Trong phòng ăn, ba Thẩm đang nghiêm chỉnh ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh ông là Bạch Uyển mặc đồ ở nhà, hai chân co lên ghế, đang cầm điện thoại lướt video, chẳng có chút dáng vẻ nào của một người mẹ.
Bà không giống mẹ của bốn đứa con, trái lại còn giống một thiếu nữ vô ưu vô lo, sống thoải mái tự do hơn.
Ngay cả dấu vết của năm tháng và những vấn đề hồi phục sau sinh cũng không để lại quá nhiều ảnh hưởng trên người bà.
Chỉ riêng điều đó cũng đủ để thấy tiền bạc và quyền thế mới là thứ dưỡng nhan tốt nhất của phụ nữ.
Khi có được những thứ ấy, tình yêu tự nhiên cũng sẽ đến.
Đợi đến lúc Bạch Uyển nhìn thấy cô con gái bảo bối của mình như một hồn ma lẽo đẽo theo sau hai anh trai, bà lập tức đặt điện thoại xuống, vẫy tay gọi cô: “Lại đây lại đây, bảo bối, bên này này!”
Nói rồi bà vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cô ngồi qua đây.
Thẩm Tri Lạc vô cùng quen thuộc mà “bay” qua, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Bạch Uyển cười tủm tỉm hỏi han đầy thân thiết: “Bảo bối ngoan à, sao mặt mày ủ rũ thế, có phải anh hai con lại bắt con học rồi không?”
Thẩm Tri Lạc yếu ớt gật đầu, thốt ra hai chữ: “Đói quá.”
Người giúp việc đã dọn đủ món lên bàn. Bạch Uyển chẳng hề kiêng dè, trực tiếp gắp cho cô một miếng sườn rồi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không muốn học thì khỏi học nữa, cùng lắm về nhà họ Bạch, mẹ nuôi con cả đời.”
Thẩm Tri Lạc cảm động ngẩng đầu lên. Hu hu, đúng là mẹ tốt của cô mà, cô muốn làm con gái cưng của mẹ cả đời.
Hệ thống tức tối châm chọc: “Đợi thiên kim thật trở về, những sự yêu thương này sẽ không còn thuộc về cô nữa đâu.”
Thẩm Tri Lạc chẳng buồn để ý đến nó, tiếp tục cảm động nép vào lòng mẹ, tận hưởng hơi ấm chỉ thuộc về mẹ mình.
Ngược lại, Thẩm Tiêu Trạch vừa ngồi xuống đã bất lực day day sống mũi, lên tiếng: “Mẹ à.”
Thành tích học tập của em gái mãi không cải thiện được, ít nhất một nửa công lao phải tính cho sự nuông chiều vô độ của Bạch Uyển.
Nửa còn lại phải tính cho cái tên nhóc Thẩm Tử Mộc kia tiếp tay làm loạn, suốt ngày chỉ biết nghĩ cách dẫn hư Lạc Lạc.
Bạch Uyển và Thẩm Tri Lạc đồng thời im bặt. Mẹ Thẩm cười gượng ha ha, định kéo chủ đề sang chuyện khác, vừa trò chuyện linh tinh vừa kéo Thẩm Tri Lạc ăn cơm.
Thẩm Quân Hạc cũng là một trong những người cực kỳ để tâm đến thành tích học tập của em gái. Để tránh việc người mẹ không đáng tin này thật sự dụ em gái về nhà họ Bạch, anh bất động thanh sắc liếc nhìn ba Thẩm bên cạnh.
Ba Thẩm dịu dàng nhìn cảnh mẹ con họ tương tác với nhau, trái tim cũng mềm nhũn thành nước.
Lúc này nhận được ánh mắt sắc lẹm của con trai cả, ông vội vàng bày ra dáng vẻ người ba nghiêm nghị, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Ăn cơm đi.”
Ờm được rồi, thật ra cái uy nghiêm của người ba này cũng chỉ có tác dụng với mấy đứa con trai thôi.
Hồi nhỏ mấy anh em đều từng bị đánh, ít nhiều gì cũng từng e dè và sợ hãi người ba mặt lạnh đầy uy nghiêm này.
Chỉ có Thẩm Tri Lạc là chẳng sợ ai.
Từ bé đã là một đứa nhóc thích làm nũng, biết giơ tay đòi bế.
Ngay cả người ba luôn lạnh lùng nghiêm túc, khó gần khó chiều cũng hoàn toàn bị cô chinh phục.
Ngoài ảnh gia đình ra, chỉ có Thẩm Tri Lạc là có ảnh chụp riêng với cha.
Cũng chỉ có Thẩm Tri Lạc là lúc nào cũng tràn đầy sức sống, thích chạy đi chụp ảnh cùng cục băng thúi kia.
Có đôi khi sự tươi sáng hoạt bát của cô còn khiến ba con nhà họ Thẩm phải sinh ra cảm giác kính nể.
Nhưng hiện tại Thẩm Tri Lạc chỉ muốn chuyên tâm ăn cơm, cúi đầu cắm cúi ăn.
Cho dù ánh mắt của cả nhà thỉnh thoảng đều rơi lên người cô cũng chẳng ảnh hưởng nổi đến nhiệt huyết ăn uống của cô.
-_-bbb……
Ăn tối xong, Thẩm Tri Lạc kéo mẹ Thẩm ra hậu hoa viên đi dạo tiêu cơm.
Còn lại mấy ba con thì đồng loạt lên thư phòng trên tầng ba, bắt đầu mở cuộc họp gia đình nội bộ khẩn cấp.
Con gái không có ở đây, mấy người đàn ông cũng lười giả vờ nữa.
Ai nấy đều mắc hội chứng mặt khó ở nghiêm trọng.
Ba Thẩm nghiêm túc, Thẩm Quân Hạc ngồi ngay ngắn đàng hoàng, Thẩm Tiêu Trạch thần sắc nhàn nhạt lạnh lùng xa cách, còn Thẩm Tử Mộc thì bày ra dáng vẻ chuyện không liên quan đến mình không quản.
Đôi mày kiếm rậm rạp của Thẩm Vưu nhíu chặt, gương mặt không giận mà uy, ánh mắt sắc bén quét qua mấy đứa con trai, giọng nói lạnh băng: “Bảo các con trông chừng Thẩm Từ Yên cho cẩn thận, kết quả thì sao? Sao vẫn để xảy ra chuyện thế này?!”
“Thẩm Tiêu Trạch, con nói đi, rốt cuộc con canh chừng kiểu gì vậy?”
Ngay từ hai tuần trước, khi một cô gái cố tình xuất hiện trong phạm vi camera giám sát của tập đoàn Thẩm thị, toàn bộ người nhà họ Thẩm đã lập tức cảnh giác.
Không vì gì khác.
Chỉ vì gương mặt ấy quá giống Thẩm Tử Mộc.
Nói là bản sao của lão tam cũng chẳng quá đáng chút nào.
Ngay cả khí chất trên người cũng giống Thẩm Tiêu Trạch y đúc, chỉ cần cô đứng ở đó thôi cũng đủ giải thích mọi vấn đề.
Thẩm Quân Hạc lập tức cho người điều tra toàn bộ thông tin về cô.
Nhưng cuối cùng chỉ tra được cái tên Thẩm Từ Yên.
Ngoài ra không còn gì khác.
Một cô gái bị bắt cóc suốt mười tám năm không hề có chút tung tích, nay lại đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt người nhà họ Thẩm, rất khó để không khiến người ta nghi ngờ cô mang mục đích khác.
Ngay trong ngày hôm đó, Thẩm Vưu đã tìm gặp cô gái ấy. Thẩm Tiêu Trạch đích thân làm xét nghiệm quan hệ huyết thống, kết quả chắc chắn không thể sai được. Sự thật chứng minh cô chính là đứa con ruột thất lạc năm xưa của nhà họ Thẩm.
Nhưng vấn đề cũng trở nên nghiêm trọng.
Không phải nhà họ Thẩm không muốn nhận lại cô con gái này, mà là từ nhỏ cô không lớn lên ở Thẩm gia, hoàn toàn không có cảm giác thuộc về hay sự công nhận với gia đình này.
Mà người nhà họ Thẩm lại trời sinh tình cảm lạnh nhạt, chỉ cực kỳ để tâm đến những thứ họ thật sự coi trọng.
Thẩm Vưu tuyệt đối sẽ không cho phép máu mủ ruột thịt của mình trở thành lưỡi dao đâm ngược lại Thẩm gia.
Huống chi hiện tại, Thẩm gia đã có báu vật khiến họ càng để tâm hơn.
Đó cũng chính là lý do bọn họ mãi vẫn chưa nhận Thẩm Từ Yên về.
Bởi không ai biết cô tiếp cận Thẩm gia với mục đích gì.
Nếu cô chỉ vì muốn sống tốt hơn mới quay về Thẩm gia, vậy bọn họ cũng đâu phải nuôi không nổi thêm một cô con gái.
Chỉ sợ cô là một con rắn độc, chĩa nanh vuốt về phía Thẩm gia.
Theo những gì hiện tại có thể điều tra được, mục đích của Thẩm Từ Yên không rõ ràng, bối cảnh cũng mù mịt. Mà thứ đáng sợ nhất thường chính là những điều chưa biết.
Chuyện này bị giấu suốt hai tuần, vậy mà hôm nay lại bất ngờ bùng nổ.
Rất khó nói chuyện đó không liên quan đến Thẩm Từ Yên.
Ngược lại, Thẩm Tiêu Trạch khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ, lạnh nhạt lên tiếng: “Con thấy chưa chắc là Thẩm Từ Yên.”
“Hôm nay lúc làm trị liệu tâm lý cho Lạc Lạc, con phát hiện tình trạng của em ấy rất kỳ lạ. Tạm thời con vẫn chưa nhìn ra nguyên nhân. Em ấy không giống kiểu chán ghét hay sợ hãi Thẩm Từ Yên, ngược lại càng giống như…”
Bị ai đó khống chế vậy.
Cho hắn một cảm giác vô cùng giả tạo, cố tình và đầy sự lệch lạc khó tả.
Thẩm Tiêu Trạch từ trước đến nay chưa từng gặp chuyện gì khiến ngay cả hắn cũng không thể nhìn thấu, nhất thời càng thêm hứng thú với những biến đổi xảy ra trên người Thẩm Tri Lạc.
Xem ra lát nữa lúc kiểm tra cho Lạc Lạc phải chú ý kỹ hơn mới được.
Những người khác không có năng lực quan sát và phán đoán sắc bén như Thẩm Tiêu Trạch nên không nghĩ sâu đến vậy.
Bọn họ chỉ cho rằng có người âm thầm liên lạc với Thẩm Tri Lạc, chuyện này nhất định phải coi trọng.
Ngay cả Thẩm Tử Mộc cũng không ngu ngốc bốc đồng như vẻ bề ngoài. Chuyện liên quan đến Lạc Lạc lần này đã hoàn toàn chạm vào vảy ngược của cả nhà. Hắn siết chặt điện thoại bằng một tay, màn hình đen thậm chí còn xuất hiện dấu hiệu rạn nứt mơ hồ.
Hắn chính là người thừa kế đời tiếp theo được nhà họ Bạch đích thân chỉ định, là kẻ thống trị tuyệt đối trong thế lực ngầm, sao có thể thật sự là loại nhân vật đơn giản được.
Sắc mặt Thẩm Tử Mộc âm trầm: “Tốt nhất đừng để tôi tra ra kẻ đó là ai…”
Hắn sẽ khiến kẻ kia hiểu thế nào gọi là sống không bằng chết.