Sau Khi Nhận Nhầm Phản Diện U Ám Là Phu Quân
Sau Khi Nhận Nhầm Phản Diện U Ám Là Phu Quân

NỘI DUNG

Nữ chính tiểu thái dương vừa mềm mại đáng yêu lại có chút nhát gan × Nam chính phản diện chán đời, u ám.

Từ Tụng Hòa xuyên vào một cuốn tiểu thuyết huyền huyễn, hệ thống bảo với nàng rằng, người ở gần nàng nhất khi mở mắt ra chính là phu quân tương lai của nàng, chỉ cần công lược hắn là có thể quay về thế giới cũ.

Nàng liếc nhìn thiếu niên có dung mạo thanh tú đang nhắm mắt ngồi thiền, cũng bị nhốt trong hang yêu quái giống mình, trong lòng có chút thấp thỏm không yên.

Thế nhưng còn chưa kịp lại gần, giây tiếp theo nàng đã thấy hắn lạnh lùng ra tay, thản nhiên bẻ gãy cổ con yêu quái.

"..." Từ Tụng Hòa cố sống cố chết nuốt ngược nước mắt vừa bị dọa trào ra vào trong.

Phu quân tương lai... hình như không phải người tốt cho lắm.

Nhưng đây là con đường duy nhất để về nhà, hơn nữa hắn có vẻ cũng không định làm hại nàng.

Nàng chẳng còn nơi nào để đi, đành phải lẽo đẽo đi theo hắn mỗi ngày. Nhưng hắn lúc nào cũng trưng ra bộ mặt "người lạ chớ gần". Ví như lúc nàng bưng củ khoai lang nướng nóng hổi đưa sang, hắn lười chẳng buồn nhướng mi mắt, nàng lải nhải kể chuyện mắt thấy tai nghe, hắn coi như điếc lác chẳng nghe thấy gì.

Dần dà, ánh mắt hắn nhìn nàng, cái vẻ coi như vật mua vui dường như đã thay đổi.

Nhưng thay đổi thành cái gì đây? Nàng còn chưa kịp làm rõ, cái hệ thống không đáng tin cậy bỗng nhiên hét toáng lên: [Hắn căn bản không phải phu quân của ký chủ! Ngược lại, hắn là tên đại phản diện không việc ác nào không làm. Ký chủ chạy càng xa càng tốt, hắn đồng ý giữ ngài bên cạnh, không chừng là để chờ ngày lột da ngài đấy.]

Từ Tụng Hòa sợ mất mật, ngay lập tức thu dọn tay nải bỏ trốn. Trước khi đi, nàng để lại một tờ giấy trên bàn đá ngoài cửa: "Trước kia nhận nhầm người, gây phiền toái cho chàng rồi. Chúc chàng sống tốt, sau này không gặp lại."

Chân thân của Kỳ Vô Dạng là con Cửu Vĩ Hồ duy nhất còn sót lại trên thế gian, cũng là tên ma đầu người người tránh như tránh tà.

Vậy mà lại có một kẻ to gan lớn mật cứ sán đến trước mặt hắn, dính lấy hắn như sam, một tấc cũng không rời.

Ban đầu Kỳ Vô Dạng chẳng hề để tâm đến nàng, chỉ cảm thấy cô độc đã lâu, có thêm một vật mua vui cũng chẳng có gì không tốt.

Cho đến khi hắn bị mai phục gặp nạn, linh lực tuôn ra không kìm lại được, tất cả mọi người đều muốn nhân cơ hội lấy mạng hắn, thì nàng lại bất chấp tất cả lao về phía hắn, đôi mắt cười cong cong ôm lấy hắn vỗ về.

Thiếu niên lần đầu tiên thân cận với người khác, đối diện với hơi ấm đột ngột này, lần đầu tiên cảm thấy tay chân luống cuống.

Hắn bắt đầu quen với thức ăn nóng hổi nàng đưa, quen với giọng nói ríu rít của nàng, thậm chí tham luyến mùi hương trên người nàng, chỉ một khắc không thấy liền cảm thấy hoang mang lo sợ.

Nhưng sau đó nàng lại bỏ chạy, chỉ để lại một câu nói không rõ nghĩa.

Kỳ Vô Dạng cầm tờ giấy kia, ngọn lửa nhảy múa trên đầu ngón tay, tờ giấy cuộn lại thành tro, lả tả rơi xuống.

Đã dây dưa với hắn lâu như vậy, nàng lại còn muốn gả cho kẻ khác sao?

Nếu trong lòng nàng còn chứa kẻ khác, vậy thì cứ moi trái tim đó ra, lau cho sạch sẽ rồi trả lại chỗ cũ. Như vậy, nàng vẫn sẽ là thiếu nữ trong mắt chỉ có mình hắn.

DANH SÁCH CHƯƠNG (20) Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN