Thẩm Từ Yên tùy tiện chọn một căn phòng. Lúc cô tới đây ngoài một chiếc điện thoại thì chẳng mang theo thứ gì.
May mà nhà họ Thẩm không thiếu tiền, nuôi thêm cô cũng chẳng đáng là bao.
Hơn nữa nếu đã đón người về rồi thì sẽ nuôi dạy đàng hoàng.
Cho dù bọn họ đều biết thiếu nữ này tiếp cận Thẩm gia có lẽ mang theo bí mật nào đó không thể nói ra, nhưng cuối cùng vẫn là bọn họ mắc nợ cô, không phải sao.
Sau khi đưa người tới phòng, Thẩm Quân Hạc sắp xếp cho cô hai nữ giúp việc, thần sắc lạnh nhạt nói: “Hai người họ phụ trách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của cô. Có vấn đề gì thì nói với họ trước, nếu không giải quyết được thì tìm tôi.”
Nói rồi anh lấy ra một tấm thẻ ngân hàng màu đen đưa cho cô.
“Trong thẻ có tổng cộng hai trăm triệu năm trăm nghìn tệ. Hai trăm triệu là bồi thường của Thẩm gia dành cho cô, năm trăm nghìn là tiền tiêu vặt mấy tháng này. Dùng hết thì nói với tôi, tôi sẽ bảo trợ lý chuyển thêm cho cô.”
Thẩm Từ Yên hơi bất ngờ nhận lấy tấm thẻ VIP tối cao của ngân hàng Hoa Liên.
Cô vốn tưởng nhà họ Thẩm chịu nhận cô về đã là ban ơn lắm rồi, không ngờ còn có niềm vui ngoài ý muốn?
Số tiền này cô không phải chưa từng có, nhưng ít nhất cũng phải nhận một nhiệm vụ cấp S mới kiếm được.
Không ngờ nhà họ Thẩm hào phóng như vậy, hai trăm triệu nói cho là cho luôn.
Trong lòng Thẩm Từ Yên nhất thời có chút phức tạp.
Nhưng cảm xúc ấy rất nhanh đã bị cô ép xuống, ánh mắt trong nháy mắt trở nên tối tăm sâu thẳm.
Một người như cô, có thể lần nữa tiếp xúc với cuộc sống bình thường hạnh phúc không có nghĩa là cô có tư cách trở thành người bình thường.
Khí chất trên người Thẩm Từ Yên lập tức lạnh đi vài phần nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy tấm thẻ đại diện cho thiện ý cùng sự áy náy kia.
Thấy cô nhận, sắc mặt Thẩm Quân Hạc mới dịu xuống đôi chút.
“Ngày mai cô đi học ở học viện Hoa Trung cùng Lạc Lạc. Tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện cho cô.”
“Trước đây từng đi học chưa?”
Anh hỏi.
Thẩm Từ Yên chậm rãi đáp: “Có học qua.”
Thẩm Quân Hạc suy nghĩ một chút. Với gen của nhà họ Thẩm, nếu từng đi học thì thành tích chắc cũng không đến nỗi quá tệ.
Nhưng nghĩ đến mức độ tiếp thu việc học của Thẩm Tri Lạc, anh vẫn không yên tâm hỏi thêm: “Thành tích thế nào?”
Thẩm Từ Yên trả lời mập mờ: “Cũng được.”
Cô chỉ từng học đại học ở nước ngoài nửa tháng, còn là vì muốn tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ mới đi.
Toàn bộ kiến thức cô học được đều đến từ tổ chức, chưa từng hiểu rõ trình độ kiến thức của trường học Hoa Quốc, nhưng chắc cũng không khó lắm đâu...
Thẩm Quân Hạc liếc cô một cái rồi nói: “Còn hai tháng nữa là thi đại học. Bất kể thành tích cô thế nào, tôi vẫn hy vọng cô tham gia kỳ thi.”
“Tối nay trước tiên đi nghe Thẩm Tiêu Trạch phụ đạo cùng Lạc Lạc một buổi đi, đến lúc đó cậu ấy sẽ quản cô.”
Thẩm Từ Yên không có ý kiến gì, nhàn nhạt “ồ” một tiếng.
Thẩm Quân Hạc nhìn đồng hồ, bây giờ đã mười một giờ rưỡi trưa rồi, anh vẫn còn vài việc công chưa xử lý xong nên nói với Thẩm Từ Yên: “Nửa tiếng nữa xuống phòng ăn dùng cơm. Giờ cô có thể nghỉ ngơi một lát, có việc thì nói với người giúp việc, tôi đi trước.”
Nói xong liền quay người rời đi không ngoảnh lại.
Thẩm Từ Yên bảo hai nữ giúp việc ra ngoài rồi “rầm” một tiếng đóng cửa phòng.
Sau đó cô đi vào phòng ngủ, không biết lấy từ đâu ra một thiết bị, đi quanh phòng kiểm tra một lượt. Xác nhận không có bất kỳ hệ thống nghe lén hay giám sát nào mới kéo rèm cửa lại, tháo xuống từ trên người vài món đồ linh tinh, rất nhanh đã lắp ráp thành một chiếc máy tính siêu mini.
Bàn phím điện tử chiếu lên mặt bàn trắng tinh ánh sáng xanh nhạt.
Ngón tay Thẩm Từ Yên nhanh chóng gõ phím, trên màn hình đen nhỏ lướt qua hàng loạt đoạn mã dày đặc phức tạp.
Rất nhanh, một khung chat bật ra.
Bạch Hùng: 【Nhiệm vụ thế nào rồi? Thuận lợi không?】
Thẩm Từ Yên tắt tin nhắn, lười trả lời hắn.
Đối phương vẫn kiên trì không bỏ cuộc.
Bạch Hùng: 【Cần giúp đỡ không?】
Bạch Hùng: 【Online rồi mà không nói gì? Trốn tôi à?】
Bạch Hùng: 【Trả lời tôi.】
Thẩm Từ Yên hơi bực bội mở khung chat ra:
Hắc Dương: 【Không cần】
Hắc Dương: 【Không trốn anh】
Hắc Dương: 【Anh hơi phiền rồi đấy】
Bên phía Bạch Hùng im lặng một lúc, dường như không ngờ cô sẽ trả lời thẳng như vậy.
Ngay lúc Thẩm Từ Yên chuẩn bị tắt khung chat thì một cuộc gọi video bật ra.
Là Bạch Hùng gọi tới.
Bạch Hùng, biệt danh Sát Thần, là sát thủ top 2 trên bảng xếp hạng sát thủ thế giới.
Trước khi Hắc Dương xuất hiện, hắn vẫn luôn là sát thủ đứng đầu thế giới.
Nhưng sau khi Hắc Dương lộ diện, cô trực tiếp phá sạch mọi kỷ lục của hắn, leo thẳng lên vị trí số một.
Trong top 10 sát thủ thế giới, gần một nửa đều xuất thân từ cùng một tổ chức. Ngay cả hạng nhất và hạng nhì cũng không ngoại lệ, chuyện này thật sự quá đáng sợ.
Nhưng không ai biết thật ra Bạch Hùng và Hắc Dương quen nhau.
Bọn họ đều xuất thân từ căn cứ evil của tổ chức Thánh Đồng, thậm chí Thẩm Từ Yên còn từng là học sinh do hắn dẫn dắt năm đó.
Từ sau khi cô bé kia tới căn cứ, hắn đã nhìn ra tiềm năng cực lớn trên người cô.
Cô tàn nhẫn hơn bất kỳ ai, cũng tuyệt tình hơn bất kỳ ai.
Vì vậy hắn bắt đầu chú ý sát sao đến cô gái này, mà cô cũng quả nhiên không khiến hắn thất vọng, trở thành lamb duy nhất còn sống trong lứa trẻ năm ấy.
Chỉ có bọn họ mới là cùng một loại người.
Bạch Hùng tận mắt nhìn Thẩm Từ Yên từng bước trưởng thành. Cô còn ưu tú hơn cả tưởng tượng của hắn, cũng sắc bén hơn nhiều.
Cô dễ dàng vượt qua hắn.
Nhưng Bạch Hùng chẳng hề tức giận, ngược lại còn có cảm giác kiểu “con nhà mình giỏi thật”.
Cho dù thế giới có tăm tối thế nào, bọn họ đều là những kẻ từng bước qua vực sâu, bò lên thiên thang rồi nhìn thấy ánh sáng.
Chỉ là thứ tình cảm đặc biệt đó lại dần biến chất trong những tháng ngày ở cạnh nhau.
Bạch Hùng bắt đầu nảy sinh vài tâm tư không thể nói thành lời với Hắc Dương.
Nhưng hắn lớn hơn cô chín tuổi.
Hắn không dám nói, lại càng không khống chế nổi lòng mình ngày càng tham lam hơn.
Mà lý do Thẩm Từ Yên không muốn để ý đến hắn thì rất đơn giản... cô thấy hắn phiền.
Giữa các sát thủ phải biết giữ khoảng cách chứ, you know?
Đồ già chết tiệt, sớm muộn gì bà đây cũng xử anh.
Hồi trước ỷ mình lớn tuổi hơn mà cướp không ít đơn của cô.
Lần này cô đã chạy tận tới Hoa Quốc rồi, tên Bạch Hùng kia không phải cũng muốn đuổi theo sang đây đấy chứ?
Nếu thật vậy thì cô đúng là cảm ơn luôn.
Thật ra Bạch Hùng chỉ không muốn Hắc Dương nhận quá nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, tránh cho cô lỡ đâu chết lúc nào không biết.
Ai ngờ lòng tốt của hắn còn bị hiểu lầm.
Hắc Dương ở giới ngầm châu Âu thật sự quá điên.
Một khi ra tay tuyệt đối không để ai sống.
Bạch Hùng thật sự sợ một ngày nào đó cô bị người ta âm thầm xử lý mất.
Nhưng Thẩm Từ Yên hoàn toàn không hiểu được dụng tâm của ai kia.
Trong đầu chỉ nghĩ cho dù Bạch Hùng có muốn sang đây cướp đơn của cô thì tổ chức cũng sẽ không mặc kệ hắn làm loạn.
Mảnh đất này là nơi cô sinh ra.
Dù cô chẳng có bao nhiêu tình cảm với quốc gia hay gia đình nhưng cô vẫn phải thừa nhận, năng lực an ninh của Hoa Quốc thuộc hàng top thế giới.
Ngay cả tổ chức cũng không thể vươn tay quá dài.
Thánh Đồng sẽ không để mặc hắn làm bậy đâu.
Nghĩ tới đây, Thẩm Từ Yên yên tâm hơn đôi chút.
Cô online chỉ để báo cáo hành tung với tổ chức thôi, không ngờ vậy mà cũng bị Bạch Hùng quấn lấy.
Thẩm Từ Yên hơi bực bội vò vò tóc, liếc nhìn thời gian.
11 giờ 50 phút.
Thôi vậy, xuống lầu ăn cơm trước đã.