Đừng Chọc Thiên Kim Giả! Anh Chị Của Cô Ở Giới Thượng Lưu Đều Là Cuồng Em Gái!

Chương 2: Khởi đầu 2

Trước Sau

break

Thẩm Tri Lạc lần đầu tiên chửi thề, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, hận không thể phun một ngụm nước muối có ga chết tiệt kia vào cái hệ thống não tàn lắm mồm này!

Rõ ràng cô là kẻ chiếm tổ chim khách, tuy trong bi kịch này cô vô tội, nhưng đồng thời cũng là người được hưởng lợi, vậy cô lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón với thiên kim thật, người ta đã phải chịu đủ đau khổ, rồi còn bất mãn nữa chứ?

Hơn nữa trong ký ức, bản thân cô không chỉ chia rẽ mối quan hệ giữa thiên kim thật với cha mẹ và các anh, mà còn thuê người bắt nạt, ức hiếp cô ấy.

May mà cô ấy không sao…

Thẩm Tri Lạc không hiểu vì sao bản thân trong ký ức lại có thể xấu xa đến vậy. Kết cục cuối cùng rõ ràng là tự làm tự chịu, chẳng thể trách được ai. Có thể được tận hưởng 18 năm tình thân và sự chăm sóc của gia đình, cô đã rất mãn nguyện rồi.

Chẳng thể nào cái gì cũng muốn, vừa muốn cái này lại muốn cái kia chứ?

Quả nhiên, con người thậm chí còn không thể đồng cảm với chính mình ở kiếp trước.

Hệ thống đứng bên cạnh nghe lén từ đầu đến cuối: Mẹ kiếp! Từ đâu ra một thánh mẫu ngoan hiền vậy chứ?!

Ai mà chẳng có lúc nảy sinh ý nghĩ xấu xa, nó không tin đâu, đợi đến khi ký chủ tận mắt thấy cha mẹ ở bên cạnh thiên kim thật cả ngày hỏi han quan tâm, lại chỉ lạnh nhạt với cô, xem cô còn giữ được sự thuần khiết đó không!

Thẩm Tri Lạc không hề biết những toan tính trong đầu hệ thống. Cô ôm mặt, chán nản nói: “Hệ thống, tôi không muốn giống như kiếp trước, làm tổn thương bất cứ ai.”

Hệ thống báo thù nghe vậy thì choáng váng, lập tức phản đối: “Không được! Ta là hệ thống báo thù! Cô phải hoàn thành nhiệm vụ báo thù mới được tính là thành công. Sau khi nhiệm vụ kết thúc, cô muốn phần thưởng gì cũng có cơ hội đạt được.”

Thẩm Tri Lạc đơ cái mặt ra: “Vậy nếu tôi không làm thì sao?”

“Hệ thống có nhiệm vụ cưỡng chế, không làm sẽ bị trừng phạt bằng điện giật đấy nhé.” Nó vừa dụ dỗ vừa uy hiếp.

Thẩm Tri Lạc vốn không tin tà, bị đe dọa như vậy lập tức trợn tròn mắt, cứng cổ nói: “Ngươi giật đi! Có bản lĩnh thì giật chết ta luôn đi!”

Hệ thống: “?”

Chưa từng thấy ai yêu cầu như vậy, đã như thế… thì đừng trách nó không khách khí!

Ngay giây tiếp theo, một luồng ánh sáng xanh lóe lên, lao thẳng vào cơ thể Thẩm Tri Lạc.

Tiếng điện tách tách vang lên, cả người cô co giật dữ dội, hai mắt trợn trắng, suýt nữa thì ngất xỉu.

Nửa phút sau, cô hoàn toàn nằm bẹp trên giường như cá mặn. Bề ngoài thì chưa cháy đen, nhưng bên trong chắc chắn đã chín rồi.

Cô chậm rãi thở ra một làn khói xanh, ánh mắt vô hồn, yếu ớt than: “Đệch… ngươi thật sự giật à…”

Hệ thống: “Đương nhiên rồi.”

Toàn thân Thẩm Tri Lạc mềm nhũn, trong người dường như vẫn còn những tia điện nhỏ chạy qua. Cô tủi thân đến mức môi dưới bĩu ra, suýt thì bật khóc.

Những năm ở nhà họ Thẩm, cô gần như hưởng trọn tình yêu của cha mẹ và các anh. Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, được chiều chuộng hết mực muốn sao có nấy, làm gì từng chịu uất ức như thế này?

Đúng lúc đó, cửa phòng lại bị gõ.

Cô đau đến mức không còn sức nói chuyện, chỉ có thể nằm thoi thóp trên giường.

Tiếng gõ cửa vang lên ba lần rồi dừng lại.

Thẩm Tri Lạc biết đây là thói quen của anh cả, bởi vì mỗi lần cô giận dỗi, anh đều đến khởi động lại cô như vậy.

Quả nhiên, ngay sau đó, cánh cửa đang khóa bị mở ra dễ dàng.

Thẩm Quân Hạc sải bước vào, thấy cô gái nhỏ nằm trên giường với vẻ mặt tủi thân, ánh mắt vô hồn, trong mắt lập hiện lên sự đau lòng.

Anh ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ trán cô, hỏi: “Lạc Lạc, sao vậy?”

“Sao trán lại lạnh thế này? Có phải bị bệnh rồi không? Có chỗ nào không thoải mái không?”

“Lát nữa anh hai về, để anh ấy khám cho em.”

Nói rồi, Thẩm Quân Hạc đưa tay kéo chăn bên cạnh đắp lên người cô.

“Nếu khó chịu thì nghỉ ngơi một chút. Có muốn ăn gì không? Anh bảo dì Trương nấu cháo kê bí đỏ cho em, ăn một ít cho ấm bụng, được không?”

Thẩm Tri Lạc hít hít mũi, nhìn người anh trai vẫn dịu dàng yêu thương cô như cũ, đâu có chút gì giống người anh lạnh lùng, tàn nhẫn của kiếp trước?

Anh trai vẫn là người anh trai luôn coi cô là đứa trẻ để cưng chiều.

Chỉ cần nghĩ đến việc sau này sẽ đoạn tuyệt với gia đình, không còn được gặp người anh trai tốt như vậy nữa, tim cô như bị ai đó dùng cưa xẻ ra, đau đến mức sắc mặt lập tức trắng bệch, trán toát mồ hôi lạnh.

Thẩm Quân Hạc thấy tình trạng của cô tệ hơn, lập tức luống cuống.

Anh đỡ vai cô, để cô tựa vào đầu giường, còn chu đáo kê thêm một chiếc gối mềm phía sau lưng.

“Lạc Lạc khó chịu ở đâu sao? Nói với anh một câu được không?”

Thẩm Tri Lạc đau đến mức không mở nổi miệng, muốn nói nhưng cổ họng khàn đặc không phát ra tiếng. Vốn đã tủi thân, giờ càng thêm uất ức, nước mắt bất giác rơi xuống.

Huhu… sao cô lại thảm thế này chứ…

Lẽ nào đây chính là báo ứng cho những việc xấu cô đã làm ở kiếp trước?

Nếu cô có tội, xin hãy để cảnh sát bắt cô đi, chứ đừng để cô phải chịu sự giày vò từ đạo đức và lương tâm như thế này!

Thẩm Quân Hạc nào chịu nổi khi thấy cô khóc, cả nhà họ đều nâng niu cô như báu vật, sợ nâng trên tay lại rơi mất.

Anh xoa đầu em gái, cố gắng dịu giọng: “Đừng khóc, đừng khóc, có chuyện gì nói với anh nhé? Anh đi rót cho em cốc nước, được không?”

Thẩm Tri Lạc rũ mắt, cả người ủ rũ, đáng thương gật nhẹ đầu.

Thẩm Quân Hạc nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Vẻ mặt dịu dàng ban nãy lập tức trầm xuống, anh lấy điện thoại gọi một cuộc.

“Tuýt—”

Điện thoại đang kết nối.

Anh ra hiệu gọi một nữ hầu tới, dặn dò: “Lấy một cốc nước ấm, nhớ cho thêm nhiều mật ong.”

Nữ hầu gật đầu, cúi người nhận lệnh, không làm gián đoạn cuộc gọi.

Chuông đổ ba tiếng, đầu bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

“Có chuyện gì?”  Là một giọng nam lạnh lẽo vang lên.

Thẩm Quân Hạc nói thẳng: “Về nhà. Lạc Lạc bị bệnh rồi.”

Thẩm Tiêu Trạch, 21 tuổi, tốt nghiệp năm 19 tuổi tại đại học số một nước M, Đại học Carlton, tiến sĩ kép ngành khoa học máy tính và y sinh học. Thiên tài trong các thiên tài, một kẻ cuồng em gái ở mức “biến thái”.

Mọi chỉ số cơ thể và tình trạng sức khỏe của em gái, anh đều nắm rõ như lòng bàn tay, là bác sĩ riêng của cô.

Bên kia im lặng hai giây, chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Ừ, biết rồi.”

Nói xong, không đợi Thẩm Quân Hạc phản ứng, đã cúp máy.

Ở giải trí Tân Lạc.

Thẩm Tiêu Trạch vốn đang thử vai, thu điện thoại lại, trực tiếp cởi bộ trang phục dày cộp trên người liền quay người rời đi.

Quản lý Vương vội vàng đứng dậy đuổi theo, vừa nhặt bộ đồ bị ném xuống đất, vừa than vãn: “Trời ơi tổ tông của tôi ơi, lại xảy ra chuyện gì nữa vậy?”

“Cảnh tiếp theo không thử nữa à?”

Bước chân Thẩm Tiêu Trạch không dừng lại, chỉ để lại một câu nhẹ bẫng: “Tổn thất hôm nay công ty bồi thường gấp đôi. Dời lịch thử vai sang ngày mai.”

Quản lý Vương nhìn bóng lưng anh rời đi không chút lưu luyến, chỉ biết thở dài.

Chắc chắn lại vì chuyện của em gái rồi. Trong công ty ai mà không biết, ông chủ lớn và ảnh đế Thẩm là anh em ruột mà quan trọng nhất là cả hai đều là cuồng em gái chính hiệu.

Haiz, thôi vậy, đúng là tư bản đáng ghét!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương