liên quan hơn.

May mắn là tay cô gái nhỏ không có vấn đề gì quá lớn, nếu không thì anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa. Phó Lận Chinh nhìn cơn mưa lớn bên ngoài, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Nói với toàn bộ đoàn phim, làm việc dưới quyền của tôi, không cho phép bất kỳ hành động nhỏ nhen bè phái nào, nếu còn có lần sau nữa, thì bọn họ đừng hòng động vào bất kỳ dự án nào của Minh Hằng nữa.”

“Vâng anh Chinh.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc