Thẩm Chi Lạc sau khi ngủ một giấc thì thức tỉnh ký ức kiếp trước, phát hiện ra mình chỉ là một tiểu thư giả chiếm chỗ chim khách, còn tiểu thư thật là một cô gái xuất sắc mọi mặt. Kiếp trước, cô tác oai tác quái, cuối cùng tự đẩy mình vào tù, bị hành hạ đến chết.
Thẩm Chi Lạc bị dọa cho tỉnh giấc, vội vàng ngồi bật dậy, tự tát mình hai cái thật mạnh, chửi mắng bản thân đúng là không ra gì! Sau đó, cô lại bị một cái gọi là hệ thống báo thù dở hơi trói buộc…
Hệ thống bắt cô làm nhiệm vụ nhằm vào tiểu thư thật và gia đình họ Thẩm, nếu không đồng ý thì sẽ bị điện giật cưỡng chế.
Thẩm Chi Lạc không muốn làm hại bất cứ ai, bất đắc dĩ chỉ có thể vừa đấu trí với hệ thống, vừa cẩn thận gây khó dễ cho tiểu thư thật, lại vừa liên tục làm trò, nổi loạn, cố tình khiến gia đình ghét bỏ mình. Tốt nhất là bị đuổi đi, như vậy sẽ không liên lụy đến người thân, cũng không bị cái hệ thống đáng ghét kia nhằm vào nữa.
Ai ngờ càng làm quá, người nhà lại càng cưng chiều cô. Ngay cả tiểu thư thật ban đầu bị cô nhắm vào khắp nơi, ánh mắt nhìn cô cũng ngày càng dịu dàng, chiều chuộng hơn.
Ba mẹ: “Lạc Lạc là bảo bối quan trọng nhất của chúng ta! Dù thế nào chúng ta cũng sẽ không vứt bỏ con!”
Anh cả: “Lạc Lạc mới 18 tuổi, đúng tuổi ham chơi, quậy một chút thì sao.”
Anh hai: “Em gái muốn quậy thế nào thì cứ quậy, có anh chống lưng cho.”
Anh ba: “Lạc Lạc nói gì? Em muốn làm nổ tung trường học? Cho anh tham gia với!”
Tiểu thư thật: “Dù tôi mới là con gái ruột của nhà họ Thẩm, nhưng tôi chưa từng để ý đến vị trí thiên kim nhà Thẩm, cũng không thiếu thân phận này.”
“Hay là em theo tôi đi, tôi nuôi em, được không?