Tổng Giám Đốc Trúc Mã Lớn Tuổi Là Tên Cuồng Si Thích Liếm B

Chương 3

Trước Sau

break

Sáng hôm sau Trần Cửu có tiết học, lúc tám giờ bị Diệp Vân Chước đánh thức, ậm ờ hai tiếng rồi trở mình ngủ lại.

"Bé Cửu, anh phải đến công ty, em mà nướng nữa là lát không có ai gọi dậy đâu. Mau dậy đi, anh có mua bánh bao chiên em thích ăn đấy.” Diệp Vân Chước sớm đã mặc quần áo chỉnh tề, anh ngồi bên mép giường vỗ nhẹ quả bóng đang cuộn tròn kia, thuận tay đánh vào mông.

Trần Cửu bối rối vặn vẹo hai chân dưới chăn, lỗ nhỏ vừa đau vừa ngứa, qυầи ɭóŧ có cảm giác ẩm ướt, dưới cái vỗ nhẹ của anh trai, dường như có một dòng nước ấm từ từ len lỏi ra ngoài.

Cậu siết chặt hai chân, có chút chán nản với cơ thể song tính nhạy cảm của mình, sáu tháng qua không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu cứ liên tục mơ thấy loại giấc mơ khó tả đó, tỉnh dậy qυầи ɭóŧ lúc nào cũng ướt đẫm…

Thủ phạm trong giấc mơ còn đang vỗ mông cậu, nhưng Trần Cửu đã dịch người tránh đi.

“Anh.” Trần Cửu đắp chăn, vừa tỉnh dậy nên giọng hơi khàn khàn, nũng nịu mang theo chút hờn trách: “Đừng đánh mông em.”

Diệp Vân Chước nhướng mày, cúi người xuống ôm Trần Cửu cách một lớp chăn, xốc chăn lên không cho cậu lẩn trốn.

“Anh cách chăn đánh mông hai cái cũng không được sao?”

“Không phải.” Trần Cửu nhỏ giọng phản bác, mặt đỏ bừng xấu hổ, vội đẩy anh trai mau đi làm.

Cậu quyết định chiều sẽ đến bệnh viện kiểm tra, bản thân là sinh viên y khoa nên không thể giấu bệnh sợ thầy.

Bằng không, nếu ngày nào cậu cũng ngủ với anh trai, mỗi sáng lại thức dậy với chiếc quần ngủ ướt đẫm, anh trai nhất định sẽ phát hiện ra mất.

"Sao vậy? Bé Cửu, em có thấy khó chịu ở đâu không? Có chuyện gì không thể nói cho anh biết sao?" Diệp Vân Chước thu lại ánh mắt trêu chọc, buông Trần Cửu ra, tựa vào giường hỏi cậu.

Bọn họ đã thân thuộc đến độ mọi biểu cảm dù là nhỏ nhất của Trần Cửu cũng không tránh được ánh mắt Diệp Vân Chước.

Đúng vậy nhỉ, có gì đâu mà không thể nói với anh của cậu chứ.

Thế nhưng, thế nhưng…Trần Cửu túm lấy chăn che mắt lại, giả vờ như đà điểu.

"Sao vậy?" Diệp Vân Trác cũng không vội đi làm nữa, anh thoải mái ngồi lại trên giường, kiên nhẫn hỏi.

"Anh, ý là em, không biết bị sao nữa." Trần Cửu xấu hổ gần chết, rõ ràng là hiện tượng sinh lý bình thường nhưng lại không sao nói ra được.

Diệp Vân Chước xoa xoa dái tai đỏ bừng lộ ra của cậu, Trần Cửu đưa tay ngăn anh lại.

“Không được vỗ mông, giờ sờ dái tai cũng không cho hả?”

Cậu không trả lời mà chỉ nắm tay anh nhét vào trong chăn, áp lên mông, dễ dàng nhận ra điều bất thường từ chiếc quần ẩm ướt.

"Anh ơi, em như thế này đã hơn nửa năm rồi, em muốn đi bệnh viện." Giọng nói nghèn nghẹn của Trần Cửu xuyên qua lớp chăn vang lên.

Diệp Vân Chước ấy thế mà rất ga lăng không hề sờ loạng, để nguyên tay trên người Trần Cửu bật cười, thậm chí cậu còn cảm nhận được độ rung từ lồng ngực anh truyền sang. Thấy anh trai cứ cười không ngừng, Trần Cửu tức giận tung chăn ra, cậu trợn mắt nhìn nhưng trông chẳng có chút uy hiếp nào.

Trần Cửu có khuôn mặt phi giới tính, thoạt nhìn không thể đoán được nam nữ, mềm mại lại có chút sắc sảo, làn da trắng nõn, lông mi dày dài. Lúc nhỏ thậm chí còn hơn vậy, khi cậu im lặng tựa như một con búp bê xinh đẹp trong lồng kính.

"Em bé Cửu nhà ta đã lớn rồi, cũng bình thường thôi, không có gì phải xấu hổ cả."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc