Ba Thẩm liếc xéo cậu con trai thứ ba, giọng điệu lạnh nhạt: “Dạo này con bớt dẫn Lạc Lạc ra ngoài chơi đi.”
Trên đầu Thẩm Tử Mộc lập tức hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.
Dựa vào cái gì chứ?!!
Hắn không chịu đâu.
Lạc Lạc thích đi chơi với hắn, người khác quản nổi à.
Một đám chỉ biết ghen ăn tức ở.
Có giỏi thì đánh chết hắn đi.
Thẩm Tử Mộc lười biếng xoay xoay điện thoại trong tay, hỏi: “Mọi người thật sự định đón cái cô Thẩm Từ Yên kia về nhà à?”
“Tôi không thích cô ta.”
Hắn thẳng thắn bộc lộ sự chán ghét của mình.
Những người khác đều không lên tiếng. Một kẻ tiếp cận có mục đích rõ ràng như vậy, chẳng ai thích nổi.
Ba Thẩm lạnh giọng quát một câu: “Đủ rồi!”
“Chuyện này quyết định vậy đi.”
Thẩm Tử Mộc là người đầu tiên mất kiên nhẫn. Hắn trợn trắng mắt, chộp lấy áo khoác tác chiến rồi xoay người đi thẳng ra ngoài.
Những người khác cũng lần lượt lạnh nhạt rời đi.
…
Bên phía Thẩm Tri Lạc.
Sau khi đi dạo với Bạch Uyển xong, hai mẹ con cùng cuộn mình trên sofa trong phòng khách xem show giải trí.
Thẩm Tiêu Trạch một tay đút túi quần, đang chậm rãi bước xuống cầu thang: “Lạc Lạc, đi thôi.”
“Đi kiểm tra trước đã.”
Thẩm Tri Lạc "vâng" một tiếng rồi đứng dậy vẫy tay chào Bạch Uyển: “Mẹ, con đi trước nhé.”
Bạch Uyển cũng cười tủm tỉm vẫy tay lại với cô.
“Đi đi đi.”
Tầng hầm nhà họ Thẩm đã được cải tạo thành một phòng y tế siêu lớn.
Không chỉ có đủ loại thiết bị dùng cho kiểm tra sức khỏe thông thường mà thậm chí còn có cả phòng phẫu thuật và phòng thí nghiệm.
Nơi này là lãnh địa riêng của Thẩm Tiêu Trạch.
Hồi nhỏ, anh hai ngày nào cũng cắm đầu trong phòng thí nghiệm, chẳng biết đang nghiên cứu thứ gì.
Có một chuyện khiến Thẩm Tri Lạc nhớ cực kỳ sâu sắc.
Năm sáu tuổi, cô đặc biệt thích nuôi động vật nhỏ.
Thỏ trắng mềm mềm, mèo Ragdoll đáng yêu, cả đám chuột hamster ngốc nghếch đáng yêu nữa.
Kết quả chẳng ngoài dự đoán, tất cả đều thần bí biến mất.
Cô tìm suốt hai ngày, cuối cùng mới phát hiện xác thú cưng của mình trong phòng thí nghiệm đã bị giải phẫu đến mức chỉ còn lại bộ xương.
Cô tức đến mức khóc liên tục nửa tháng, cứ nhìn thấy anh hai là khóc.
Hại anh hai bị đánh suốt một tháng liền.
Vốn dĩ chỉ cần ăn đòn nửa tháng thôi, nhưng mỗi lần nhìn anh hai bị đánh cô lại đau lòng, đau lòng thì tiếp tục khóc, mà cô càng khóc anh hai lại càng bị đánh.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Tiêu Trạch chịu không nổi trước, chủ động đến xin lỗi làm hòa với cô, chuyện này mới xem như kết thúc.
Thẩm Tiêu Trạch năm chín tuổi: Không xin lỗi được sao, anh sắp bị đánh chết rồi.
Chính chuyện này khiến suốt một khoảng thời gian rất dài về sau, ánh mắt nghiên cứu của Thẩm Tiêu Trạch luôn dừng lại trên người Thẩm Tri Lạc.
Thật ra muốn dụ dỗ em gái rất đơn giản.
Chỉ cần cho cô một viên kẹo là cô sẽ vô cùng phối hợp chơi trò bác sĩ và bệnh nhân với bạn.
Đợi đến khi Thẩm Quân Hạc tìm được Thẩm Tri Lạc thì cô đã bị tiêm thuốc mê, trói lên bàn phẫu thuật rồi.
=-=…
Cho nên đối với Thẩm Tri Lạc mà nói, ký ức về tầng hầm thật sự chẳng mấy tốt đẹp.
Haiz, thôi không sao.
Thẩm Tri Lạc vẫn cực kỳ thích anh trai mình.
Có lẽ từ đầu đến cuối chỉ mình cô tin rằng Thẩm Tiêu Trạch sẽ không thật sự làm hại cô.
Ví dụ như bây giờ.
Trò bác sĩ và bệnh nhân gần như năm nào cũng diễn ra một lần.
Sau khi kiểm tra xong các chỉ số cơ thể cơ bản, Thẩm Tiêu Trạch đưa cô vào phòng thí nghiệm rồi đưa cho cô một bộ đề trắc nghiệm.
Thẩm Tri Lạc ngơ ngác nhận lấy, hỏi: “Đây là gì vậy?”
Thẩm Tiêu Trạch mặt không đổi sắc đáp: “Bài kiểm tra sức khỏe tâm lý.”
“Sắp thi đại học rồi, sợ em áp lực quá lớn.”
“Sức khỏe tâm lý cũng rất quan trọng.”
Thẩm Tri Lạc hoàn toàn không nghi ngờ gì, cắn đầu bút bắt đầu làm bài.
Thẩm Tiêu Trạch đứng bên cạnh điều chỉnh máy móc thiết bị, liếc cô một cái rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Nhả ra. Không được cắn bút.”
“Cái tật xấu này của em bao giờ mới sửa được đây.”
Thẩm Tri Lạc "vâng" một tiếng, ngượng ngùng cười hì hì rồi tiếp tục làm bài.
Nửa tiếng sau, cuối cùng Thẩm Tri Lạc cũng làm xong toàn bộ câu hỏi trắc nghiệm.
Thẩm Tiêu Trạch vừa xem kết quả kiểm tra vừa khẽ nâng cằm: “Ngồi lên cái ghế bên kia đi.”
Thẩm Tri Lạc lon ton chạy qua ngồi xuống.
Ngoan đến mức không tưởng nổi.
Thẩm Tiêu Trạch đặt bản báo cáo xuống rồi đội lên đầu cô một thứ giống như mũ bảo hộ, bên trên cắm đầy dây điện đủ màu.
Cô vừa định đưa tay sờ thử thì đã bị Thẩm Tiêu Trạch gạt tay xuống.
Thẩm Tri Lạc tò mò hỏi: “Anh, cái này là gì vậy?”
Thẩm Tiêu Trạch mặt không đỏ tim không loạn bịa đại: “Một loại máy kiểm tra tình trạng não bộ thôi.”
Hai mắt Thẩm Tri Lạc lập tức sáng rực đầy sùng bái: “Wow, em còn tưởng máy phát hiện nói dối cơ.”
“Anh tự làm hả?”
Thẩm Tiêu Trạch tránh nặng tìm nhẹ đáp: “Công nghệ mới nhất của nước M, anh chỉnh sửa lại đôi chút.”
“Được rồi, từ bây giờ nhắm mắt lại, thả lỏng tinh thần, đừng nghĩ gì cả.”
Thẩm Tri Lạc ngoan ngoãn làm theo.
Khoảng một phút sau, bên tai cô vang lên tiếng điện rè rè như có như không.
“Dạo gần đây có cảm thấy tinh thần uể oải không?”
Thẩm Tri Lạc khẽ lắc đầu đáp: “Không có.”
“Có xuất hiện tình trạng lo âu, bực bội, mất ngủ gì không?”
Thẩm Tri Lạc khựng lại một giây rồi mới trả lời: “Không có.”
Thẩm Tiêu Trạch không tiếp tục hỏi nữa, chỉ chờ thêm khoảng hai phút rồi đứng dậy tháo thiết bị trên đầu cô xuống.
“Được rồi, kiểm tra xong rồi.”
“Tạm thời không có vấn đề gì.”
“Nếu cảm thấy khó chịu hay không ổn ở đâu thì báo ngay cho anh.”
Thẩm Tri Lạc vuốt vuốt mái tóc bị dựng tung lên của mình, ngoan ngoãn "vâng" một tiếng: “Biết rồi biết rồi.”
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em đâu phải búp bê sứ đâu...”
Thẩm Tiêu Trạch tắt máy tính, chẳng thèm để ý lời oán giận của cô.
Anh nắm lấy tay em gái rồi nói: “Đi thôi, lát nữa chắc còn có họp gia đình.”
Sự chú ý của Thẩm Tri Lạc lập tức bị dời đi: “Hả? Chuyện gì vậy?”
“Qua đó rồi em sẽ biết.”
“Vâng... được rồi...”
Trong nhà kính trên tầng cao nhất.
Khắp nơi đều là từng khóm hoa xinh đẹp rực rỡ, phía xa còn có giàn nho cùng cây quất vàng trĩu quả, bên cạnh đặt một chiếc xích đu lớn màu hồng phấn.
Toàn bộ bố cục đều mang phong cách thiếu nữ vừa mộng mơ vừa đáng yêu.
Nhìn là biết ngay kiệt tác của Thẩm Tri Lạc.
Ba Thẩm và Bạch Uyển đang anh anh em em đút trái cây cho nhau.
Hai người con trai còn lại thì người chơi điện thoại, người xử lý công việc.
Bọn họ đã sớm quen với kiểu phát cơm chó không coi ai ra gì của ba mẹ mình.
Đợi đến khi Thẩm Tiêu Trạch dắt Thẩm Tri Lạc bước vào, mấy người đồng loạt đặt việc trong tay xuống, bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhàng ấm áp như một gia đình bình thường.
Thẩm Tri Lạc là người đầu tiên chạy lạch bạch qua, ngồi xuống cạnh mẹ mình.
Thẩm Tiêu Trạch cũng đi qua, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.
Mọi người đã có mặt đầy đủ, cuộc họp gia đình chính thức bắt đầu.
Bạch Uyển nắm lấy tay Thẩm Tri Lạc, thần sắc dịu dàng nói: “Lạc Lạc à, thật ra hôm nay mở cuộc họp gia đình này là muốn nói với con một chuyện.”
Hệ thống: “Tới rồi tới rồi, bọn họ sắp vứt bỏ cô rồi.”
Thẩm Tri Lạc lập tức bịt miệng hệ thống lại.
Bạch Uyển khẽ ho một tiếng rồi tiếp tục: “Lạc Lạc à, thật ra con có một chị gái.”
“Lúc mới sinh ra chị ấy đã bị kẻ xấu bắt cóc, gần đây chúng ta mới tìm được.”
“Con bé ở ngoài chịu rất nhiều khổ cực, chúng ta muốn... ngày mai đón nó về nhà.”
Thẩm Tri Lạc vốn đã sớm đoán được mình không phải con ruột của ba mẹ, nhưng khi thật sự chính tai nghe thấy chuyện này, cô vẫn không nhịn được mà đau lòng khó chịu.
Gần hai mươi năm tình cảm rồi... sao có thể dễ dàng cắt đứt như vậy được.
Nước mắt Thẩm Tri Lạc không khống chế được mà rơi xuống, tâm trạng trong nháy mắt tụt dốc đến cực điểm: “Mẹ... thật ra chị ấy mới là con ruột đúng không...”
“Là con chiếm vị trí của chị ấy suốt bao nhiêu năm nay.”
Ngay cả bản thân cô cũng không biết hiện tại mình đang có cảm giác gì.
Phức tạp, chua xót, buồn bực, đau khổ, còn có áy náy.
Bạch Uyển lập tức đau lòng muốn chết, vội vàng nắm lấy tay cô nói: “Ôi trời bảo bối ngoan của mẹ, con nói linh tinh gì vậy!”
“Con mãi mãi là bảo bối mẹ yêu nhất!”
“Cho dù con bé có phải con gái mẹ hay không, thì con vẫn luôn là như vậy...