Khi Từ Tụng Hòa hoàn hồn lại, thiếu niên kia đã biến mất, chỉ còn lại lão chưởng quầy đang kêu la thảm thiết trên đất và một đống hỗn độn.
"Phu, phu quân?"
Nàng lảo đảo bò dậy, vội vàng đuổi theo ra cửa. Ánh nắng bên ngoài chói chang, nàng lo lắng tìm kiếm trong đám đông, may thay màu đỏ ấy thực sự nổi bật giữa dòng người, nàng rất nhanh đã nhìn thấy hắn.
"Phu quân, phu quân, đợi ta với"
Thấy đối phương không có ý dừng lại, nàng giơ tay vẫy vẫy, vội vàng đuổi theo.
"Tránh ra, mau tránh ra!"
Cách đó không xa bỗng vang lên tiếng sấm rền, chấn động khiến sỏi đá trên đường lát đá xanh nảy lên lạo xạo. Từ Tụng Hòa nghe tiếng quay đầu lại, thấy một cỗ xe ngựa mất kiểm soát đang lao về phía mình với tốc độ cực nhanh.
Người ngồi bên trong thò đầu ra mắng lớn: "Ta bảo ngươi dừng lại không nghe thấy hả?" Tên phu xe nghe vậy cũng vô cùng căng thẳng, ra sức ghìm cương, nhưng con ngựa vẫn không hề giảm tốc độ.
Từ Tụng Hòa cứng đờ tại chỗ. Hình ảnh chiếc xe tải lớn lao về phía mình trước khi chết ở kiếp trước vẫn còn rõ mồn một. Nàng biết rõ mình phải tránh ra ngay lập tức, nhưng lúc này hai chân mềm nhũn, mà con ngựa kia quá nhanh, mắt thấy đã lao đến trước mặt.
Nàng nhắm nghiền mắt lại, nhưng cơn đau như dự liệu lại không ập đến.
Đây là... được cứu rồi? Từ Tụng Hòa mở mắt, trước mắt là bầu trời xanh ngắt, bên tai truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
"Cô nương, cô không sao chứ? Ái chà chà... Công tử, nàng ấy... không phải nàng ấy bị đâm cho ngốc rồi chứ?"
Cái gì mà bị đâm, ai ngốc cơ? Từ Tụng Hòa xoa xoa đầu, chống tay ngồi dậy, ngơ ngác nhìn lão già râu trắng trước mặt. Cảm giác đau nhức truyền đến từ cánh tay khiến nàng nhận ra mình vừa rồi đúng là bị ngựa đâm thật, hơn nữa còn chưa chết.
Chỉ là đầu hơi đau.
"Ồn ào cái gì? Chẳng phải nàng ta chưa chết sao?" Người ngồi trong xe ngựa cũng bước xuống, giọng nói có chút hoảng loạn.
Từ Tụng Hòa nhận ra gã là vị khách trong quán rượu.
Có lẽ do động tĩnh quá lớn, người vây xem dần đông lên. Trác Tử Tầm lo sự việc xé ra to sẽ đến tai phụ thân, bèn muốn giải quyết qua loa cho xong chuyện.
"Nói đi, ngươi muốn gì? Chỉ cần ngươi hứa không làm lớn chuyện này, cái gì ta cũng có thể cho."
Cái gì cũng có thể cho sao?
Từ Tụng Hòa ngẩng đầu, trước khi não bộ kịp tỉnh táo lại đã buột miệng: "Vậy ta muốn một căn nhà, ngươi cũng cho được sao?"
Như không ngờ nàng lại sư tử ngoạm như vậy, Trác Tử Tầm trừng tròn mắt. Khóe mắt liếc thấy người đi đường vây lại ngày càng đông, bên tai đã vang lên vài câu bàn tán "Công tử Lưu Vân Tông đâm người"...
Sáng nay phụ thân vừa dặn dò, gần đây tông môn cần kết minh với môn phái khác, tuyệt đối không được để truyền ra tai tiếng.
Từ Tụng Hòa nhận ra yêu cầu của mình quả thực quá đáng, đang định vội vàng sửa lời thì thấy đối phương nhíu mày, nghiến răng nói:
"Nói đi, nhìn trúng căn nào rồi?"
Thấy chưa, quả nhiên không đồng ý...
Khoan đã...
Mí mắt Từ Tụng Hòa giật liên hồi, nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Sau đó nàng thấy đối phương bước lên một bước, không cho từ chối mà ném xuống một chùm chìa khóa.
???
Trác Tử Tầm chỉ tay về phía sau một gốc cây cổ thụ: "Chỗ kia sau này là nhà của ngươi... Nói trước nhé, bất kể trên người ngươi có thương tích gì hay không, cũng không được làm lớn chuyện này nữa."
Gã đánh giá nàng từ trên xuống dưới, thấy người này y phục đơn sơ, không giống kẻ có chống lưng, thầm thở phào nhẹ nhõm... Tặng một căn nhà như thế cho nàng ta, vừa yên chuyện, lại không tổn thất quá lớn, vẹn cả đôi đường.
Từ Tụng Hòa phản ứng lại, vội vàng cất kỹ chìa khóa, gật đầu như gà mổ thóc.
Hóa ra nhà cửa là thứ nói tặng là tặng được luôn sao?
Nàng không hiểu lắm, nhưng đợi đến khi đứng dậy thì trước mắt đã chẳng còn ai, đám đông vây xem cũng giải tán, đường phố lại khôi phục vẻ thường ngày.