Đừng Chọc Thiên Kim Giả! Anh Chị Của Cô Ở Giới Thượng Lưu Đều Là Cuồng Em Gái!

Chương 6: Khởi đầu 6

Trước Sau

break

Thẩm Tiêu Trạch là người đầu tiên bước vào phòng. Trước bàn học chỉ có một chiếc ghế gaming thoải mái nên hắn ngồi xuống trước.

Thẩm Tri Lạc và Thẩm Tử Mộc mỗi người ngồi một bên, trông như hai đứa học sinh tiểu học đang bị phụ huynh kèm bài.

Thẩm Tiêu Trạch cầm bài thi trên bàn lên xem một lượt. Đúng là nét chữ của Lạc Lạc, xem ra cuối cùng cũng thông minh hơn rồi, không để lão tam làm hộ nữa.

Hắn bình tĩnh liếc nhìn Thẩm Tri Lạc bên cạnh.

Cô vẫn đang cúi đầu nghịch ngón tay, động tác nhỏ liên tục không ngừng, đây là biểu hiện thường thấy mỗi khi cô chột dạ.

Trong mắt Thẩm Tiêu Trạch tràn đầy dịu dàng. Em gái đúng là sinh vật đáng yêu thần kỳ nhất thế giới.

Lại nhìn sang Thẩm Tử Mộc, chẳng biết từ lúc nào hắn đã móc điện thoại ra, đeo tai nghe lên chuẩn bị chơi game.

Một dáng vẻ vô tâm vô phế.

Thẩm Tiêu Trạch lập tức ghét bỏ dời mắt đi.

Hắn rút một cây bút mực đỏ từ trong ống đựng bút màu hồng ra rồi bắt đầu chấm bài.

Hai tờ đề xem xong, điểm số không cao không thấp, vừa khéo nằm trong khoảng sáu bảy mươi điểm.

Đi lễ bái thần Phật rồi à? Hai đề này đều là đề mô phỏng thi đại học năm ngoái của một thành phố nào đó, độ khó khá cao.

Hắn kinh ngạc nhướng mày, ánh mắt nhìn Thẩm Tri Lạc cũng nhiều thêm vài phần dò xét.

Thẩm Tri Lạc lập tức căng da đầu, bất an ngồi thẳng người.

Hệ thống trong đầu thật sự không nhìn nổi bộ dạng hèn nhát này của ký chủ nữa, nó tức tối hừ lạnh một tiếng: “Nhìn cô căng thẳng kìa, chẳng lẽ Thẩm Tiêu Trạch còn ăn thịt cô được chắc.”

Nói xong, chính nó cũng sững lại.

Trong ký ức mà nó truyền cho Thẩm Tri Lạc, kiếp trước hình như cô đã bị Thẩm Tiêu Trạch đâm thủng cổ tay và mắt cá chân, trở thành phế nhân tay không xách nổi vai không gánh nổi, ngay cả bộ môn múa yêu thích nhất cũng không thể nhảy nữa.

Hệ thống lập tức đổi giọng: “Ký chủ, kiếp trước Thẩm Tiêu Trạch đã hại cô vĩnh viễn không thể đứng trên sân khấu mình yêu thích nữa, cô thật sự không giận sao?”

“Có muốn nhân cơ hội được sống lại lần này khiến hắn cũng nếm thử cảm giác đau khổ giống cô không?”

Trong lòng Thẩm Tri Lạc đánh trống liên hồi. Dù không đồng tình với lời hệ thống nhưng cô cũng không dám cãi lại, chỉ có thể để đầu óc xoay chuyển thật nhanh, suy nghĩ theo một hướng cực kỳ kỳ quái: “Anh em là sinh viên thiên tài được công nhận của Đại học Carlton đó, tiến sĩ kép ngành y và máy tính luôn, ngươi có muốn tra thử xem cái danh hiệu này đáng giá cỡ nào không?”

“Ta lấy đâu ra lá gan chó để mưu hại anh em chứ?”

“Với lại cho dù tay chân anh em thật sự gãy hết thì tự anh ấy chữa một chút là được mà…”

Dù lời nói của cô khô khan vô cùng nhưng trong giọng điệu lại đầy sự sùng bái và tự hào dành cho anh trai mình.

Hệ thống: 6. (6 trong tiếng trung hình như ý chỉ là đỉnh, khen)

Nó hoàn toàn cạn lời.

Đối mặt với sự không phối hợp của ký chủ, hệ thống cảm thấy rất cần phải tự suy nghĩ lại xem chiến lược của mình có thật sự thành công hay không.

Thấy nó từ bỏ ý định tiếp tục xúi giục mình hại anh hai, Thẩm Tri Lạc mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Tiêu Trạch thấy em gái lại bắt đầu thất thần, dùng nắp bút gõ gõ lên mặt bàn rồi lên tiếng nhắc nhở: “Nghĩ gì thế, nhìn đề đi.”

Thẩm Tri Lạc "vâng" một tiếng rồi lại dời sự chú ý trở về bài thi.

Hai tờ đề, chỉ riêng phần bài sai đã giảng suốt ba tiếng đồng hồ.

Nghe xong Thẩm Tri Lạc chỉ cảm thấy đầu mình to như cái đấu, cả người đều không ổn nữa rồi.

Nếu không phải chú quản gia kịp thời lên thông báo tới giờ ăn tối thì anh hai còn có thể giữ cô lại giảng thêm rất lâu nữa.

Trong phòng ăn dưới tầng một, ba Thẩm và mẹ Thẩm đã trở về.

Ba Thẩm tên là Thẩm Vưu, là một ông chú uy nghiêm đã gần năm mươi tuổi.

Ông có ba người con trai, đứa nào cũng được nuôi dạy vô cùng xuất sắc.

Còn có một cô con gái, là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ đáng yêu đáng yêu đáng yêu nhất của ông.

Đừng nhìn bình thường ông nghiêm túc ít nói, vui giận không lộ ra mặt, thật ra lại là kiểu ngạo kiều ngoài miệng chê bai nhưng hành động thì thành thật.

Ba anh em nhà họ Thẩm ít nhiều đều mang chút thuộc tính ẩn, chuyện này tuyệt đối không thoát khỏi liên quan tới ông bố này.

Mà mẹ Thẩm tên là Bạch Uyển. Đại tiểu thư nhà họ Bạch ở kinh thành, đồng thời cũng là con gái duy nhất trong nhà, là độc đinh duy nhất của dòng chính họ Bạch. Cho dù đã lấy chồng vẫn được gia tộc cưng chiều và coi trọng hết mực.

Tổ tiên nhà họ Bạch xuất thân hắc đạo, sau này mới rửa tay gác kiếm, nhưng phong cách mạnh mẽ khắc sâu trong xương cốt thì không sửa nổi. Từ nhỏ Bạch Uyển đã bị quản rất nghiêm, nhà họ Bạch hy vọng sau này cô lớn lên có thể tiếp quản toàn bộ gia tộc.

Nhưng Bạch Uyển lại là kiểu người nổi loạn chính hiệu. Vừa trưởng thành đã hoàn toàn buông thả bản thân, ngày nào cũng đối đầu với gia đình, cuối cùng còn chơi hẳn tình một đêm với vị tân quý mới nổi danh khắp kinh thành của nhà họ Thẩm khi ấy, cũng chính là ba Thẩm bây giờ. 

Ai ngờ ba Thẩm lúc trẻ sức dài vai rộng lại còn giữ mình trong sạch. Hai người đều là lần đầu, chẳng có chút kinh nghiệm nào, trước sau cũng chẳng làm biện pháp bảo vệ gì, kết quả một phát trúng luôn.

Bạch Uyển mới chơi có một lần mà chơi tới lật xe.

Lần này hết cách thật rồi, chỉ có thể tìm tới nhà họ Thẩm mong hai nhà liên hôn.

Một bên là gia tộc quyền quý mới nổi, một bên là tiểu công chúa hắc đạo, hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối, vậy là cuộc liên hôn này được quyết định.

Bạch Uyển tuổi còn trẻ đã làm mẹ. Ban đầu cô muốn để đứa trẻ sinh ra thay mình tiếp quản nhà họ Bạch, nhưng nhà họ Thẩm cũng cần người thừa kế.

Khi đó đôi vợ chồng trẻ còn vì chuyện này mà cãi nhau một trận, cãi tới cãi lui thế nào lại cãi lên giường luôn.

Nếu hai nhà đều cần người thừa kế, vậy sinh thêm một đứa chẳng phải xong rồi sao.

Kết quả sinh đứa thứ hai xong nuôi được hai năm thì phát hiện đứa nhỏ này trời sinh lạnh nhạt, IQ quá cao nhưng thể chất lại không tốt, không thích hợp tiếp quản vị trí của nhà họ Bạch.

Bạch Uyển hết cách chỉ có thể tiếp tục cùng Thẩm Vưu “luyện acc mở lại”.

Ai ngờ lần thứ ba lại dùng sức quá mạnh, trực tiếp mang thai long phượng thai. Mang cũng mang rồi, vậy thì sinh luôn thôi, thế là thuận lợi sinh ra một trai một gái, lần này coi như đủ nếp đủ tẻ.

Nhưng đúng lúc Bạch Uyển đang trong giai đoạn hồi phục sau sinh thì nhà họ Bạch liên tiếp xảy ra chuyện.

Kẻ thù cũ năm xưa thấy nhà họ Bạch không có người kế thừa liền nổi lên ý xấu, muốn triệt để cắt đứt đường sống của hậu nhân nhà họ Bạch.

Vì vậy chúng lên kế hoạch bắt cóc cặp long phượng thai.

Nhưng lưới trời mà hai nhà Thẩm — Bạch liên thủ bố trí đâu dễ bị đột phá như vậy.

Kẻ thù liều chết phản công, cuối cùng cũng chỉ có thể mang đi được một đứa trẻ.

Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Nhà họ Thẩm mang thân phận ngoài sáng, coi trọng thể diện còn hơn mạng sống, bọn họ sẽ không rầm rộ tuyên truyền chuyện này mà chỉ âm thầm tìm kiếm.

Nhưng nhà họ Bạch thì khác. Năm đó vừa xảy ra chuyện, nhà họ Bạch trực tiếp tắm máu toàn bộ thế lực ngầm, chấn động tới tận tầng lớp cấp cao ở kinh thành, trong đêm đã có người được phái tới điều tra.

Cho nên chuyện Bạch Uyển làm mất một đứa con, ngoại trừ người trong hai nhà biết chuyện thì cũng chỉ có vài vị đại lão cấp cao biết được.

Mấy vị cấp cao này ít nhiều đều có quan hệ với ông cụ Bạch, lại là người nhìn Bạch Uyển lớn lên từ nhỏ.

Thật ra có rất nhiều chuyện không thích hợp để quốc gia trực tiếp ra mặt xử lý, lúc này phần lớn bọn họ sẽ lựa chọn hợp tác với nhà họ Bạch, đôi bên cùng có lợi. Quốc gia vẫn rất giữ chữ tín, sẽ không làm ra loại chuyện qua cầu rút ván.

Cho nên sự tồn tại của nhà họ Bạch cũng là được phía trên ngầm cho phép, là vị vua không ngai của thế giới ngầm đã được chứng nhận. Thậm chí thân phận trong bóng tối của họ còn có quốc gia giúp che giấu.

Hiện giờ xảy ra chuyện thế này, phía trên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, chỉ đành giúp đỡ điều tra cùng.

Nhưng kẻ ôm đứa trẻ đi kia cũng là một nhân tài. Hắn tùy tiện giao đứa bé cho một ông lão mắc bệnh Alzheimer, kết quả ông lão quay đầu đi liền đã gặp phải bọn buôn người, mơ mơ hồ hồ bán luôn đứa trẻ đi.

Từ đó toàn bộ manh mối đều đứt đoạn ở chỗ ông lão.

Đứa trẻ bị bắt cóc từ đó cũng không bao giờ tìm lại được nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương