Đối ngoại lạnh lùng điềm tĩnh tổng giám đốc thật ra lại là một tên biến thái cực kỳ yêu vợ thích liếʍ B công VS Đoàn sủng* mỹ nhân yêu kiều sinh viên ngành Y song tính thụ. *Đoàn sủng: chỉ những người luôn được mọi người xung quanh yêu mến, cưng chiều như con cưng trong gia đình. Khi Trần Cửu vẫn còn là một bánh bao sữa, lần đầu gặp Diệp Vân Chước là đã thích anh ngay. Anh trai nhỏ nhìn ngầu ngầu này, lúc ăn cơm hay đi ngủ hay tắm rửa cậu đều dính theo anh, có hay không có việc gì cũng gọi anh ơi mãi, đã vài chục năm vẫn vậy. Nhưng có thế nào thì cậu cũng không ngờ rằng, người anh trai lúc bình thường nhiều nhất cũng chỉ hôn cái trán của cậu một cái, lại thừa dịp cậu ngủ say, lột sạch quần áo của cậu rồi chui vào giữa hai chân vuốt ve liếʍ láp an ủi “nụ hoa nhỏ” của cậu. Lúc cậu còn đang sầu làm sao để tỏ tình với anh trai, thì cơ thể đã sớm bị anh trai “ức hiếp” chẳng chừa chỗ nào. * Lúc Diệp Vân Chước mười hai tuổi đã bắt đầu chăm em nhỏ, là một bánh bao sữa được bạn tốt của ba mẹ gửi nuôi ở nhà anh. Đứa bé khi đó mới bốn tuổi, vốn là độ tuổi mà cả chó còn ngại, Trần Cửu lại ngoan muốn chết, muốn cái gì là nói ngay, buồn ngủ thì đi ngủ, chơi xếp gỗ xem TV, yên tĩnh nghe lời, cũng thích ở sạch, mỗi ngày đều tắm rất sạch sẽ trông như một cục bột thơm tho. Chỉ là có một điều, quá dính anh, ăn cơm muốn anh đút cho, đi ngủ muốn anh ru, tắm rửa cũng muốn cùng nhau chơi vịt, không đồng ý thì khóc ngay, bẹp miệng một cái, nước mắt lập tức rơi xuống từng chuỗi như ngọc. Dù sao thì cũng chẳng biết từ lúc nào, anh đã bị giam cầm trong tay của đứa bé này. *Dịu dàng niên thượng** công, song tính yêu kiều thụ, sinh con, điềm văn***. **Niên thượng: chỉ người này lớn tuổi hơn người kia, tương tự niên hạ là nhỏ tuổi hơn người kia. ***Điềm văn: ý chỉ cốt truyện không có đoạn cao trào, nút thắt, truyện chỉ thuần tuý xoay quanh cuộc sống hằng ngày bình thản, êm đềm của nhân vật chính.