Ngày hôm sau.
Chiếc Maybach màu đen chậm rãi tiến vào trang viên Nam Sơn.
Thẩm Quân Hạc đích thân mở cửa ghế phụ, đón thiếu nữ xuống xe.
Trong nhà kính trên tầng cao nhất của biệt thự, Thẩm Tri Lạc đang cong lưng ngồi xổm dưới đất, âm thầm rình coi cảnh tượng “ấm áp hạnh phúc” này.
Cô nheo mắt cố sức nhìn về phía trước, tiếc là khoảng cách quá xa nên chẳng nhìn rõ mặt mũi.
Chỉ có thể thấy thiếu nữ kia dáng người cao gầy, mặc áo thun trắng cùng quần jeans đơn giản, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
Hơn nữa cô ấy thật sự rất cao!
Làn da lộ ra bên ngoài trắng đến phát sáng. Kế thừa gen ưu tú của ba mẹ, chắc chắn cô ấy rất đẹp!!
Thẩm Tri Lạc còn chưa nhìn rõ mặt mà đã ghen tị đến mức muốn cắn khăn tay rồi.
Mà Thẩm Từ Yên vừa xuống xe đã nhạy bén cảm nhận được ánh mắt chăm chú mãnh liệt.
Cô gần như cùng lúc với Thẩm Quân Hạc ngẩng đầu nhìn lên, nhưng lại chẳng phát hiện bóng dáng nào.
Lập tức, Thẩm Từ Yên càng hứng thú hơn với vị tiểu công chúa nhà họ Thẩm trong lời đồn này.
Thẩm Quân Hạc nhìn thấy vẻ nghiền ngẫm trong mắt cô, giọng điệu đầy ý cảnh cáo: “Tôi hy vọng cô biết chừng mực.”
Khóe môi Thẩm Từ Yên cong lên: “Yên tâm, tôi sẽ không chủ động chọc vào cô ấy.”
Nhưng nếu là cô bé đó chủ động đến chọc tôi... không biết đủ cho tôi chơi được mấy lần đây.
Xem ra quãng thời gian sau này ở Hoa Quốc hẳn sẽ không quá nhàm chán.
Thẩm Quân Hạc liếc cô một cái: “Tốt nhất là vậy.”
Trong phòng khách, hôm nay ngoại trừ Thẩm Tiêu Trạch không có mặt, ba Thẩm và Bạch Uyển đều đang ngồi sẵn ở đó, nghiêm trận chờ đợi.
Ngay khoảnh khắc hai bên chạm mặt, một bầu không khí căng thẳng vô hình dần lan khắp phòng khách.
Hiển nhiên, không ai giỏi đối phó với loại tình huống vừa giả tạo vừa ngượng ngùng thế này.
Ngay cả Thẩm Từ Yên lúc này cũng có chút không biết phải làm sao.
Cô rất muốn chậc lưỡi một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Nhưng vừa nghĩ tới nhiệm vụ của mình... thôi vậy, vẫn có thể nhịn thêm chút nữa.
Nhưng cô nên nói gì đây?
Mấy người cứ giằng co như vậy khiến bầu không khí nhất thời cứng ngắc.
Thẩm Tri Lạc trốn ở khúc quanh cầu thang tầng hai, đang lén bám tường nhìn xuống dưới.
Lúc nãy trên tầng cao cô không nhìn rõ, bây giờ ở khoảng cách gần cuối cùng cũng thấy được gương mặt nghiêng lập thể xinh đẹp của thiếu nữ. Đôi môi đỏ diễm lệ nhưng không hề yêu mị.
Đẹp đến mức đầy tính công kích.
Là kiểu mỹ nhân đậm nét cực kỳ có đặc điểm riêng.
Thẩm Tri Lạc chính là chó liếm tối thượng của hội mê cái đẹp. Cô thật sự sắp chìm đắm trong nhan sắc của thiên kim thật không thoát ra nổi rồi.
Vừa nghĩ tới chuyện người đẹp như vậy lại là chị gái mình, dẫn ra ngoài chắc chắn cực kỳ có mặt mũi, nằm mơ cô cũng cười tỉnh.
Tại sao nhất định phải đấu đá nhau chứ cái hệ thống chó má này!!!
Hệ thống báo thù đã hoàn toàn bình thản trước sự phản bội của ký chủ. Nó chỉ muốn mau chóng thu thập giá trị ác niệm, hoàn thành nhiệm vụ sớm rồi giải thoát. Loại ký chủ thiểu năng này ai thích dẫn thì dẫn.
Nó lạnh tanh nhắc nhở: “Mời ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.”
Thẩm Tri Lạc tức tối lén dùng đầu cụng cụng vào tường.
Động tác nhỏ của cô không giấu được bất kỳ ai. Bạch Uyển nhìn thấy cô liền thầm nghĩ cứu tinh tới rồi, vội vàng gọi cô xuống: “Lạc Lạc! Mau xuống gặp chị con đi.”
Thẩm Tri Lạc biết mình không trốn được nữa nên chỉ có thể làm bộ làm tịch bước xuống cầu thang.
Sau đó vèo một cái chạy tới cạnh Bạch Uyển, ngẩng cao đầu nói: “Xin chào, tôi tên Thẩm Tri Lạc.”
Nói xong còn cố ý nhích sát về phía Bạch Uyển hơn một chút.
Sau đó hí hửng hỏi hệ thống: “Sao nào? Bây giờ chắc chắn trông tôi cực kỳ kiêu ngạo vô lễ luôn đúng không?”
Hệ thống: “...”
Mẹ nó chứ.
“Cô gây khó dễ cho cô ta đi, làm khó cô ta ấy!”
Thẩm Tri Lạc có hơi khó xử, “a” một tiếng rồi hỏi: “Hệ thống, làm khó người khác kiểu gì vậy?”
Hệ thống báo thù tức đến bốc khói bảy lỗ, dây điện sắp chập mạch luôn rồi mà vẫn không quên tẩy não Thẩm Tri Lạc: “Rõ ràng tất cả mọi thứ ở đây vốn nên thuộc về cô. Sự cưng chiều của gia đình, tiền bạc, quyền thế, địa vị, tất cả đều phải là của cô.”
“Thẩm Từ Yên xuất hiện sẽ cướp sạch hết những thứ này, cô thật sự cam tâm à?!”
Thẩm Tri Lạc rụt cổ lại, không dám lên tiếng.
Thật ra cô chẳng có cảm giác gì với những lời hệ thống nói cả.
Hơn nữa vốn dĩ những thứ này đâu thuộc về cô, ba mẹ vì yêu cô nên mới bằng lòng tiếp tục chấp nhận và chăm sóc cô thôi.
Thẩm Tri Lạc nhỏ giọng lẩm bẩm.
Hệ thống báo thù chỉ là một chương trình máy móc được mô phỏng tạo ra, sao nó có thể hiểu được rằng một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương, thứ không thiếu nhất chính là tình yêu.
Cô có quyền được yêu thương, đồng thời cũng có thiên phú yêu thương người khác.
Thẩm Từ Yên nhìn cô gái trước mặt.
Đôi mắt hạnh tròn xoe long lanh như nước, bên trong lấp lánh ánh sáng, linh động đến mức như biết nói chuyện.
Gương mặt mềm mại đáng yêu, đôi môi hồng hơi chu ra, cho dù đang tức giận thì khí chất trên người vẫn mềm mại vô hại như một chú mèo nhỏ.
Chẳng trách người nhà họ Thẩm đều thích cô, đúng là rất đáng yêu.
Thẩm Từ Yên hoàn toàn không cảm nhận được chút khiêu khích nào từ thiếu nữ, ngược lại còn sinh ra thiện cảm trước tiên: “Xin chào, tôi là Thẩm Từ Yên.”
Thẩm Tri Lạc nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp diễm lệ thoát tục của cô gái đối diện đến mức hơi mê trai đẹp... à không mê gái đẹp, nhưng cuối cùng vẫn không quên nhiệm vụ hệ thống giao cho mình.
Cô ho nhẹ một tiếng, nói năng lắp bắp: “Cái đó! Tôi... tôi sẽ không nhường phòng cho chị đâu!”
Hệ thống nghe xong trực tiếp vỡ trận.
“Đây mà gọi là gây khó dễ hả?!”
Thẩm Tri Lạc khô khan giải thích: “A... kiếp trước tôi chẳng phải cũng làm vậy sao.”
Hệ thống tức đến cào tường. Kiếp trước rõ ràng cô là loại trà xanh bạch liên hoa chuyên gây chuyện, đủ kiểu vu oan hãm hại tạo đối lập.
Giờ cô tự nhìn lại mình xem?
Bây giờ cô đang làm cái quái gì thế hả?!
Cô đang làm nũng với người ta đấy à?!
Thẩm Tri Lạc phản bác: “Thì ngươi cũng thấy rồi đó! Kịch bản kiếp trước không dùng được, giờ tôi chỉ đổi sang kiểu khác thôi.”
Hệ thống: “Kiểu gì?”
Thẩm Tri Lạc: “Kiểu bá đạo mạnh mẽ, kiêu ngạo vô lễ, chỉ làm người xấu với một mình chị ấy thôi.”
Hệ thống trợn trắng mắt, tức đến ngất xỉu luôn.
Thẩm Từ Yên không cảm nhận được chút ác ý nào từ cô gái này. Dáng vẻ hung hăng hiện tại ngược lại càng giống một con thú nhỏ đang bảo vệ lãnh địa của mình.
Đôi môi đỏ của cô khẽ cong lên, nhàn nhạt thốt ra một chữ: “Ồ.”
Bạch Uyển bất mãn vỗ vỗ tay Thẩm Tri Lạc, nói: “Con nghĩ gì vậy, nhà mình nhiều phòng trống như thế, đâu cần con nhường phòng.”
Thẩm Tri Lạc lập tức được dỗ ngoan, đôi mắt cong cong thành hình trăng non.
Thẩm Quân Hạc không muốn để Thẩm Từ Yên tiếp xúc quá nhiều với Thẩm Tri Lạc nên chuyển đề tài: “Ba, mẹ, Từ Yên vừa mới về nhà, chắc vẫn chưa quen lắm, con đưa em ấy đi nghỉ ngơi trước nhé.”
Ba Thẩm gật đầu đồng ý rồi nói: “Ừ, đi đi.”
“Lát nữa dẫn Từ Yên xuống ăn cơm.”
“Đã về rồi thì Quân Hạc chiều nay sắp xếp chuyện nhập học cho con bé luôn đi, học cùng Lạc Lạc là được.”
Thẩm Quân Hạc khẽ gật đầu: “Con biết rồi.”
Nói xong anh liếc nhìn Thẩm Từ Yên, ra hiệu cô đi theo.
Thẩm Từ Yên thật ra chẳng để tâm mấy chuyện sắp xếp này. Cuộc sống hiện tại so với những ngày tháng trước kia sống giữa mưa bom đạn lạc, liếm máu trên lưỡi dao thì nhẹ nhàng hơn quá nhiều.
Nói trắng ra thì cũng chẳng khác đi nghỉ dưỡng là bao.