Thẩm Tri Lạc lấy chiếc hộp xuống, mở ra thì thấy bên trong là một bó hoa cầm tay được điêu khắc bằng vàng, phía dưới còn đè một tờ giấy ghi: “Lạc Lạc ngoan, đừng giận nữa mà, anh dẫn em ra ngoài chơi nhé?”
Chữ viết ngoằn ngoèo như gà bới dính hết vào nhau, cũng chỉ có Thẩm Tri Lạc nhìn quen kiểu chữ xấu đau xấu đớn này rồi mới có thể nhận ra nội dung bên trên.
Cô vội chạy lại bàn, tiện tay ném bó hoa vàng lên giường rồi xé một tờ giấy từ quyển sổ tay ra, cúi đầu viết lên đó: “Đề toán mô phỏng năm xx của anh làm chưa, cho em chép với.”
Viết xong, cô lại nhét tờ giấy vào hộp rồi kéo kéo sợi xích.
Ngay giây tiếp theo, chiếc hộp nhanh chóng được kéo lên trên.
Thẩm Tri Lạc kiên nhẫn đợi một phút, vẫn không thấy Thẩm Tử Mộc hồi âm nên không khỏi lo lắng. Không phải thảm vậy chứ, bị anh hai bắt gặp rồi à?
Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, một bóng người màu đỏ đã chống tay lên cửa sổ tầng ba rồi nhảy xuống, trực tiếp đáp vào phòng ngủ tầng hai.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người, Thẩm Tri Lạc lập tức né sang bên cạnh, lúc này mới may mắn thoát nạn không bị thiếu niên đè trúng.
Mà thiếu niên nhảy cửa sổ vào phòng có mái tóc đỏ cắt ngắn vô cùng nổi bật, ngũ quan sắc bén nhưng vẫn mang theo nét anh khí của tuổi trẻ. Áo khoác đen cùng quần jean ống rộng càng khiến hắn thêm phần ngang tàng tùy ý.
Thẩm Tử Mộc vừa nhảy vào đã liếc về phía cửa phòng trước, xác nhận không có ai canh bên ngoài mới cười hì hì nói: “Anh hai tới rồi à?”
Thẩm Tri Lạc cúi đầu, cả người tràn ngập vẻ mất sức sống: “Ừm.”
Thẩm Tử Mộc chậc một tiếng rồi đưa tay cốc đầu cô một cái, nói: “Sao nãy giờ cứ không thèm để ý anh vậy?”
“Anh hai tới thì mới chịu gặp anh, hừ.”
Hắn có chút ghen tị dựa lưng lên bệ cửa sổ, lầm bầm hậm hực.
Thẩm Tri Lạc nói: “Ai da, em đâu có bơ anh.”
Thẩm Tử Mộc liếc cô một cái, cực kỳ ngạo kiều nói: “Vậy sao không để ý anh, anh gõ cửa mười phút liền đó!”
“Em biết mười phút đó anh sống thế nào không?”
Nếu cuối cùng quản gia Triệu không nói cho hắn biết anh cả đã về thì hắn còn có thể gõ thêm mười phút nữa.
Thẩm Tri Lạc hơi ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Ai da, đừng giận mà anh ba.”
Thẩm Tử Mộc hừ hừ hai tiếng rồi truy hỏi đến cùng: “Vậy tại sao em không gặp anh?”
Vừa nói hắn vừa đưa tay véo má cô.
Thẩm Tri Lạc nhìn dáng vẻ của hắn là biết anh cả với anh hai chắc chắn cũng giấu hắn chuyện về cô em gái ruột kia rồi.
“Ting—— phát nhiệm vụ hệ thống, làm xấu hình tượng thiên kim thật trước mặt Thẩm Tử Mộc.”
Thẩm Tri Lạc đầy vạch đen trong đầu. Cái hệ thống chó má này đúng là mọi lúc mọi nơi đều muốn hại thiên kim thật. Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Hệ thống! Ngươi có thù với thiên kim thật à? Tại sao cứ nhằm vào người ta vậy?”
Hệ thống báo thù dùng giọng máy móc lạnh như băng, nghe không ra cảm xúc gì, vẫn là dáng vẻ thiểu năng trí tuệ nhân tạo như cũ: “Không có.”
“Những gì hệ thống biểu hiện chính là điều ký chủ suy nghĩ trong lòng. Tất cả đều nhằm giúp ký chủ hoàn thành tâm nguyện tốt hơn.”
Thẩm Tri Lạc: “…”
Cô có cái tâm nguyện quỷ gì chứ. Tâm nguyện của cô là toán được 100 điểm kìa.
Thẩm Tri Lạc cảm thấy vô cùng mệt tim. Cô thật sự không muốn bị điện giật, cũng không muốn vô duyên vô cớ nhằm vào một người vô tội còn chưa từng gặp mặt.
Quan trọng là người ta mới là nạn nhân thật sự.
Lại càng không muốn nữa.
Thẩm Tri Lạc trầm tư một lúc, vắt óc nghĩ ra một câu vừa không gây tổn thương gì nhiều lại còn đủ để đối phó với hệ thống.
“Anh, nếu em biến thành người xấu rồi thì anh còn thương em không?”
Hệ thống im lặng…
Ta bảo cô bôi đen thiên kim thật chứ có bảo cô tự bôi đen chính mình đâu!
Thẩm Tử Mộc sáng mắt lên, hỏi: “Lạc Lạc, cuối cùng em cũng không nhịn được nữa, muốn cho nổ trường học rồi à?”
Thẩm Tri Lạc nghẹn một chút rồi tiếp tục nói: “Ý em là, nếu em biến thành một người xấu tội ác tày trời, cướp đồ của người khác còn bắt nạt người ta nữa, anh vẫn thích em sao?”
Thẩm Tử Mộc không cần nghĩ đã đáp ngay: “Vậy chắc chắn là lỗi của đối phương. Với lại em muốn bắt nạt ai? Anh giúp em xử hắn.”
Đừng nhìn hắn là em út, thật ra trong ba anh em hắn mới là người tàn nhẫn nhất.
Thẩm Tử Mộc sinh ra đã là mầm mống phản diện, từ nhỏ đã không biết sợ hãi là gì, thiếu hụt lòng đồng cảm và khả năng thấu cảm, tính cách lại càng thất thường khó đoán. Hắn thích nổi điên công khai, là kiểu tồn tại kỳ quái có thể kéo tất cả mọi người xuống mồ cùng mình.
Thẩm Tri Lạc chớp chớp mắt: “Được rồi.”
“Vậy anh có thể giúp em làm bài toán luôn được không?”
Thẩm Tử Mộc còn tưởng chuyện gì lớn lắm, nghe vậy liền bật cười: “Có vậy thôi hả?”
Thẩm Tri Lạc gãi đầu: “Ờm… có vậy thôi.”
Thẩm Tử Mộc đút hai tay vào túi quần, quen thuộc dùng chân kéo một chiếc ghế tròn từ dưới bàn học ra rồi ngồi xuống, chống khuỷu tay lên mặt bàn, đỡ cằm nói: “Nhanh lên nào, làm xong anh dẫn em đi chơi.”
Thẩm Tri Lạc cười hì hì, tâm trạng lập tức từ âm u chuyển sang nắng đẹp, mấy chuyện rách việc do hệ thống mang tới cũng bị cô quăng ra sau đầu.
“Đến đây!”
Hệ thống lần nữa tức nghẹn.
Ký chủ khóa này sao mà khó dẫn dắt thế hả?!
Rõ ràng khơi dậy ác niệm trong lòng con người là chuyện đơn giản nhất, sao tới chỗ Thẩm Tri Lạc lại mất tác dụng rồi?!
Nó tức! Nó hận đó!
Nửa tiếng sau, hai đề toán nóng hổi vừa ra lò.
Thẩm Tri Lạc còn cực kỳ thông minh khi không để Thẩm Tử Mộc đưa hết đáp án đúng cho mình, cố ý khống chế điểm số ở khoảng 70 điểm.
Như vậy lúc anh hai kiểm tra sẽ không phát hiện cô lén dùng “hack anh ba”.
Ha ha, cô đúng là một đứa ranh ma mà.
Thẩm Tri Lạc cười tới mức không thấy mắt đâu nữa, giơ hai tờ đề lên hận không thể hôn một cái.
Thật ra chuyện cô không phải con ruột đã sớm có dấu hiệu rồi.
Rõ ràng ba người anh đều là thiên tài học bá, kiểu thiên kiêu tuyệt thế.
Ngay cả Thẩm Tử Mộc, dù bình thường trốn học ngủ gật chơi game, không nghe giảng cũng chẳng ghi chép, nhưng tới lúc thi vẫn cứ đạt điểm tuyệt đối.
Chỉ có Thẩm Tri Lạc thường xuyên vì mình không đủ biến thái mà trở nên lạc quẻ với cả gia đình.
Không chỉ vậy, người nhà họ Thẩm ai cũng mang vẻ đẹp đậm nét, sống mũi cao, ngũ quan sâu và sắc sảo.
Còn Thẩm Tri Lạc thì giống hệt một con mèo búp bê mềm mềm thơm thơm, đôi mắt to phối với đường nét ngũ quan ngọt ngào mềm mại, đáng yêu mềm xốp tới quá đáng.
Thẩm Tử Mộc thấy cuối cùng cô cũng cười thì tâm trạng cũng vui theo, nói: “Được rồi, anh về trước đây, lát nữa lại tới dẫn em ra ngoài chơi.”
Thẩm Tri Lạc điên cuồng gật đầu: “Được được được!”
Thẩm Tử Mộc vẫy tay với cô rồi lại trèo cửa sổ trở về tầng ba.
Sau khi hắn rời đi, Thẩm Tri Lạc cũng vội vàng chạy vào phòng thay đồ thay quần áo~ đi chơi thôi~
Vài phút sau, cửa phòng lần nữa bị gõ vang.
Thiếu nữ hớn hở chạy đi mở cửa.
Kết quả ngoài cửa không chỉ có anh ba bị bắt quả tang, mà còn có cả anh hai học bá tử thần Thẩm Tiêu Trạch.
Thẩm Tiêu Trạch cong mắt mỉm cười, giọng điệu rõ ràng dịu dàng vô cùng nhưng lại khiến Thẩm Tri Lạc cảm nhận được áp lực vô cùng.
“Làm xong đề rồi?”
Thẩm Tri Lạc lắp bắp: “Làm… làm xong rồi.”
Thẩm Tiêu Trạch: “Anh kiểm tra chút.”
Thẩm Tri Lạc ngơ ngác tránh sang một bên cho anh hai vào phòng, sau đó bản thân cũng mặt mày đưa đám lẽo đẽo theo phía sau.
Ngược lại Thẩm Tử Mộc vẫn chẳng hề sợ hãi, thong dong đi vào theo.
Bị phát hiện thì sao chứ.
Cùng lắm Lạc Lạc bị anh hai kéo đi phụ đạo một trận thôi.
Còn hắn à.
Chuyện ăn đòn thôi mà.
Haiz, từ nhỏ tới lớn không biết đã bị ba mẹ với anh cả đánh hội đồng bao nhiêu lần rồi, bây giờ khả năng chịu đòn của hắn mạnh tới đáng sợ.
Tối ngủ một giấc, hôm sau vẫn tung tăng nhảy nhót như thường, tiếp tục dẫn Lạc Lạc đi quậy khắp nơi.