“Bé Cửu giỏi quá, không sao cả. Về sau nếu chỗ dưới này lại ngứa thì bé Cửu có thể làm vậy để đỡ hơn, đương nhiên, em cũng có thể nói anh trai giúp em.”
“Em không thèm đâu.” Trần Cửu mềm người trả lời, thân thể mỏi mệt làm cơn buồn ngủ ập đến, tuy rằng sâu bên trong hoa nhỏ còn ngứa tợn hơn nhưng trong lòng cậu lại rất thỏa mãn.
Không có người anh trai bình thường nào làm loại chuyện này với em mình, trong lòng Trần Cửu hiểu rõ, dù bọn họ lớn lên cùng nhau nhưng hiện tại đều đã trưởng thành, anh cậu cũng đã ba mươi tuổi.
Trần Cửu thích thân mật như vậy với Diệp Vân Chước, cũng đã nghĩ đến việc tỏ tình anh hàng trăm lần, nhưng anh lúc nào cũng xem cậu như em trai, chăm sóc việc ăn mặc, dặn dò việc học hành. Cậu sợ chỉ cần nói ra thì mối quan hệ anh em thân thiết của cả hai sẽ tan vỡ, nhưng sau sự việc ngày hôm nay, Trần Cửu đã có dũng khí bày tỏ cảm xúc của mình hơn.
“Bé Cửu à qua cầu rút ván là không được, phía dưới còn khó chịu không, nói anh nghe.” Diệp Vân Chước điều chỉnh tư thế ngồi, dươиɠ ѵậŧ cứng đến khó chịu, anh ngờ vực nghĩ nếu còn phải chịu tra tấn như vậy thì sớm muộn gì cũng có chuyện xảy ra với cây hàng mình.
Tay Diệp Vân Chước vẫn đang ngọ nguậy giữa hai chân, Trần Cửu lờ mờ nhận ra thế ngồi của anh trai mình như nhà cũ bén lửa, cậu siết chặt chân không cho cái tay kia động đậy, vừa thẹn vừa giận.
“Anh, không cho hỏi lại, anh không thấy xấu hổ à?”
...
Ở nhà trêu chọc Trần Cửu đủ rồi, Diệp Vân Chước hôm nay đi làm tâm trạng vẫn luôn vui vẻ. Đến mức khi nhận được cuộc gọi của mẹ mình, sự nhẹ nhàng vui sướиɠ trong câu nói của anh dễ dàng bị bà phát hiện.
“Cuối cùng cũng theo đuổi được bé Cửu rồi sao? Con phấn khích thế cơ à.” Hiểu con không ai bằng mẹ, có thể dễ dàng làm thay đổi tâm trạng thằng của con trai lầm lì nhà bà cũng chỉ có mình bé Cửu thôi.
Diệp Vân Chước cũng đã sắp bước qua tuổi ba mươi, nhưng vấn đề sinh hoạt cá nhân lại chẳng có vẻ gì vội vàng, chưa từng có ý định qua lại với bất kì cô gái nào. Mẹ Diệp cũng phần nào đoán được xu hướng tính dục của con trai bà có thể khác với người thường. Sau đó, tình cờ bà nhìn thấy con trai mình đang ngủ cùng giường với bé Cửu mặc dù thằng bé cũng đã lớn rồi. Hai đứa nó nằm vai kề vai với nhau, bà liền cảm thấy có gì đó không ổn.
Diệp Vân Chước cũng thẳng thắn thừa nhận với bà, chờ sau bé Cửu lớn hơn một chút sẽ chính thức tỏ tình với cậu, trong lòng mẹ Diệp cũng biết rõ nguyên do chuyện này.
Trần Cửu là đứa nhỏ do bà tự tay nuôi lớn từ khi còn nhỏ. Tình trạng thể chất của cậu không giống với người bình thường nên nghĩ đến việc giao cậu cho người khác bà cũng không thể yên tâm được. Con trai bà tuy cũng không phải loại người đơn giản dễ đối phó nhưng nó tuyệt đối sẽ không bao giờ làm hại bé Cửu.
Vốn tưởng rằng con trai mình cuối cùng cũng thành công rồi, không nghĩ tới Diệp Vân Chước lại nói chưa theo đuổi được, mẹ Diệp xem thường anh.
“Không theo đuổi được còn ở đây cười ngây ngốc cái gì? Có phải bé Cửu không thích con đúng không? Đợi đến lúc bé Cửu bị người khác bắt mất con cũng đừng về nhà khóc với mẹ."